Chap 13: . Ải 1(6): Bỏ 1 lời 10, tiền đến rồi~
Bà Lý kéo nữ quỷ băng đi, giống như tiền bối dẫn dắt đàn em vụng về, hai con quỷ ngoan ngoãn nghe lời vô cùng.
Khiến mấy người chơi nhớ lại từ lúc vào trò chơi đến giờ đã gặp toàn những thứ âm u hung tợn, lập tức chỉ muốn khóc vì thấy bất công.
Xem ra, cả tòa khách sạn này, dù trong sáng hay tối, tất cả đều đã nằm trong tay Lục Thanh Gia rồi nhỉ?
Dù sao thì nếu ngay cả nữ quỷ băng cũng không thoát được mấy lời dỗ ngọt của cậu, thì ngoài họ Hác, chẳng có ma quỷ nào trong khách sạn này là lại không thích cậu cả.
Còn họ Hác thì xét về thời gian hóa quỷ lẫn mức độ oán khí tích tụ, trong đám ma quỷ cũng là kẻ đơn độc, yếu thế.
Trong lòng vừa chua xót, bọn họ cũng thật sự nhìn thấy ánh sáng của việc thông qua phó bản này, dù mới chỉ đi chưa được nửa thời gian.
Sau khi lại phun thêm một đống rắm cầu vồng, năm người quay về phòng, trong phó bản trò chơi Kinh Dị này, đêm nay ngủ một giấc ngon lành hiếm có.
(*)Rắm cầu vồng: Mấy lời khen, nịnh nọt thái quá vô nghĩa =))
Còn Lục Thanh Gia thì một mình đi đến căn phòng đang giam giữ quản lý Hác, nói với nhân viên trực đêm bên cạnh: "Cậu đi nghỉ đi, để tôi canh, vừa hay tôi trực ca đêm."
Đối phương rời đi, Lục Thanh Gia lấy chìa khóa mở cửa ra, nhìn thấy quản lý Hác bị trói bằng dây rút nylon ở đầu giường.
Sắc mặt hắn ta trông rất tệ, mới bị giam vài tiếng mà vì lo lắng và hoảng sợ đã khiến cả người tiều tụy, rõ ràng cũng chẳng ngủ được.
Nhìn thấy Lục Thanh Gia bước vào, trên mặt hắn ta hiện rõ sự căm hận.
Trong mắt hắn ta, vốn dĩ đang có cơ hội phát tài to trước mắt, những ngày ăn sung mặc sướng đã gần kề.
Thế nhưng tất cả đều tại tên họ Lục này, lắm mồm lắm miệng, cứ đào bới đến cùng, khiến hắn ta rơi vào cảnh tương lai mịt mù.
Ánh mắt quản lý Hác như muốn ăn tươi nuốt sống Lục Thanh Gia, quai hàm căng chặt, nghiến răng nghiến lợi: "Mầy còn có mặt mũi đến gặp tao à?"
Lục Thanh Gia mỉm cười, kéo ghế ngồi xuống cạnh giường: "Là đồng nghiệp, tôi biết tối nay chắc chắn anh lo lắng đến mất ngủ, nên tới an ủi một chút thôi."
Sắc mặt quản lý Hác lập tức khó coi như thể vừa nuốt phải phân còn bị sặc, xấu hổ không để đâu cho hết.
Hắn ta không nhịn được, nâng cao giọng quát: "Họ Lục, đừng tưởng tao đây xui xẻo thì mày có thể ngon lành yên ổn! Mới đi làm ngày đầu đã có người chết, mày nghĩ mình còn leo lên nổi nữa à?"
"Mẹ kiếp, cả ngày lắm chuyện, chọc ngoáy này nọ, vạch trần tao thì mày được lợi gì? Có tiền cầm à hay có chức ngồi? Hay chờ cảnh sát phát cho mày huy hiệu công dân gương mẫu?"
"Một người trưởng thành thì thực tế chút đi có được không? Con nhỏ Chu Hiểu Mai đó chẳng phải tao muốn giết nó, tao chỉ cảnh cáo nó đừng có ba hoa thôi. Nó cứ lì lợm lượn vòng vòng trong văn phòng, tự nó không cẩn thận ngã xuống, tao cũng oan lắm chứ bộ."
Bình luận