Chap 14: . Ải 1(7): Nhiệm vụ cá nhân
Người chơi hiện đang ở một vị trí khá kín đáo, hơn nữa đỉnh núi cũng rộng đến vậy, nếu có ý định che giấu thì trừ khi đối phương lục soát kiểu "trải thảm", bằng không cũng khó mà phát hiện.
(*)Là lục soát từng cành cây ngọn cỏ một.
Thấy đám người kia leo núi, hơn nữa ai nấy trông chẳng giống hạng lương thiện gì, anh chàng đeo kính nhìn Lục Thanh Gia như thể hoàn toàn không bất ngờ.
Hắn bèn hỏi: "Bọn họ là ai thế?"
Lục Thanh Gia đáp: "Tôi đã gửi tin nhắn tống tiền cho ông Lý. Nếu cậu là một tay phú hào đã sớm dính máu trên tay, thì liệu có dễ dàng để mặc một điểm yếu chí mạng rơi vào tay kẻ khác, vừa lo sợ vừa còn có thể bị uy hiếp vô tận không?"
Đương nhiên là không thể. Đó chính là loại người để giải trừ hiểm họa có thể thẳng tay giết sạch mấy chục mạng người, làm sao có thể ôm ảo tưởng chịu kẻ khác khống chế?
Ngay sau đó, mấy người kia lại kinh hãi kêu lên: "Khoan, không đúng! Anh gửi tin nhắn tống tiền cho ông Lý từ khi nào thế?"
"Chúng ta vào trò chơi chưa đến ba tiếng thì bão tuyết đã trút xuống, toàn bộ tín hiệu trong khách sạn đều bị cắt đứt rồi đúng không? Ngay cả điện thoại thông minh của chúng ta cũng không dùng được, vừa rồi mới khôi phục lại mà... Anh gửi từ lúc nào——"
"Sau khi tôi từ phòng bà Lý đi ra." Lục Thanh Gia nói.
Phải rồi, cậu từng nói, lúc giúp bà Lý thu dọn hành lý thì đã phát hiện ra chân tướng cái chết của bà ta.
Chỉ là chẳng ai ngờ được cậu lại bày mưu tính kế xa như vậy ngay từ đầu.
Mọi người lập tức ngậm miệng, không muốn lại nếm trải thêm cú sốc về IQ nữa.
Đám đàn ông to cao kia chia thành ba nhóm, đi một vòng xung quanh tìm kiếm. Cũng may nhóm người chơi đều lanh lẹ, hơn nữa nơi này đủ rộng, nên không để lộ sơ hở nào.
Sau khi kiểm tra sơ qua, mấy gã đàn ông liền gọi một cú điện thoại, giống như đang báo cáo tình hình bên này cho đầu dây bên kia.
Sau khi nhận lệnh, đám người kia lại tìm chỗ kín đáo để ẩn nấp.
Đám người chơi thì thì thầm với nhau: "Tên họ Lý này thâm độc thật, sớm cho người đến phục kích. Nơi rừng núi hoang vu này, dù có tống được tiền cũng chẳng có cửa sống mà rời đi."
"Ông ta không sợ chọc giận người khác, rồi bị lộ hết bí mật ra sao?"
"Phòng ngừa thì hơn chứ sao. Ông ta chắc chắn sẽ đến gặp kẻ tống tiền, đến lúc đó moi ra xem đối phương biết được những gì, trong tay có bao nhiêu con bài. Chỉ cần khống chế được người, có khối cách bức cung."
"Lùi một vạn bước mà nói, nếu kẻ tống tiền không chỉ có một, mà còn có đồng bọn ứng viện bên ngoài, thì dù hôm nay họ Lý không động thủ mà ngoan ngoãn giao tiền, ông ta cũng sẽ sai người trong giới ngầm bám theo, nhổ tận gốc mọi mối họa tiềm tàng."
Chàng trai đeo kính nói xong, quay sang hỏi Lục Thanh Gia: "Anh Lục, chúng ta có ra tay không?"
Lục Thanh Gia đáp: "Tạm thời chưa cần, xem thử có tín hiệu liên lạc định kỳ nào không."
Bình luận