Chap 50: . Bị đuổi
Âu Dương Bạch thật sự thấy Lục Thanh Gia quá đỉnh.
Phải nói rằng, dù là quản trị viên thì cũng vẫn là con người thôi. Trước khi trở thành những tồn tại vượt lên trên hết thảy, họ từng chịu thiệt, bị lừa, trải qua vô số rèn giũa không thể tưởng tượng nổi, à, tất nhiên là trừ cậu ta ra.
Âu Hoàng vô địch!
Ai cũng có điểm khởi đầu, chẳng ai sinh ra đã biết tuốt cả.
Nhưng khi trò chơi phơi bày lịch sử đen của Chung Lí Dữ, các quản trị viên nghe xong đều phải cảm thán không thôi.
Bởi vì cái tên đó—— là bị lừa sau khi đã trở thành quản trị viên.
Bị người ta đùa giỡn đến thảm hại, mà kẻ lừa anh lại chỉ là một người bình thường. Dựa theo mức độ cơ mật mà Chung Lí Dữ khi đó tiết lộ, có thể nói đây là vụ bê bối khiến người ta cạn lời nhất trong lịch sử trò chơi.
Không chỉ thế, sau khi chuyện bại lộ, anh còn không chịu thừa nhận rằng mình chỉ đơn giản là bị lừa.
Khi bị trò chơi bóc trần quá khứ, bị các quản trị viên đồng loạt chế nhạo, anh vẫn ngang nhiên biện minh rằng "bọn họ là tình yêu thật sự."
Má ơi, thế khác gì mấy thằng nam chính não tàn trong tiểu thuyết ngôn tình rác rưởi đâu?
À, có khác, là đối với kẻ lừa mình thì ngoan ngoãn khúm núm, còn với đồng nghiệp thì lại động thủ không nương tay.
Khi đó, mọi người bị khơi dậy tò mò, muốn xem rốt cuộc là loại kẻ lừa tình nào trong hiện thực có thể khiến một quản trị viên hiểu rõ cả thế giới, vị diện, thời không... bị lừa thành một con chó ngu ngốc như thế.
Kết quả là Chung Lí Dữ nổi trận lôi đình, ngay tại chỗ đánh nhau với "Thiên Sư Giả" và "Rắn Hai Đầu", một chọi ba, chẳng hề yếu thế.
Thiên Sư Giả thì không sao, vốn là kẻ cà lơ phất phơ, nhiều chuyện, bị đánh cũng đành chịu.
Nhưng Rắn Hai Đầu thì ghi hận trong lòng, càng bị cấm động đến, hắn càng muốn thăm dò, nhưng khổ nỗi tuy có hai người cùng chia một vị trí quản trị viên, thực lực chiến đấu cộng lại vẫn kém xa Chung Lí Dữ.
Hơn nữa, thế giới hiện thực của Chung Lí Dữ lại không giống với thế giới của họ. Trong thế giới phó bản còn có phạm vi thế lực, thì thế giới thật càng không thể tùy tiện vượt ranh giới.
Thành ra chỉ đành ngậm ngùi ghi hận trong lòng, từ đó hai bên càng nhìn nhau càng chán ghét.
Biệt danh "Xá Xíu Mũ Xanh" mà Chung Lí Dữ mang sau này, cái tên nghe đã thấy chẳng ra thể thống gì trong đám quản trị viên, thì công lao của "Rắn Hai Đầu" quả thật không thể phủ nhận.
Mà nói đi cũng phải nói lại, cái tên này... đúng là quá hợp.
Nhớ lại khi Chung Lí Dữ vừa được gắn cho biệt danh "Xá Xíu Mũ Xanh", hai người "Kẻ Chịu Thiệt" và "Thiên Sư Giả" liền một trái một phải nắm chặt tay anh, vô cùng nhiệt tình nói: "Anh em à, cái biệt danh này nghe kêu thật, vừa ngầu vừa dễ nhớ!"
"Chỉ bốn chữ thôi mà thông tin chứa đựng khiến người ta chấn động. Dám đội cái tên này mà đi khoe khắp nơi, đúng là khí phách hiếm có, người thường khó mà sánh nổi. Hay lắm, anh em, nhận lấy đi!"
Bình luận