Chap 4: . Lừa hay bị lừa
Mập sợ đến mức suýt nữa tè ra quần, mặt trắng bệch run rẩy quay đầu nhìn về phía Lục Thanh Gia: "Gia... Gia Gia... tôi có phải là không bao giờ tỉnh lại được nữa không?"
"Nếu tôi mà không tỉnh lại được, cậu nhớ mấy dịp lễ Tết, Thanh Minh, Trung Nguyên... phải đốt nhiều đồ cho tôi đấy. Giá cả dưới âm phủ thế nào cậu cũng thấy rồi, một năm đốt một lần chắc chắn là không đủ đâu. Sau này kiếp sống ma quỷ của anh em cậu là ăn sung mặc sướng hay nghèo khổ túng thiếu, tất cả đều trông cậy vào cậu cả đấy."
Lục Thanh Gia mỉm cười nói: "Ừ, người và quỷ khác đường, tôi cũng coi như đã tận sức rồi"
Nói xong liền quay người định đi hướng khác.
Mập vội vàng ôm chặt lấy đùi cậu khóc lóc: "Đồ quỷ chết tiệt, cậu đúng là lòng dạ sắt đá~~~"
Lục Thanh Gia lôi kéo đống thịt hơn trăm cân đến bên cầu, một cước đá Mập xuống, rồi chính mình cũng ngửa người ngã theo sau.
(*)100 cân TQ = 50kg
Khi tỉnh lại từ cơn mơ, ánh nắng ban mai đã xuyên qua màn cửa sổ chiếu vào.
Mập bật dậy khỏi giường, sờ soạng khắp người mình: "Còn sống, còn nóng hôi hổi này!"
Điều đó có nghĩa là tiền của cậu ta vốn dĩ chưa bị lừa mất. Thấy Lục Thanh Gia không thèm để ý mà đứng dậy đi rửa mặt, Mập mới chợt hiểu ra.
Tên này nếu trong lòng không nắm chắc, thì tuyệt đối đã không thèm liếc nhìn mà ném thẳng cái ví tiền giả kia đi rồi. Chỉ là bản thân cậu ta lo lắng quá nên mới rối trí.
Thở phào một hơi, Mập cầm theo túi xách mà Lục Thanh Gia mang theo, bên trong toàn là công cụ giấy tiền vàng mã phòng thân.
Mặc dù hầu hết đều không dùng đến, nhưng không trách được cậu lại khinh thường mụ già ở Trạm Sơn Ngôi Pha kia.
Người ta đã chuẩn bị vũ trang đến tận răng, vậy mà lại phát hiện kẻ địch chỉ cần một ngụm nước bọt là đã đủ để ghim chết rồi, đúng là hơi mất hứng.
Nhưng những thứ đó đều không quan trọng, bởi vì Mập đột nhiên lật ra dưới đống đạo cụ giấy kia có một xấp tiền, chính là hai vạn của gã đàn ông kia cộng thêm mấy ngàn của bọn họ, trong góc còn lòi ra một chiếc đồng hồ Rolex.
Ngay cả khi đã trở lại hiện thực, đồng hồ cũng không biến thành hàng mã, rõ ràng chính là cái hàng thật mấy vạn mà Lục Thanh Gia mua.
Nhưng cái này chẳng phải đã đem đi cầm cho gã đàn ông kia rồi sao? Sao lại quay về được?
Mập lập tức hớn hở chạy đến trước cửa phòng tắm, nói với Lục Thanh Gia đang đánh răng: "Cậu làm thế nào mà lấy lại được vậy?"
Lục Thanh Gia cũng hết cách với sự ngốc nghếch đơn thuần của cậu ta, bèn nói: "Cái ví tiền kia rốt cuộc đã rơi vào tay tôi mấy lần?"
"Hai lần."
"Đã biết lần thứ hai mở ra là giả, vậy tôi tráo đổi là vào lúc nào?"
"Lần đầu tiên." Mập trả lời như thế, nhưng vẫn không hiểu rõ toàn bộ: "Thế còn cái đồng hồ thì sao?"
Lục Thanh Gia nhìn cậu ta một cái, lau mặt, coi như chấp nhận số phận: "Vừa ăn sáng vừa nói đi."
Bình luận