Chap 68: . Gặp mặt kẻ thù
Quả đúng là quản trị viên có khác, dù vẻ ngoài trông có vẻ chẳng nghiêm túc, nhưng chẳng ai trong bọn họ là người dễ đối phó cả.
Ngụy Giang Li nhìn Chung Lí Dữ một lúc, rồi ánh mắt lại rơi xuống người Lục Thanh Gia.
Cậu ta mỉm cười nói: "Mải nhìn lão Chung quá, còn chưa tự giới thiệu, tôi là Ngụy Giang Li."
"Lục Thanh Gia." Lục Thanh Gia cũng đưa tay bắt lại, nhưng khi muốn rút tay về thì bị đối phương nắm chặt lấy.
Sắc mặt Chung Lí Dữ lập tức trầm xuống, định bước tới tách hai người ra, nhưng Ngụy Giang Li đã buông tay.
Trông có vẻ như điều cậu ta muốn biết cũng đã nắm được kha khá rồi.
Chung Lí Dữ liền sa sầm mặt: "Cậu tự rút ký ức ra, hay là để tôi giúp cậu quên?"
Ngụy Giang Li cười nói: "Đừng bá đạo thế chứ, lão Chung. Dù sao anh cũng vừa mới giết mất một người chơi cấp cao trong trò chơi của chúng tôi đấy."
"Là quản trị viên, tôi dĩ nhiên phải hiểu rõ quá trình sự việc chứ? Nếu người ta dám làm loạn ngay trước cửa nhà mình, mà chúng tôi lại giả chết làm ngơ, thì chẳng phải khiến ban quản trị của trò chơi Vô Hạn mất hết thể diện sao?"
Cậu ta lại nói thêm: "Yên tâm đi, những gì không nên xem tôi chưa liếc qua lấy một cái."
Vừa nói, cậu ta vừa nhìn Lục Thanh Gia với vẻ hứng thú: "Làm tốt lắm, một người chơi trung cấp mà có thể sống sót và toàn thắng trong một phó bản hỗn loạn, độ khó cao như thế, tôi thật sự chẳng thấy mấy ai đâu."
Bởi chỉ qua cái bắt tay ban nãy, cậu ta đã đọc được toàn bộ những gì xảy ra trong phó bản trước đó, từ góc nhìn của Lục Thanh Gia.
"Giờ thì tôi hiểu vì sao tên Kẻ Lừa Đảo lại nôn nóng muốn trừ khử cậu đến thế rồi."
Ngụy Giang Li cười khẽ: "Dù sao thì, một người chơi có tiềm năng không thể bị vùi lấp như cậu, sớm muộn gì cũng sẽ đứng ở đỉnh cao. Chỉ cần có một khả năng nhỏ là trở thành kẻ thù, nếu là tôi, tôi cũng sẽ chọn dập tắt ngay khi còn trong giai đoạn trưởng thành."
Lục Thanh Gia chỉ mỉm cười, chẳng hề căng thẳng như Chung Lí Dữ.
Thực ra, việc bị xâm phạm đôi chút quyền riêng tư cũng không khiến cậu tức giận, vì giữa quản trị viên và người chơi bình thường vốn tồn tại một khoảng cách như vực sâu.
Trong trò chơi tuân theo quy tắc rừng rậm này, mong hai kẻ vốn xuất thân quyền quý thời cổ đại đối xử bình đẳng với một người chơi trung cấp, là điều không thực tế.
Chung Lí Dữ và Âu Dương Bạch, hai quản trị viên ấy, dù có vẻ ngốc nghếch hoặc xuề xòa trước mặt Lục Thanh Gia, nhưng mối quan hệ giữa họ vẫn dựa trên tình bạn trước khi trở thành người chơi.
Còn Lục Thanh Gia, từ khi vào trò chơi tới giờ, chưa từng trực tiếp đối mặt với ai thật sự xa lạ mà có đẳng cấp vượt xa mình.
Giờ đây, tại Thành Vô Hạn, nơi hội tụ tất cả người chơi, bao gồm cả quản trị viên và cấp cao, cậu mới thực sự cảm nhận được hệ thống tầng lớp trong trò chơi vận hành ra sao.
Bình luận