Chap 23: . Ải 2(8): Phun lửa nướng 'xúc xích'
"Phải nói thật, cảm xúc bùng nổ đến cực điểm quả nhiên chính là nghệ thuật." Đám quỷ xúm lại ngắm nghía bức tranh phù điêu nửa chìm trong tường.
(*)Tranh phù điêu: là một loại hình điêu khắc trên bề mặt phẳng, trong đó các họa tiết, hình khối được tạo ra bằng cách đắp nổi hoặc khoét lõm trên nền chất liệu cố định, thường thấy trong trang trí kiến trúc nội thất và ngoại thất.
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
Gương mặt và động tác của lão già kia như thể bị lệ quỷ kéo xuống mười tám tầng địa ngục, biểu cảm kinh hoàng tuyệt vọng, bàn tay khẳng khiu như cành khô muốn bấu víu lấy thứ gì đó, toát lên vẻ quyến rũ đặc trưng của nghệ thuật tôn giáo..
Mọi người xem xong đều rất hài lòng: "Đợi xong chuyện này rồi, cắt cả mảng tường đem đi bán chắc còn kiếm thêm được một món hời?"
"Đúng thế, thời nay số bậc thầy điêu khắc có thể làm ra được thần thái sống động, không vương chút thô vụng thế này đã chẳng còn nhiều."
Giải quyết xong lão già phiền toái nhất, thì đạo diễn An với tên sát nhân còn lại cũng không còn đáng ngại, trái lại việc cần nghĩ tới là hiệu quả thành phẩm của bộ phim.
Có điều, nam chính của phim lúc này vẫn đang ngồi tù, chưa thể khởi quay.
May mà họ cũng chẳng phải chờ quá lâu, hai ngày sau, phía cảnh sát rốt cuộc điều tra xong, chứng minh đoàn phim không hề phạm pháp, liền thả người ra.
Ngày đạo diễn ra khỏi đồn, trừ cô nữ chính eo thon đã bị sa thải, những người còn lại đều có mặt đón mừng.
Đạo diễn An bị giam mấy ngày, tinh thần sa sút, vừa trông thấy người chơi vai tên trộm nghiện ngập - kẻ khiến mình bị bắt - vẫn ở trong đoàn phim, liền nổi nóng ngay.
"Con mẹ nó, mày còn ở đây làm gì? Không phải tao đã bảo cút đi rồi sao? Trong đoàn phim của tao không có phần cho mày, cũng đừng có mơ ở lì để đòi tiền công."
"Nói cho mày biết, chưa từng có ai tống đạo diễn vào tù mà còn cả gan đòi tiền. Cút khỏi đây, mày định thoát sao?"
Người chơi vai trộm thản nhiên đáp: "Tưởng tôi thèm làm thuê cho một thằng ngu như ông chắc? Đừng có quên, nếu không nhờ ba ông là tôi đây lanh trí thì giờ này ông đã bóc lịch rồi. Quay cái con mẹ gì, đồ vô ơn bạc nghĩa."
Hắn lại nói: "Tôi ở đây là để đòi tiền đạo cụ, không lẽ ở không cho ông à? Không trả tiền công thì cũng phải hoàn tiền hàng chứ? Hồi trước ông hứa trả gấp đôi giá mới có người chịu cung cấp hàng, giờ muốn quỵt à?"
Bình luận