Chap 66: . Ải 5(15 - Kết): Tôi đâu có giận
Sắc mặt hội trưởng bỗng tái nhợt, ban đầu ông ta còn tưởng rằng việc cảnh sát và đội dị năng trở mặt là do Sứ Giả Bùn lại giở trò đen tối nào đó, chẳng hạn như nắm được nhược điểm của nhân vật chủ chốt, hoặc đạt được lợi ích trao đổi gì đó.
Ấn tượng mà Lục Thanh Gia để lại cho họ thật sự không phải là người có thủ đoạn quang minh chính đại gì cho cam, điều này khiến họ đã quen với việc đánh giá đối phương là kẻ âm hiểm, xảo quyệt và không từ thủ đoạn.
Mặc dù có cảnh giác với cậu, nhưng sự cảnh giác đó chỉ dựa trên sự đe dọa từ thủ đoạn và năng lực cá nhân, và sự tham chiếu vẫn đến từ Thần Sứ. Vì vậy, cho dù cảm thấy người này khó đối phó, nhưng về mặt chiến lược thì không được coi trọng lắm.
Dù sao thì, người này cách đây chỉ một tháng còn là một gã nghèo khổ, nắm giữ một công ty giải trí cấp trung cũng chưa được bao lâu. Tuy có đầu óc lão luyện như kỳ thủ và dạo gần đây kiếm được không ít tiền, nhưng nói cho cùng, một kẻ như vậy vẫn chưa thể dễ dàng chen chân vào vòng tròn thực sự nắm giữ quyền lực.
Việc để mặc một kẻ điên như vậy tung hoành, phá hoại lợi ích của mọi người, dĩ nhiên là điều không hay. Nhưng nói thẳng ra, mức độ phá hoại mà đối phương thật sự có thể gây ra cũng có hạn.
Dù trước đó có rất nhiều người bị khống chế, nhưng Hiệp hội và những kẻ đứng trên cao nên thật ra cũng không mấy để tâm, chỉ là mất mát tạm thời về danh tiếng và lợi ích mà thôi. Chỉ cần họ vẫn nắm chặt ngành này trong tay, thì những tổn thất trước mắt rồi cũng sẽ được bù lại gấp bội sau này.
Thế nhưng họ hoàn toàn không ngờ rằng, thứ mà Sứ Giả Bùn nắm giữ trong tay còn nhiều hơn họ tưởng và cũng nguy hiểm hơn nhiều.
Cậu thậm chí đã tổng kết được nguyên nhân dẫn đến tình cảnh của những năng lực giả hiện nay, và còn nắm trong tay bằng chứng, chỉ thẳng ra kẻ chủ mưu thật sự.
Nếu chỉ là vấn đề ý thức hệ, thì chuyện đó vẫn có thể thao túng được, không cần phải có nhân vật cụ thể nào đứng ra chịu trách nhiệm, cho dù có đẩy ra vài kẻ thế mạng, thì điều đó cũng không quan trọng.
(*)Ý thức hệ: chỉ các quan điểm, niềm tin chung của quần chúng về đạo đức, chính trị, hoặc nguyên tắc.
Nhưng giờ đây, đối phương lại chỉ đích danh đây là một âm mưu được lên kế hoạch từ lâu, mà việc cảnh sát và quân đội cùng ra tay cho thấy nhà nước đã liệu trước được phản ứng của công chúng, và quyết định nhân cơ hội này nhổ tận gốc tổ chức lợi ích khổng lồ đã phát triển đến mức đe dọa ấy.
Lục Thanh Gia mỉm cười: "Đáng tiếc thật, tại sao các người lại chọn tổ chức Cúp Vương Anh Hùng đầu tiên ở một quốc gia độc tài?"
"Nếu các người chọn một quốc gia tư bản, thì có lẽ hành động chút đỉnh cũng không đến mức khiến cấp trên phải ra tay dứt khoát như vậy."
Chủ tịch Hiệp hội và những ông trùm tư bản điều khiển phía sau rốt cuộc không thể ngồi yên được nữa. Họ biết rằng, việc bị giam lỏng ở đây và để lỡ thời khắc phản ứng đầu tiên chính là tử huyệt.
Bình luận