Chap 30: . Ải 3(4): Quỷ chuyển giới
Con nữ quỷ này chắc từ lúc ra mắt cho tới nay cũng chưa bao giờ gặp phải tình cảnh như thế này.
Thứ nhất, đây là sân chơi dành cho người mới, số người có tâm lý vững vàng thật sự không nhiều. Thứ hai, chỉ cần nó ngẩng đầu lên thì diện mạo cũng đủ mang lại một cú sốc thị giác vừa thê lương vừa âm u rùng rợn.
Người thường mà nhìn thấy nó thì hoặc là sợ đến gào khóc rồi điên cuồng bỏ chạy, hoặc là cố lấy hết can đảm liều mạng lao vào, lấy công kích để át đi nỗi sợ trong lòng.
Ấy thế mà lần này nó lại gặp phải một kẻ như người mù, coi như chẳng thấy mặt mũi nó ra sao, ngược lại còn bình tĩnh giăng bẫy dụ nó mắc vào.
Nữ quỷ tức tối đến mức như bị vặn xoắn thành dây thừng, trong cơn căm phẫn chẳng màng gì nữa, gào thét từ trong cái bao bằng rèm cửa: "Đồ hạ tiện, dám tính kế tao!"
"Cố ý làm mặt tỉnh bơ để tao sinh nghi, lơ là cảnh giác đúng không? Mẹ nó, đề phòng thế nào cũng không xuể, đúng là quỷ mãi mãi chẳng xảo quyệt bằng người."
Lục Thanh Gia nhắm ngay đầu nó, ấn mặt nó lên lan can mà chà đi chà lại.
Đợi đến khi bên trong vang lên tiếng kêu đau "á, ui da", cậu mới chịu dừng lại, cười hí hửng: "Nghe giọng thì hình như anh biết khá nhiều đấy. Đi nào, theo tôi vô nhà vệ sinh tâm sự chút nhé."
Nữ quỷ vốn đã bị tra tấn đến mức thoi thóp, không còn sức mà giãy dụa, nghe cậu nói thế liền thét lên chói tai: "Cưỡng bức người ta à!!!!"
Lục Thanh Gia thản nhiên đáp: "Tôi thích đàn ông."
Nữ quỷ: "Thế thì chẳng phải tao thế nào cũng không an toàn sao?"
Lục Thanh Gia: "Anh có thể nghi ngờ nhân phẩm của tôi, nhưng làm ơn tôn trọng gu thẩm mỹ của tôi."
Nữ quỷ nghẹn lời, lẩm bẩm vài câu, vẫn không cam tâm: "Sao mày nhìn ra được?"
"Dù anh có nâng ngực, đường nét khuôn mặt cũng làm mềm đi, nhưng khung xương vẫn lớn hơn phụ nữ bình thường, có yết hầu, vai quá rộng, tỷ lệ cơ thể thuộc về nam giới, bàn tay bàn chân thô ráp, chất da cũng khác. Đến người mù cũng thấy rõ."
Cậu dịu giọng cười khinh bỉ: "Nói thẳng ra thì là do anh bẩm sinh điều kiện không ổn, muốn cố cũng muộn rồi. Hơn nữa kế hoạch phẫu thuật chuyển giới hồi đó thiết kế còn thô thiển lắm."
Quỷ chuyển giới hiển nhiên bị chạm đúng nỗi đau, hét lên: "Tất cả là lỗi của cái bệnh viện ăn máu đó. Tao sẽ chém họ, tao sẽ chém hết bọn họ!!!!"
Lục Thanh Gia vừa đi vừa vẩy bao rèm mấy cái: "Im miệng. Tầng này toàn khách, bây giờ họ đang chịu đau nghỉ ngơi hậu phẫu, anh đừng làm phiền họ."
Quỷ chuyển giới càng uất ức hơn: "Tại sao? Tại sao lại phân biệt như thế? Những người phụ nữ kia thì được coi là người, còn chuyển giới thì không xứng đáng sao?"
Nói đến đây, nó khóc òa lên, nức nở: "Trong lòng tao, tao từ lâu đã luôn tin mình là phụ nữ mà..."
Lục Thanh Gia khẽ mỉm cười, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng: "Anh có cho rằng tôi ghét bỏ người chuyển giới không?"
Bình luận