Chap 76: . Ải 6(6): Lừa tình
Lục Thanh Gia mượn chiếc gương trong phòng tắm để quan sát mình một lượt.
Đây cũng không phải lần đầu tiên cậu mặc chiếc váy này. Khi mới mua về, cậu đã từng thử qua một lần, nhưng khi đó cái tên ngốc Chung Dã kia lại xông tới, khiến cậu chẳng có thời gian mà ngắm kỹ.
Gần đây hai người xem như đã làm lành, mà tên đó thì ngày càng được đằng chân lân đằng đầu, thi thoảng lại đòi cậu mặc lại lần nữa, còn bày ra vẻ mặt vô tư thuần khiết nói muốn giúp xem thử đạo cụ có chỗ nào sơ hở không.
Kết quả là bị Lục Thanh Gia vừa đá vừa đạp, tống thẳng vào bồn nước cho tỉnh táo lại.
Nhưng lúc này khi cậu lại khoác lên người chiếc váy ấy, cũng phần nào hiểu được vì sao tên ngốc kia vẫn mãi không quên được cảnh đó.
Thật ra Lục Thanh Gia không phải kiểu người quá tự luyến, nhưng cậu vẫn luôn có lòng tin mạnh mẽ vào sức hấp dẫn của bản thân, tất nhiên, cậu cũng rất hài lòng với diện mạo mình.
Theo cách nói thịnh hành hiện nay, cậu chính là kiểu người trông thường ngày thì thanh lịch, hòa nhã, chẳng mang chút công kích nào, nhưng khí chất lại có thể vừa mặn vừa ngọt, vừa cool vừa gợi cảm, một người vô cùng có tính biến hóa, mà cũng thật sự cuốn hút.
Lục Thanh Gia luôn tin tưởng vào sức hấp dẫn của mình, nếu không thì làm sao khiến bao nhiêu nữ quỷ và NPC phải si mê đến vậy.
Dù nghĩ như vậy có hơi không đúng lúc, nhưng không thể phủ nhận rằng khi mang dáng vẻ nữ giới, cậu cũng vô cùng quyến rũ.
Ngoại hình rất dễ nhận biết, tỏa sáng rực rỡ, có khung xương mặt hoàn hảo, khí chất nổi bật, khiến người ta nhìn một lần là khó quên. Nếu chỉ xét về bề ngoài, thì khi ở hình dạng nữ, cậu đẹp theo kiểu có tính công kích.
(*)Đẹp theo kiểu có tính công kích: sắc sảo, lộng lẫy, không hề dịu dàng.
Lục Thanh Gia ngắm mình thật kỹ, gật đầu hài lòng với phiên bản nữ của bản thân. Nếu có một người chị hay em gái như vậy, chắc hẳn cũng là chuyện đáng vui.
Sau khi rời khỏi phòng tắm, cậu không quay lại sảnh tiệc ở tầng một mà đi thẳng lên khu vực tầng ba.
Với năng lực thiên lý nhãn và thấu thị chồng lên nhau, việc tìm người với cậu không hề khó, dù có cách mấy bức tường, chỉ cần xác định được nơi có an ninh dày đặc, tám phần mười đó chính là chỗ ở của vị đại phú hào kia.
Vị đại phú hào ấy nổi tiếng ưa hưởng thụ, thích mỹ nhân, thường xuyên tổ chức tiệc tùng, điều này hầu như ai cũng biết.
Khi chủ xưởng tượng sáp giao nhiệm vụ, ông ta còn đặc biệt nhắc tới chuyện đó, hơn nữa lúc cùng nhau chuẩn bị trang trí đại sảnh, những người phục vụ cũng vừa làm vừa tám chuyện.
Bọn họ bàn tán rằng không biết trong buổi tiệc lần này có cô gái may mắn nào lọt vào mắt xanh của nhà tài phiệt ấy, được hắn vung tiền như nước mà tặng hẳn cho một nhà máy hay một công ty.
Những mẩu chuyện vụn vặt như thế, lọc kỹ một chút cũng có thể tìm ra vài manh mối.
Còn về bản chất thật sự của những công ty và nhà máy trong phó bản này, Lục Thanh Gia và đồng đội đã trải qua đủ để hiểu rõ mồn một.
Bình luận