Chap 57: . Ải 5(6): Vu oan giá họa
Sau khi nộp cờ, nếu xác nhận không có vấn đề gì thì có thể đến ngồi vào một trong 101 chỗ ngồi trong khu vực được chọn.
Xét về thứ tự ưu tiên, những ghế ở phía trước tự nhiên sẽ nổi bật hơn, và Lục Thanh Gia là người đầu tiên, đương nhiên đã ngồi vào vị trí Center.
Cậu chỉ mất chưa đầy mười phút cho toàn bộ quá trình, bao gồm cả thời gian ra vào hội trường. Thành tích này quá nổi bật, ngay cả khi có những anh hùng cũng sở hữu sức mạnh vượt trội và quá trình giành cờ dễ dàng, nhưng khi so sánh, màn thể hiện của họ cũng trở nên lu mờ đi không ít.
Vài phút sau, người thứ hai cầm cờ, một anh hùng tưởng rằng mình sẽ là người trở về đầu tiên, vừa bước vào hội trường đã thấy có người ngồi ở vị trí đầu tiên ngay chính giữa, sắc mặt anh ta lập tức trở nên vô cùng đặc sắc.
Vị anh hùng này cũng là một ngôi sao lưu lượng nổi tiếng gần đây, quản lý biểu cảm cực kỳ khéo léo, từ kinh ngạc đến u sầu, tầng tầng lớp lớp đều rõ ràng khiến fan của anh ta lại bị "ngược" đến kêu gào không thôi.
Sau khi nộp cờ, đối phương ngồi xuống vị trí số 2 bên cạnh Lục Thanh Gia, trên mặt mang nụ cười hoàn hảo, nhưng lại thấp giọng nói: "Công ty các cậu vì tranh giành sự chú ý mà đúng là chịu chi thật."
"Thế nào? Tôi còn tưởng tài nguyên của các cậu sẽ ưu tiên cho Đầu Đạn chứ. Dù sao thực lực của cậu ta mới là xuất sắc nhất. Quả nhiên làm ông chủ thì có thể tùy hứng thật đấy. Đến lúc cậu bị loại, lượng chú ý bị cậu phân tán muốn kéo về cho Đầu Đạn cũng chẳng dễ đâu, cẩn thận mất cả chì lẫn chài."
Lục Thanh Gia cười nhạt: "Cứ xem như tôi có tiền đốt chơi đi."
"Cậu——"
"Đừng lúc nào cũng bắt chuyện với tôi được không?" Giọng điệu của Lục Thanh Gia hờ hững: "Tôi tuy cũng tham gia thi đấu, nhưng nói cho cùng vẫn là ông chủ của anh hùng. Người có tư cách nói chuyện ngang hàng với tôi phải là cấp lãnh đạo bên các anh cơ."
"Giờ ở nơi đông người, tôi cũng không tiện tỏ ra thất lễ mà phớt lờ mấy cá con tôm tép, dù sao anh cũng là anh hùng đã có chút tiếng tăm. Tôi cứ nghĩ anh phải có chút tự nhận thức chứ, sao lại chẳng biết thân biết phận vậy?"
Sắc mặt đối phương lập tức trở nên khó coi.
Người thứ ba trở về là Đầu Đạn. Quả nhiên, trong kiểu loạn chiến hỗn độn như thế này, nếu không có kế hoạch trước nhằm vào cậu ta thì khó mà ngăn cản được.
Cậu ta tăng tốc toàn lực, tìm được lá cờ ở một nơi còn chưa có ai đến, chỉ là trên đường quay về, cậu ta đụng phải một trận giao chiến nên bị chậm mất chút thời gian.
Kết quả, khi vào hội trường, cậu ta thấy đã có hai người rồi, một người là ông chủ của mình thì không nói làm gì, còn người kia là cái quái gì?
Cậu ta ngồi xuống vị trí thứ ba bên kia Lục Thanh Gia, giọng điệu châm chọc: "Công ty của các người đúng là bỏ ra một khoản tiền lớn vì thành tích của anh đấy."
Anh hùng hạng hai: "..."
Lục Thanh Gia: "..."
Tư duy của mấy người chuyên làm lưu lượng này... sao lại giống nhau thế hả?
Bình luận