Chap 35: . Ải 3(9): Ảnh chụp
Kỷ Du vừa tháo cà vạt, vừa từng bước đi về phía Lục Thanh Gia.
Cổ anh thon dài, dáng người ưu nhã, động tác ấy lại toát ra một loại dụ hoặc khó nói thành lời—— Khí chất nhã nhặn, ung dung của một kẻ phong lưu pha thêm vài phần lộn xộn, càng khiến người ta khó dời mắt.
Nói thật thì, Lục Thanh Gia vốn dĩ đã có khuynh hướng thích nam, cậu cũng đâu phải đã chết, tất nhiên cảm nhận được sức công kích mãnh liệt từ đối phương.
Khoảng cách giữa hai người ngày càng gần, khí thế bức người của đối phương gần như bao trùm cả thân thể cậu. Đúng lúc này, trong tay Lục Thanh Gia bỗng dưng bùng lên một ngọn lửa, chực đốt vào chiếc cà vạt trên tay trái của Kỷ Du.
Cà vạt chạm lửa liền bốc cháy. Đợi đến khi ngọn lửa cháy sắp hết, Kỷ Du mới chậm rãi buông tay, lặng lẽ nhìn tàn lửa rơi xuống đất.
Anh khẽ lắc đầu, bất đắc dĩ nói: "Cái cà vạt này tôi vốn khá ưa thích đấy, Lục tiên sinh đây là định mặc nhiên chiếm tiện nghi à?"
Lục Thanh Gia cong môi cười: "Cũng không hẳn, chỉ là nhớ tới chiêu trò anh từng dùng để giam quỷ, nên có hơi cảnh giác. Tôi có thể chơi, nhưng lại không thích bị trói buộc."
Kỷ Du khẽ hít sâu, mắt dán chặt vào đôi môi mấp máy của Lục Thanh Gia. Từng chữ từ miệng cậu thốt ra, lại có thể khiến tâm trí người khác chao đảo.
Lục Thanh Gia tiếp lời, giọng trêu chọc: "Anh không phải từng nói muốn xem tôi mặc áo blouse trắng của bác sĩ sao? Có thể thôi, chỉ là trong căn phòng này, thứ có thể lấy ngay thì cũng chỉ có cái anh đang mặc."
Cậu khẽ nghiêng người, ghé sát bên tai đối phương, thổi ra một hơi nóng mờ ám: "Cởi cho tôi nhé?"
Chữ "cởi" vừa thốt ra, Kỷ Du suýt chút nữa đã muốn lột sạch bản thân ngay tại chỗ. May mà lý trí còn sót lại níu giữ, nhưng phản ứng trên gương mặt anh vẫn trở nên chậm nhịp thấy rõ.
Nhìn dáng vẻ ấy, Lục Thanh Gia không khỏi nghi hoặc: "Chẳng phải anh nói phải trả thù lao thì tôi mới được rời đi sao? Hay chỉ đang đùa giỡn thôi? Nếu thật vậy thì đúng là quá mất hứng."
Cậu nghiêng đầu, cười nhạt: "Bác sĩ Kỷ, nếu thế thì anh làm tôi thất vọng quá rồi. Tôi vốn cho rằng anh đúng như ấn tượng ban đầu—— Một người đàn ông điềm tĩnh, phóng khoáng, nắm trong tay mọi biến số, đầy sức quyến rũ. Chẳng lẽ anh chỉ biết nói miệng thôi sao?"
Yết hầu Kỷ Du khẽ động, anh phải dùng hết ý chí mới lấy lại vẻ bình thản vốn có.
Ánh mắt anh giao với Lục Thanh Gia, ánh nhìn chan chứa hứng thú và sự trêu đùa: "Người đẹp mình để mắt tới đã nói đến mức này, nếu tôi còn giả vờ không hiểu, chẳng phải là phủ nhận sức hút của em rồi sao?"
Vừa nói, anh vừa thong thả cở áo blouse trắng, đôi mắt sâu thẳm cong lên đầy ý cười, nhìn chằm chằm Lục Thanh Gia trong lúc chậm rãi cởi áo: "Có gì mà không được chứ?"
Từng động tác của anh đều ung dung mà tràn ngập gợi cảm, như cố tình phô diễn sự quyến rũ. Nếu cảnh tượng này được quay thành phim, thì mỗi một khung hình đều có thể trở thành một tấm poster đầy mê hoặc.
Bình luận