Chap 63: . Ải 5(12): Cái danh hiệu này nghe hay đấy, giờ nó là của tôi
Đầu Đạn không hiểu ý của câu "kết thúc trò chơi sớm" mà Lục Thanh Gia nói là có ý gì.
Chẳng phải thể lệ cuộc thi là do ban tổ chức định ra sao? Thí sinh thì làm sao mà thúc đẩy tiến trình được?
Nhưng Lục Thanh Gia lại giao cho cậu ta một nhiệm vụ: "Cậu chân chạy nhanh, giúp tôi gọi sáu người này đến phòng họp tầng hai."
"Nếu họ không chịu đến, thì bảo rằng... hậu quả tự chịu."
Đầu Đạn lẩm bẩm: "Tôi đâu phải chân sai vặt, mà nói kiểu đó chẳng phải đắc tội người ta à?"
Lục Thanh Gia cười nhạt: "Khí chất và ngoại hình của cậu rất hợp với trọng trách này."
Trên đường đi, Đầu Đạn càng nghĩ càng thấy không ổn, mãi sau mới phản ứng được, sao cậu ta lại "hợp" làm mấy chuyện nịnh bợ kiểu này chứ? Trông cậu ta có giống kiểu phạm pháp gì đâu.
Nhưng nói gì thì nói, sáu vị anh hùng được Lục Thanh Gia gọi tên lại hợp tác ngoài dự đoán.
Cũng chẳng còn cách nào khác, thân phận của Thần Sứ trong Thành Vô Hạn, chỉ cần ai hơi có chút thông tin đều biết.
Dù có người chưa nghe qua, thì vào trò chơi trao đổi tin tức với người khác cũng hiểu ra ngay, huống hồ Thần Sứ vốn đã thể hiện năng lực cực mạnh.
Vậy mà trao đổi sinh đến từ trò chơi Kinh Dị lại có thể hạ gục Thần Sứ, điều này khiến các người chơi của Thành Vô Hạn không khỏi hoang mang.
Họ bắt đầu nghi ngờ... phải chăng kẻ đến từ trò chơi Kinh Dị định tuyên chiến với toàn bộ người chơi Thành Vô Hạn? Có kẻ thậm chí định trốn ra ngoài, bỏ nhiệm vụ mà sống sót đến khi trò chơi kết thúc.
Nhưng nghĩ kỹ thì lại thấy không hợp lý, Sứ Giả Bùn thể hiện cả IQ lẫn EQ đều rất cao, kiểm soát tình huống chặt chẽ, từ khi vào phó bản đến giờ chưa từng chủ động tấn công người chơi nào.
Hơn nữa, khi trò chơi kết thúc, ai cũng phải trở về Thành Vô Hạn, cậu chẳng cần phải gây thù chuốc oán khi bản thân đang nắm ưu thế.
Suy cho cùng, hầu hết người chơi trung cấp đều có dây mơ rễ má phức tạp, nếu kết thúc mà chỉ còn một người chơi từ trò chơi Kinh Dị sống sót thì e là quá chói mắt. Với năng lực và tài lực từng mua đứt Hằng Tinh của Sứ Giả Bùn, cậu hẳn chẳng coi trọng số điểm thưởng nhỏ nhoi kia.
Giờ Thần Sứ sống chết chưa rõ, mọi người mới nhận ra rằng mình vẫn đánh giá thấp tên trao đổi sinh này.
Nếu lúc này chạy trốn, e rằng càng nguy hiểm, ngược lại, ở dưới tầm quan sát của camera có khi còn an toàn hơn.
Sáu người cân nhắc cái lợi cái hại, cuối cùng cũng đồng ý lời mời của Sứ Giả Bùn mà không chần chừ.
Khi đến phòng họp nhỏ tầng hai, ngoài Sứ Giả Bùn, còn có Chocolate Ngọt Ngào, người hầu như chưa từng rời khỏi cậu nửa bước sau khi Thần Sứ biến mất.
Mọi người không khỏi suy đoán mối quan hệ giữa hai người, nhưng ngoài mặt vẫn giữ bình tĩnh chào hỏi.
Đang định vài câu xã giao, thì Sứ Giả Bùn liền đi thẳng vào vấn đề: "Trừ các người ra, tất cả người chơi Thành Vô Hạn khác đều đã chết."
Bình luận