Chap 25: . Ải 2(10 - Kết): Cái đồ nghịch tử chết tiệt
Do hình ảnh phản chiếu nên tòa nhà chung cư dường như được chia thành bốn phần, xuất hiện ở phía trước, phía sau, bên trái và bên phải của hai người.
Những kẻ đứng trong khung cửa sổ căn phòng của mình, đôi mắt cứng đờ, u ám, từ trên cao lạnh lẽo nhìn xuống họ.
Điều đó khiến đạo diễn An và Lệ Cường bỗng thấy bản thân trở nên nhỏ bé tột cùng, giống như hai con ba ba bị ném vào trong nồi, bốn phía đều là kẻ cầm dao chực chờ xông tới ăn thịt.
Chân tay họ mềm nhũn vì sợ hãi, đứng thêm một giây cũng thấy quá nhiều, nhưng lại chẳng dám nhúc nhích nửa bước.
Những oán hồn trên lầu nở nụ cười ngày càng lớn, ngày càng méo mó quỷ dị.
Đạo diễn An là kẻ đầu tiên hoảng loạn, ông ta đẩy Lệ Cường từ phía sau ra trước: "Chuyện này không liên quan đến tôi, oan có đầu, nợ có chủ. Người giết người là hắn, phong tỏa oán khí là cha hắn, để oán khí tràn ngược khiến những kẻ phía sau chết cũng là bọn họ."
"Không dính dáng đến tôi, đừng tìm tôi."
Lệ Cường vừa nghe thấy thằng khốn kia vào lúc này mà chỉ nghĩ đến chuyện giữ mình trong sạch, liền vừa sợ vừa giận.
"Hừ, cái trò phát tài bẩn thỉu này của ông tưởng người ta không biết à? Chính ông định lừa mấy kẻ xui xẻo đi nộp mạng. Ông cao thượng thế sao lúc trước không khuyên người trong đó dọn đi? Nếu bọn họ dọn đi thì mấy người sau cũng đã chẳng phải chết."
"Nếu mà thật sự tính sổ, một nửa mạng người cũng phải do ông chịu trách nhiệm."
Sau khi gào xong, đạo diễn An dường như trút được chút sợ hãi, đầu óc tỉnh táo lại đôi chút.
Ông ta nghiến răng nghiến lợi chửi rủa: "Câm miệng, bây giờ cãi nhau thì có ích gì?
"Mày xem, bọn chúng cả hồi lâu chỉ vây được chúng ta ở đây, chứng tỏ khả năng bọn chúng cũng chỉ đến thế thôi. Trên người chúng ta đều có bảo vật tổ truyền, dù không phá nổi trận này thì ít ra cũng chẳng mất mạng."
"Cùng lắm kéo dài tới sáng, trời sáng rồi chúng nó phải trở về, đến lúc đó chúng ta rời khỏi chốn quỷ quái này, vĩnh viễn không quay lại nữa."
Lệ Cường cũng dần bình tĩnh, gật đầu lia lịa: "Đúng đúng, ông nói phải, đến lúc đó để cha tôi lại làm pháp trận một lần nữa, bọn ma quỷ này cũng chẳng làm nên trò trống gì đâu."
Nghĩ tới đây, những khuôn mặt dữ tợn căm hận kia dường như cũng chẳng còn đáng sợ như trước.
Nhất là khi nghe thấy cuộc đối thoại, bọn đứng ngoài cửa sổ càng có vẻ sốt ruột, nhưng lại bất lực.
Hai người càng thêm đắc ý, thậm chí còn bắt đầu khiêu khích: "Ha ha ha, có bản lĩnh thì bắt ông mày vào xem nào!"
"Đứng trên cửa sổ giơ vuốt có ích gì? Nói mày đó, chẳng phải bị thằng mặt trắng chiếm mất vợ con rồi sao? Làm ma cũng mất hết mặt mũi, mày còn dám ló ra à?"
"Con bé kia, giờ muốn mời anh vào à? Lúc trước anh vào thì chống cự làm gì? Nếu chịu tình nguyện thì đâu đến nỗi thế này."
Bình luận