Chap 95: . Ải 8(2): Ngồi uống trà đàm đạo
"Cậu đã làm gì?" Một người trong số họ hỏi.
Lục Thanh Gia chỉ về phía cửa biệt thự, nhìn Kẻ Lừa Đảo và nói: "Vào ngồi uống ly nước chứ?"
Trên mặt Kẻ Lừa Đảo lại không hề có vẻ bất ngờ nào, đối diện lời mời của Lục Thanh Gia, hắn cũng vui vẻ đồng ý.
Trái ngược với sự thản nhiên của hai đương sự, bất kể là người bên phía Lục Thanh Gia hay bên phía Kẻ Lừa Đảo đều căng chặt thần kinh, cảnh giác nhìn đối phương.
Người bên phía Kẻ Lừa Đảo thì đề phòng Chung Lí Dữ và Âu Dương Bạch, còn Chung Lí Dữ và đồng đội cũng từng nếm trải sự âm hiểm của Kẻ Lừa Đảo, nên hoàn toàn không dám lơ là.
Thế là, trong bầu không khí căng như dây đàn của mọi người, Lục Thanh Gia và Kẻ Lừa Đảo là những người đầu tiên bước vào nhà.
Nội thất trong nhà đã được Lục Thanh Gia sửa sang lại, phù hợp với thẩm mỹ của cậu hơn.
Phòng khách rộng rãi còn có một lò sưởi, lúc này lửa đang cháy bập bùng, trông vô cùng ấm áp.
Lục Thanh Gia nói: "Thành Vô Hạn hình như không có bốn mùa? Thời tiết trong giải đấu cạnh tranh cũng được điều chỉnh cho phù hợp. Có lẽ ông không biết, bên ngoài bây giờ đã sang đông rồi."
Kẻ Lừa Đảo ngồi xuống theo ý chỉ của Lục Thanh Gia, thuộc hạ của hắn đứng sau lưng.
Hắn nhìn thoáng qua lò sưởi đang cháy rực, dường như bị ngọn lửa nhỏ ấy thu hút.
Sau một lúc, hắn mới nói: "Điều này cũng không khó đoán, dù sao tôi vẫn nhớ rõ mùa đó là mùa gì khi tôi đến thế giới của cậu."
"Mới chỉ có vài tháng, không đến mức ấn tượng mờ nhạt đến nỗi không nhớ được cả mùa."
Âu Dương Bạch nghe vậy liền húc cùi tay Chung Lí Dữ, ghé lại thì thầm: "Tôi cứ thấy hắn với Gia Gia hơi giống nhau ấy."
"Giống cái rắm! Giống chỗ nào?" Chung Lí Dữ hạ thấp giọng đáp: "Gia Gia thì tốt bụng, nhiệt tình, ngoài lạnh trong nóng, nhìn thì nghiêm khắc vô tình nhưng thực ra dịu dàng muốn chết, làm sao so được với cái thằng tóc trắng âm hiểm kia?"
Âu Dương Bạch: "... Mẹ nó chứ, yêu đương thì cũng không cần thiết phải để đầu óc bị zombie gặm mất chứ."
Cậu ta lại giơ tay quơ quơ trước mặt Chung Lí Dữ: "Anh em, anh dùng filter hãng nào đấy? Gửi tôi cái link đi. Có khi vì tôi không có cái filter ấy nên mới sống quá tỉnh táo, mãi chẳng kiếm được người yêu."
Thấy Chung Lí Dữ trừng mình, Âu Dương Bạch mới lẩm bẩm: "Ý tôi là hai người họ có điểm chung, chính là làm chuyện xấu mà chẳng thấy áy náy, còn dám thản nhiên nhắc đến trước mặt nạn nhân nữa."
",,,"
Nói điểm này thì Chung Lí Dữ đúng là không phản bác được.
Trong phòng im lặng một lúc, Lục Thanh Gia rót trà cho mọi người, rồi đẩy một chén sang phía Kẻ Lừa Đảo——
"Chỉ có loại này thôi, ông dùng tạm vậy."
Trà là quà biếu từ nhà cung cấp ngoài hiện thực mỗi dịp lễ tết, không phải hàng tệ, một hộp cũng đáng giá mấy nghìn. Nước thì lấy từ nguồn nước gần nhất rồi đun sôi.
Bình luận