Chap 52: . Ải 5(1) - [Showbiz Anh Hùng]: Hai tên ngốc yêu đương
Chung Lí Dữ nhìn cậu một lúc lâu, gương mặt chẳng còn chút vẻ ngốc nghếch thường ngày.
Anh cũng bật cười khẽ: "Quả nhiên, em chưa bao giờ cho không ai điều gì cả."
Rồi trầm giọng nói: "Là do tên biến thái Âu Dương Bạch kia gợi ý cho em hả? Tôi biết ngay mà, cậu ta chẳng bao giờ có ý tốt."
Lục Thanh Gia đáp: "Thôi đi, đừng đổ lỗi. Thật ra tôi đã nghi ngờ từ sớm, cậu ta chỉ xác nhận giúp tôi thôi."
"Anh từng nói, trước đây có một công ty đối thủ nhân dịp sự kiện Valentine mà gây chuyện đánh úp, kết quả bị ba quản trị viên của các anh hợp lực đánh cho tan tành, khiến hàng loạt chi nhánh sụp đổ."
"Ba trò chơi lớn hiện tại là 'Kinh Dị', 'Vô Hạn' và 'Cực Đoan'. Nếu đã đến mức quản trị viên phải ra tay lấy lại thể diện, thì chắc chắn đó là phó bản cấp tu chân. Từ sau lần đó, trong suốt nhiều năm liền, 'Kinh Dị' và 'Cực Đoan' không còn trao đổi sinh nữa."
"Cho đến một, hai năm gần đây, quan hệ mới dần hòa hoãn."
"Còn cậu tôi chết cách đây sáu năm, khi đó, 'Kinh Dị' và 'Cực Đoan' đã đoạn tuyệt, nên không thể nào có khả năng người chơi của hai trò đó cùng vượt phó bản. Vậy thì chỉ còn lại một kết quả thôi."
"Là 'Vô Hạn', đúng chứ?"
Chung Lí Dữ nghe đến đây cũng chẳng phủ nhận, chỉ gật đầu: "Tên sếp ngốc nhà tôi với bên 'Vô Hạn' thì quan hệ tốt thật, nhưng giữa người chơi hai bên thì chẳng dễ chịu gì đâu."
"Với lại, có lẽ cũng nhờ kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc, trong ba trò chơi lớn, chỉ có người chơi dưới trướng gã ngốc của chúng ta là còn hòa hợp được với hệ thống. Hai bên kia thì... quan hệ giữa người chơi cấp quản trị viên và trò chơi của họ rất vi diệu."
"Dĩ nhiên, điều đó cũng liên quan đến cách sàng lọc của họ."
Vừa nói, Chung Lí Dữ vừa bước qua một tảng đá lớn, theo phản xạ đưa tay ra về phía Lục Thanh Gia.
Lục Thanh Gia cũng theo phản xạ đặt tay lên, mượn lực của anh để bước qua.
Đến khi cả hai đều qua được rồi mới phản ứng lại, thực ra với thể lực của Lục Thanh Gia, cậu hoàn toàn không cần ai kéo giúp, cũng chẳng sợ bị vấp ngã.
Chung Lí Dữ hơi đỏ mặt, nhưng khi buông tay Lục Thanh Gia ra, còn chưa kịp để cậu rút tay về thì lại nắm chặt lần nữa, giả vờ như không có chuyện gì.
Ánh mắt anh nhìn quanh: "Đoạn đường này dốc lắm, em nắm tay tôi cho chắc kẻo ngã."
"Em đừng hiểu lầm, tôi chỉ sợ em trầy xước rồi lại vu khống cho tôi, nhân viên mở đường không cẩn thận, nhân tiện trừ luôn tiền lương của tôi thì chết. Lương tháng của tôi có hai ngàn, còn phải nuôi gia đình, chịu không nổi việc bị trừ đâu."
Lục Thanh Gia còn chưa kịp đáp, thấy người này tự mình biện hộ thao thao bất tuyệt, liền nhướn mày: "Người trẻ tuổi đừng cái gì cũng đổ lỗi cho sếp, phải biết tự nhìn lại bản thân."
"Nếu tôi khắt khe với tất cả nhân viên thì anh có thể nói tôi là đồ keo kiệt không biết xấu hổ. Nhưng nếu tôi chỉ khắt khe với mình anh thôi, thì đó là vấn đề của anh rồi."
Bình luận