Chap 7: . Chào mừng gia nhập trò chơi kinh dị
"Bà già, đây mới gọi là uy hiếp." Lục Thanh Gia vung vẩy câu hồn tác dính máu.
Dù cả nhà bà lão quỷ cũng chẳng phải hạng lương thiện gì, biết rõ lừa hồn tệ của Mập sẽ khiến nó chết thảm, nhưng giờ phút này bọn họ mới nhận ra sâu sắc rằng so với tên cướp này, trò mèo của mình chẳng đáng để bày ra.
Chúng chỉ là bọn vặt vãnh lén lút trộm gà trộm chó dưới âm gian, nhưng với người thường mà nói, "quỷ" đã đủ để khơi dậy toàn bộ nỗi sợ hãi, trời sinh chiếm thế thượng phong.
Như tên Mập kia, ở dương gian cậu ta sẽ chẳng sợ loại ăn không ngồi rồi như cả nhà này, nhưng đổi thành quỷ, cho dù đến giờ chưa chịu bất cứ công kích thực chất nào, cũng vẫn có thể dọa cậu ta sợ chết khiếp.
Nhưng ai ngờ đồ Mập chết tiệt này lại tìm được một tay trợ thủ thế này, không hề có chút kính sợ nào với quỷ quái. Nhìn dáng vẻ tên cướp này, ở dương gian chắc chắn cũng có địa vị không tầm thường.
Ấy thế mà khi xuống âm gian, cậu lại như cởi bỏ mọi ràng buộc, việc gì độc ác tàn nhẫn, rước họa vào thân cũng dám làm, hoàn toàn chẳng giống một kẻ "bình thường" chút nào.
Giờ đây, cả nhà bà lão quỷ đối mặt với cậu chẳng khác nào bọn côn đồ tép riu chạm mặt đại ca hắc bang thật sự, liều mạng giãy giụa trong mắt đối phương chỉ là trò cười.
Mụ quỷ già thấy con trai mình mất một cánh tay, lại là bị câu hồn tác chém đứt thì chẳng thể nối lại, lập tức đau đớn tột cùng.
Một hàng quỷ quỳ trước Lục Thanh Gia cũng run rẩy không ngừng, người đàn bà quỷ hoảng sợ bịt lấy miệng đứa trẻ con, suýt để nó không bật khóc thành tiếng.
Cảnh tượng ấy thê thảm đến cực điểm.
Tên con trai đau đớn giãy giụa trên đất, nhìn mẹ mình ở ngoài màn hình TV: "Mẹ, mẹ mau cứu con đi! Con là đứa con duy nhất của mẹ, có cái gì quan trọng hơn mạng của con chứ?"
Bà lão quỷ thấy thằng con vừa thảm hại vừa vô dụng, trong lòng vừa thương xót lại vừa oán hận.
Bà ta trừng mắt nhìn Lục Thanh Gia, ánh mắt độc như rắn: "Mày chẳng lẽ không sợ——"
Lời đe dọa còn chưa kịp thốt ra, đã thấy tên cướp làm một động tác mời chào: "Bà cũng có thể chém thằng này một nhát để dọa tôi, hoặc phế một con mắt của nó cũng được."
Mập sợ đến mức tiểu ra quần: "Gia Gia, tôi là anh em duy nhất của cậu mà không phải tình anh em plastic đâu, cậu không thể nhẫn tâm vậy được!"
Lục Thanh Gia chẳng thèm để ý tên ngốc này, thảnh thơi nhìn bà lão quỷ, thúc giục: "Sao vậy? Bà sống chết cũng ngót trăm năm, dưới âm gian thiếu gì quỷ bị đứt tay cụt chân, ruột gan rữa nát. Chẳng lẽ bà còn sợ thấy máu sao?"
"Hay là nói, tuy bà chuyên nghề lừa gạt, nhưng trong lòng vẫn còn chút thiện, không nỡ ra tay?"
Mọi người nhìn thấy Lục Thanh Gia thản nhiên giẫm một chân lên mặt con trai của bà lão quỷ, từ từ nghiền ép cái kẻ đang khóc lóc sụt sùi kia xuống đất.
Ánh mắt cậu nhìn thẳng vào bà ta: "Bà già, một con bài không còn giá trị, thì còn gọi là con bài được sao?"
Nói xong, ánh mắt cậu lướt qua gã con trai thê thảm, dừng lại trên đứa cháu nhỏ đang run lẩy bẩy, hàm ý không cần nói cũng rõ.
Bình luận