Chap 83: . Ải 7(1) - [Bí ẩn lời nguyền gia tộc]: Chẳng dễ sống
Sau khi hành hạ trò chơi đến mức tàn nhẫn vô nhân đạo như tôm nõn tim heo, thời điểm đăng nhập cũng đã tới.
(*)Tôm nõn tim heo - 虾仁猪心(Xiārén zhū xīn): là một từ lóng trên mạng, là cách chơi chữ của thành ngữ "杀人诛心 - Shārén zhū xīn" (Sát nhân tru tâm). Nó thường được dùng trong các trò chơi trực tuyến, có nghĩa là việc vạch trần và lên án động cơ, suy nghĩ của một người còn đau đớn hơn là tiêu diệt thể xác của người đó.
Cửa sổ trao đổi lúc này đã mở ra, nhìn vào số lượng đạo cụ được mua trong lượt này cũng đủ thấy độ khó của phó bản này là không hề nhỏ.
Lục Thanh Gia liếc qua một cái, phần lớn đều là đạo cụ liên quan đến linh dị, suy đoán rằng lần này chắc lại là một phó bản linh dị nữa.
Từ sau khi vào sân trung cấp, các phó bản linh dị đã dần ít đi. Nếu tính cả phó bản trao đổi sinh thì tổng cộng ba lần, cũng chỉ có một lần mang chút yếu tố linh dị, nhưng về bản chất vẫn chỉ là trò chơi thực tế ảo mà thôi.
Không biết lần này sẽ là phó bản dạng gì.
Lục Thanh Gia có lượng điểm nhiều đến mức xài không hết, với mức độ tiêu hao này thì tất nhiên chẳng cần tính toán làm gì. Cứ thứ gì mua được là cậu mua hết, rồi mới bước vào trò chơi.
Cảm giác mất trọng lực biến mất, Lục Thanh Gia phát hiện mình đang xuất hiện trong một buổi tiệc.
Xung quanh toàn người là người, bầu không khí náo nhiệt vui vẻ. Phía trước sảnh tiệc có dựng một sân khấu, trên đó được trang trí bằng vô số hoa tươi, bóng bay và ren lụa.
Chính giữa là một màn hình chiếu, hiện tại chưa có hình ảnh gì, chỉ hiện bốn chữ lớn "Trăm Năm Hạnh Phúc".
Rõ ràng đây là một tiệc cưới.
Nhân viên phục vụ đã bắt đầu mang món lên. Các vị khách xung quanh thì tay cầm hạt dưa vừa cắn vừa trò chuyện ầm ĩ trong không khí linh đình, mấy đứa trẻ cầm bóng bay với kẹo chạy qua chạy lại, chẳng có phụ huynh nào quản.
Tay của Lục Thanh Gia chợt nặng trĩu, con mèo đen do Chung Lí Dữ hóa hình sau một giây đã đến thế giới này và rơi thẳng xuống đùi cậu. May mắn là đã có khăn trải bàn che đi, nếu không đột nhiên xuất hiện một con mèo chắc dọa chết người mất.
Lục Thanh Gia vuốt lông nó, lại xoa xoa cái cằm của con mèo.
Giờ Chung Lí Dữ cũng chẳng cần giả vờ gì, bị vuốt với xoa như vậy cả người mềm rũ, trực tiếp lật ngửa phơi bụng lên, sung sướng như bay lên trời.
Lục Thanh Gia chỉ thấy buồn cười, cậu đang định tiếp tục quan sát xung quanh thì nghe thấy một giọng nữ trung niên có âm sắc hơi chói tai cất lên: "Sao con đi ăn cỗ mà còn mang theo mèo hả? Nuôi con mèo rách mà rời nó một giây thôi cư như mất mạng vậy! Ngày vui của người ta mà con lại đem theo một con mèo đen đến thì có còn ra thể thống gì không?"
Lục Thanh Gia ngẩng đầu lên, trông thấy một người phụ nữ có thân hình hơi đẫy đà, có phần phát tướng, nhưng thông qua ngũ quan vẫn còn nhìn ra được khí chất quyến rũ thuở trẻ.
Bình luận