Chap 85: . Ải 7(3): Không thể để âm dương cách biệt quá lâu được
Bà lão đến không một tiếng động, đương nhiên cũng có thể là do sự chú ý của họ quá tập trung vào xác mèo và đứa bé chết non, nên nhất thời không nhận ra có người đến gần.
Tóm lại, việc đối phương bất ngờ xuất hiện thực sự đã làm hai người chơi kia giật nảy mình.
Bà lão lưng còng, nhưng lại không chống gậy. Lục Thanh Gia chú ý tới dấu chân sau lưng bà ta, in rất chắc, bước chân mạnh và rõ ràng.
Thế là cậu mỉm cười: "Bà ơi, chuyện này là sao ạ?"
Cậu chỉ vào xác đứa bé treo trên cây: "Cháu chỉ từng nghe nói mèo chết thì không may, không được chôn cất. Nhưng sao đứa bé này lại bị treo ở đây?"
Bà lão dường như cũng cảm thấy ba người họ rất lạ lẫm, khi Lục Thanh Gia hỏi chuyện, ánh mắt bà ta tham lam đánh giá từng người, cuối cùng dừng lại trên người Lục Thanh Gia
Bà ta cười hì hì: "Dù gì cũng là con gái, có thể xoa dịu Sơn Thần thì cũng coi như lập công đức."
Bà ta lại nhìn ba người rồi nói tiếp: "Nhưng mà các người đã về rồi thì khỏi phải tạo nghiệt nữa."
Lục Thanh Gia bật cười, liếc cái xác đứa trẻ bị buộc chung với mèo chết, rồi nói: "Nhưng nếu cháu là Sơn Thần, người ta dâng cúng kiểu này, cháu cũng sẽ chẳng vui đâu."
Nghe vậy, sắc mặt bà lão liền đổi hẳn: "Câm miệng! Tội lỗi, tội lỗi. Trẻ con không hiểu chuyện, lỡ lời mạo phạm Sơn Thần, xin đừng trách, xin đừng trách."
Bà ta vừa xoa hai tay vừa khấn vái khắp nơi, như sợ bị vạ lây bởi lời nói vừa rồi của Lục Thanh Gia.
Lục Thanh Gia cũng là một người không theo lẽ thường, thấy vậy không những không im miệng mà còn trèo lên cây tháo dây treo mèo chết và xác đứa trẻ con xuống.
"Mày, mày làm cái gì vậy?" Bà lão hoảng hốt chạy tới ngăn cản, nhưng bị người chơi Cực Đoan và người chơi Vô Hạn chặn lại.
Lục Thanh Gia đào một cái hố nhỏ thật nhanh, đem xác mèo và xác đứa bé chôn tạm xuống đất.
Cậu nói: "Bà ơi, nghe cháu một câu, mê tín phong kiến là không được đâu. Chưa nói đến chuyện sẽ dọa người ta, để vậy còn dễ sinh vi khuẩn, xác phân hủy chảy nước ra, ai đi chân trần qua đây chắc chắn thối cả bàn chân."
Bà lão cuống cuồng: "Đồ hỗn láo chúng mày! Đời bố đời ông thì toàn bọn sợ chết nhát như súc vật, lũ nhỏ chúng mày cũng chẳng tử tế gì!"
"Mày mau đào nó lên rồi treo lại mau! Không thì lát nữa chẳng ai cứu nổi đâu! Sơn Thần——"
Lục Thanh Gia không đợi bà ta nói xong liền cất lời: "Sơn Thần hả?"
Cậu quay về hướng làng nói: "Chúng cháu về đây chính là muốn bàn chút chuyện với nó."
"Không biết bà có rảnh dẫn đường không?"
Nói đến đây, cảm xúc của bà lão lại thay đổi, cứ như thể sự lo lắng vừa rồi không còn tồn tại nữa, bà ta lại bắt đầu dùng ánh mắt lạ lùng, nhìn bọn Lục Thanh Gia như nhìn vật phẩm cúng tế.
Bình luận