Chap 98: 98
Bác sĩ Đỗ ồ một tiếng, mất một lúc mới phản ứng được, lắp bắp nói: "Bọn.. bọn họ ở đây... Không phải chứ, chắc đang nghỉ ngơi thôi, mà sao nghỉ lâu như vậy vẫn chưa đi ra nhỉ?" Anh nghĩ bụng: Có làm thật cũng không làm vào lúc này chứ.
"Đừng gõ cửa, gửi tin nhắn hỏi xem."
Hai người tụm đầu lại, gửi tin nhắn hỏi chủ nhiệm lên kế hoạch thế nào, sau đó họ lên mạng tìm hướng dẫn, rồi ra bên ngoài dùng bữa. Bọn họ thấy ở khách sạn cũng có nhà hàng riêng, hình như là nhà hàng Ý, nhưng nhìn bề ngoài, không giống nơi người bình thường như họ có thể ăn được, lên mạng tra cũng không tra ra được cái gì. Hơn nữa họ còn phát hiện ra, khách sạn họ ở hiện tại không phải nơi ban đầu ban tổ chức sắp xếp cho họ. Một hội nghị như vậy, ngoài những người được mời ra, những người muốn tham gia hay dự thính phải tự bỏ tiền túi của mình, bởi vậy nên khách sạn và vé máy bay đều là bệnh viện cung cấp chi phí.
Một chuyến công tác dù không dài, chỉ có bốn, năm ngày, cũng tốn không ít tiền.
Khách sạn tên là Tokyo Baycourt Club, lên mạng không tìm được gì, dường như chưa từng có ai ở khách sạn này. Hai người tới quầy lễ tân hỏi, mới biết khách sạn có hệ thống hội viên, phải nộp phí hội viện gì đó, người bình thường đều không đặt phòng ở đây. Sau đó bác sĩ Đỗ nhẩm tính đổi tỉ giá ở một đêm, có phần không dám ở.
Nếu như là chủ nhiệm bỏ tiền ra, vậy thì thật ngại quá.. mà nếu chủ nhiệm không bỏ tiền, thì chắc chắn họ không trả nổi tiền ở khách sạn này. Họ phát sầu trong lòng, chủ nhiệm vẫn chưa trả lời tin nhắn, cũng không biết đang làm gì.
Lâm Thiên đặt phòng có nhà bếp, anh gọi điện nhờ người mang nguyên liệu nấu ăn tới, ở trong khách sạn nấu ăn cho bác sĩ Phó.
Bác sĩ Phó thích ăn món Trung, còn chỉ thích tay nghề của anh, nếu như ăn cơm ngoài, dù là nhà hàng nổi tiếng tới đâu, bếp trưởng giỏi thế nào, Phó Tinh Hà cũng cảm thấy nhạt như nước ốc, cứ luôn cảm thấy thiêu thiếu gì đó, có lẽ bởi hắn biết những món đó không phải do Lâm Thiên làm.
Lâm Thiên biết khẩu vị của bác sĩ Phó đã đổ rầm trước mình, bởi vậy nên dù có ra ngoài, Lâm Thiên cũng sẽ cố gắng tự mình nấu nướng trong điều kiện có hạn.
Hội nghị tổ chức vào ngày 26 tháng 12, chính là sau lễ Giáng Sinh một ngày, nhưng hôm nay mới là ngày 24, sau khi dùng bữa ở khách sạn xong, Lâm Thiên và bác sĩ Phó dắt cún con ra ngoài đi dạo.
Họ không đi quá xa, chỉ nắm tay nhau đi dạo ở con phố gần đó, để tiện dắt chó đi. Vừa ra khỏi khách sạn, khách sạn gửi hai quả táo Phú Sĩ được đóng gói đẹp mắt cho họ.
Lâm Thiên không xem bản đồ, chỉ tùy ý đi dạo xung quanh, họ từ từ đi tới công viên Ariake Nishi-futo, dựa vào lan can hóng gió biển. Hai người ngồi trên băng ghế dài, Lâm Thiên buộc Hope vào tay vịn băng ghế, để nó hoạt động trong bán kính một mét. Ánh đèn đường mờ nhạt, gió biển từ Bắc Thái Bình Dương thổi tới, Lâm Thiên lạnh đến mức rụt cổ vào trong khăn quàng, anh nghiêng đầu, tựa đầu lên bả vai bác sĩ Phó.
Bởi là đêm Giáng Sinh, ở công viên còn có những cặp tình nhân khác, mỗi băng ghế cách nhau hai mét, hầu như băng ghế nào cũng có người ngồi.
Ngón tay Lâm Thiên gãi gãi vào lòng bàn tay bác sĩ Phó, anh không nói gì, chỉ ngồi ở đó nghịch tay hắn.
Nghịch tay hắn còn chưa đủ, Lâm Thiên còn muốn nghịch những chỗ khác, anh xoa xoa gương mặt hắn, rồi bàn tay lại lần xuống. Ở băng ghế bên cạnh có một đôi nam nữ, họ bắt đầu hôn nhau, tiếng rất lớn, một lúc sau, Lâm Thiên nghe thấy tiếng tất chân bị xé rách, cùng những tiếng động không quá hòa hợp, liếc qua nhìn một chút, cô gái đã ngồi lên người chàng trai rồi.
Cục cưng nhà họ cũng đang nhìn đôi tình nhân kia, nhưng Hope không hiểu gì, nó kêu ẳng một tiếng, người đàn ông kia lườm về phía bên đây.
Lâm Thiên ghé sát tới bên người bác sĩ Phó, Phó Tinh Hà còn tưởng anh muốn nói gì, ai dè Lâm Thiên lại nói, thời tiết như này, cởi quần ra chắc lạnh lắm. Nói đoạn, anh gỡ vỏ hộp ra, đưa một quả táo cho Phó Tinh Hà, mình cũng bắt đầu gặm.
Bên kia bờ ánh đèn sáng rực, dưới những ánh đèn chằng chịt, là thành thị với dáng vẻ tương tự, những ánh đèn lặng yên trong mỗi căn nhà, như đang ngâm nga bản hòa ca giữa đêm tối.
Quay đầu nhìn sang Lâm Thiên, anh đang phồng miệng gặm quả táo, cứ nhai rôm rốp rồm rộp, ánh mắt sáng trong lại có vẻ mỏi mệt, rồi anh nghiêng đầu nở nụ cười với hắn.
Động tác nghiêng đầu này, để Lâm Thiên làm giống như đang quyến rũ vậy, ngón tay anh giữ lấy quả táo đỏ, đôi mắt Phó Tinh Hà tối sầm lại trong thoáng chốc, sau đó hắn nhoẻn cười, "Ăn xong quả táo chúng ta về khách sạn."
Lúc bấy giờ Lâm Thiên như trông thấy cái gì đó, anh vươn tay ra nắm chặt bàn tay bác sĩ Phó. Bởi vì Phó Tinh Hà không đi làm, nên chiếc nhẫn vốn được đeo trên cổ hắn, nay lại được đeo trên tay. Năm ngón tay đan nhau, mười ngón khăng khít, một tay Lâm Thiên cầm táo gặm, miệng mơ hồ không rõ: "Em nhớ năm ngoái, anh kể chuyện ông già Noel cho em nghe, anh còn nhớ câu chuyện đó không?" Là một câu chuyện xưa, các em nhỏ đều thích nghe, mà Lâm Thiên cũng vậy.
Anh nhớ lúc đó bác sĩ Phó nói: "Vào ngày này mẹ sẽ kể chuyện cho con mình nghe, để anh kể em nghe." — Thể như coi anh là đứa trẻ, còn hắn là người lớn trong nhà. Lâm Thiên ghi nhớ từng câu từng chữ, cả biểu cảm trên mặt hắn, cũng được Lâm Thiên khắc sâu trong lòng.
Phó Tinh Hà gật đầu, nói hắn nhớ chứ, "Cứ như chuyện ngày hôm qua vậy, rất rõ ràng."
"Anh kể chuyện hay như vậy, em thích nghe anh kể chuyện nhất, anh à, hay là anh kể lại một lần nữa cho em nghe đi." Lâm Thiên mở to mắt nhìn.
"Ừ," Phó Tinh Hà khẽ nói, "Lát nữa về khách sạn anh kể tiếp cho em nghe." Hắn cúi đầu cắn quả táo, tiếng vang giòn rụm.
Bên cạnh phát ra những tiếng dính dấp không coi ai ra gì, tuy rằng đã cố gắng kiềm chế, nhưng Lâm Thiên vẫn nghe thấy rõ ràng, Phó Tinh Hà dường như không nhịn được, còn chưa ăn hết táo, đã kéo Lâm Thiên rời đi.
Đi xa rồi, Lâm Thiên liền cười ha hả, Phó Tinh Hà biết anh đang cười cái gì, nheo mắt nhìn anh cười như không cười. Lâm Thiên nở nụ cười vô tội, sau đó cúi đầu gặm trái táo còn chưa ăn xong, trên đó toàn là nước miếng của Phó Tinh Hà. Nuốt xong rồi, Lâm Thiên tiếp lời: "Đợi lát nữa về, em cũng phải cưỡi lên người anh mới được."
"Anh có thích tất không, nếu anh muốn xé, để em tới cửa hàng tiện lợi mua một đôi.." Ban nãy ngồi ở băng ghế, anh nghe thấy tiếng xé tất, tiếng rất đỗi nhẹ nhàng.
"...Lâm Tiểu Thiên." Phó Tinh Hà véo mặt anh, "Anh không muốn những thứ này."
"Thôi được rồi, em chỉ nói bừa thôi ý mà." Lâm Thiên giơ tay lên, giơ về phía ánh sáng, ngắm nhìn chiếc nhẫn trên tay mình, "Tầm này năm ngoái, anh đưa nhẫn cho em." Phó Tinh Hà trông thấy nụ cười ấm áp trên gương mặt anh.
"Đúng không, em bắt anh lại." Lâm Thiên còn nói, "Nhẫn đúng là thứ tốt."
Phó Tinh Hà cốc đầu anh, "Nói rõ nào, là anh bắt em chứ."
Lâm Thiên cười híp mắt chấp nhận ý của hắn, Phó Tinh Hà bất đắc dĩ nắm lấy tay anh, đưa lên miệng hà hơi, "Không được tùy tiện bỏ tay ra khỏi túi, sẽ lạnh đấy."
"Em chỉ muốn khoe chiếc nhẫn một chút thôi.." Bên trong túi áo của Phó Tinh Hà, Lâm Thiên lại không kiềm chế được mà khẽ vuốt ve chiếc nhẫn kia, trong đầu tưởng tượng viên đá trong suốt được khảm vào chiếc nhẫn, đó là viên khoáng thạch độc nhất vô nhị, anh nhớ lại ngày hôm ấy, bác sĩ Phó không nói gì đã nhét nhẫn vào trong miệng anh, lừa anh đó là kẹo, còn nói đừng có nuốt.
Họ đi bộ về khách sạn, tuyết lất phất rơi bên ngoài, những bông tuyết nhỏ xíu, chạm vào nhiệt độ người liền tan, nếu không chú ý kỹ còn tưởng là mưa.
Không biết liệu mai tuyết có phủ kín đất hay không.
Phó Tinh Hà rót một cốc nước ấm cho Lâm Thiên, sau đó đi vào phòng tắm rửa. Lâm Thiên ngửa đầu tu ừng ực hết cốc nước, sau đó cởi sạch quần áo đi vào phòng tắm. Nhưng Phó Tinh Hà không muốn làm ở phòng tắm, dù cho phòng tắm đã được dọn sạch sẽ, trơn bóng như mới, hắn cũng không muốn. Nhưng dra trải giường, cùng các vật dụng hằng ngày như cốc chén trong phòng, Lâm Thiên đã cho người ta thay hết, sợ bác sĩ Phó dùng không quen.
Đừng nhìn bác sĩ Phó là bác sĩ, mà so với tổng giám đốc như anh còn kỹ tính hơn, cái gì cũng yêu cầu rất cao, nhất là ở phương diện chất lượng cuộc sống, yêu cầu cao đến mức người ta há hốc miệng, mà Lâm Thiên muốn chiều hắn, muốn chiều hắn cả đời.
Phó Tinh Hà bóp sữa tắm rồi thoa lên cơ thể anh, sữa tắm hương bơ thơm phức, Phó Tinh Hà xoa sữa thành bong bóng lên khắp người anh, hắn dùng quá nhiều sữa tắm, bong bóng nổi khắp bồn, thậm chí còn bay trong không khí, sau đó liền tan ra. Lâm Thiên thơm nức mùi sữa tắm, khiến Phó Tinh Hà không kiềm chế được mà cúi đầu cắn anh một cái.
Hắn đặt Lâm Thiên lên mặt kính hôn mấy phút, hơi nước trên phòng tắm khiến ánh mắt Lâm Thiên phủ một tầng sương mờ mịt, Phó Tinh Hà bất tri bất giác cắn nát miệng anh, đến khi nhận ra rồi, hắn vội buông anh ra. Hắn chăm chú nhìn Lâm Thiên một lúc lâu, sau đó khom lưng bế anh ra ngoài.
Trong khách sạn cung cấp hai loại áo tắm, một loại màu trắng phổ thông, loại còn lại là áo tắm kiểu Nhật, cả hai loại đều mới nguyên, kiểu của nam.
Lúc Phó Tinh Hà choàng áo lên người anh, Lâm Thiên vẫn còn đang ngẩn ra đó, "Anh à, mình không làm sao? Khoác áo vào làm gì?"
"Khoác vào đi." Phó Tinh Hà không cho anh chen lời, "Anh thích nhìn em cởi đồ."
Lâm Thiên ngơ ngác đáp dạ, trong đầu cứ văng vẳng câu nói anh thích nhìn em cởi đồ của bác sĩ Phó, bàn tay anh chậm chạp mặc chiếc áo choàng tắm màu xám đậm vào, sau đó buộc dây lưng. Chỉ là dây buộc đơn giản, thế nhưng hình như dây lưng này cũng có cách buộc riêng, nhưng Lâm Thiên không rõ lắm, chỉ buộc bừa trên eo. Áo tắm vốn rất vừa người, nhưng bởi Lâm Thiên thắt dây lỏng lẻo, khiến cả chiếc áo lỏng theo, nhất là ở phần vai, cả bả vai Lâm Thiên lộ ra, hoặc có lẽ là do cách anh mặc, mà bắp đùi cũng lộ ra hơn nửa.
Anh bước chân trần xuống giường, mở tủ rượu ra lấy rượu, anh không lấy rượu vang, mà lấy hai chai sake.
Rượu sake này còn được gọi là huân tửu, mùi rất thơm, giống như mùi trái cây và hoa. Lâm Thiên tìm chén uống, chén uống rượu này được gọi là Sakazuki, hình dáng giống như một cái đĩa nhỏ. Anh rót rượu đầy chén, một chén đưa cho bác sĩ Phó, một chén mình tự uống.
Phó Tinh Hà không thích anh uống rượu, nhưng hắn không thể không thừa nhận, dáng vẻ say rượu của Lâm Thiên thật khiến cho người ta ngứa ngáy, có lúc anh còn bắt chước tiếng mèo kêu với hắn.
Lâm Thiên không uống là bao, anh không muốn mình say khướt, bởi vậy nên chỉ nhấp một chén rồi thôi.
Tivi của khách sạn phát chương trình người lớn trả tiền, hồi chiều Lâm Thiên đã xem qua. Anh bật tivi lên, từ đối điện với Phó Tinh Hà, mà chuyển sang ngồi kế bên hắn.
Lâm Thiên bật một kênh người lớn, là kênh phim địa phương, âm lượng mở không quá lớn, cũng không có phụ đề. Lâm Thiên biết nói vài câu tiếng Nhật, nhưng không quá thông thạo, bởi vậy nên chỉ xem hình đoán nội dung.
Người mặc đồ hầu gái là một người da trắng tóc vàng mắt xanh, dường như đang bị giam cầm, cơ thể trần trụi, bị trói lên, còn bịt mắt lại, miệng hoảng hốt kêu help. Hai phút sau, trong ống kính xuất hiện mấy người đàn ông, Lâm Thiên lập tức xốc tinh thần chăm chú xem tivi, họ còn chơi tập thể nữa!!
Một đám người giở trò với tiểu thụ ngoại quốc, tiểu thụ khóc như mưa, từ chống cự cho tới thuận theo, chỉ mất có mười phút.
"Lâm Thiên." Phó Tinh Hà bắt đầu không thể kiềm chế, hắn cũng bị hình ảnh kích thích, tuy rằng hắn không cần kích thích.
Lâm Thiên từ từ dựa vào người Phó Tinh Hà, "Bác sĩ Phó, có phải anh thấy hình ảnh trên tivi thật dâm đãng không, tivi ấy mà.." Bàn tay từ từ lần xuống cởi thắt lưng Phó Tinh Hà, anh đặt tay mình lên, gương mặt dán tới trước mặt hắn. Thắt lưng bản không quá to, đeo vào che mắt là vừa khít.
Lâm Thiên nhắm mắt lại, nhịp thở đã bắt đầu rối loạn, "Anh à, anh giúp em bịt mắt lại đi, em muốn bịt mắt."
"Bịt mắt cũng chỉ có một mình anh thôi, anh không có ba đầu sáu tay đâu." Phó Tinh Hà liếc nhìn màn hình, có gã trai chơi cửa sau, có gã cưỡi lên đầu cậu ta làm teabag, có gã hôn lên ngực cậu ta, có gã kéo tay cậu ta để tự an ủi. Muôn hình vạn trạng, không cần hiểu ngôn ngữ cũng rõ ràng.
Lâm Thiên nói: "Ơ.. không phải đâu, anh nghĩ đi đâu vậy? Em chỉ mở bừa thôi, em có biết là some đâu? Em không có hứng thú với chơi tập thể, cả đám người họ gộp lại cũng không to bằng em, em chỉ thích anh thôi."
Phó Tinh Hà liếc nhìn tivi, sau đó phát hiện ra, mấy gã da đen này, quả nhiên vẫn không 'dậy thì' bằng Kẹo Sữa nhà họ.
"Không bịt mắt." Nói rồi hắn tắt tivi đi, tránh cho Lâm Thiên bị mấy tình tiết trong tivi làm phiền, lại nghĩ ra mấy trò kì lạ gì.
Đúng lúc này, bé Hope ở bên ngoài phòng khách, dường như nghe thấy tiếng động trong phòng ngủ, bắt đầu sủa mấy tiếng, ở ngay bên ngoài phòng ngủ.
Lâm Thiên cứ tưởng cún con không được trả lời sẽ bỏ đi, không ngờ Hope vẫn còn đứng bên ngoài sủa, Lâm Thiên không thể làm gì khác, đành phải mở cửa phòng, đưa nó tới một phòng ngủ khác, còn nhẹ nhàng dỗ nó: "Cục cưng ngoan, hôm nay con ngủ một mình một giường đi, ba ba không chơi với con được." Đắp kín chăn cho cún cưng rồi, anh lại dỗ Hope thêm mấy câu nữa, Lâm Thiên đóng cửa lại, quay trở về phòng ngủ.
Sau khi rửa sạch tay rồi, Lâm Thiên quay trở lại bên cạnh bác sĩ Phó. Anh thấy chai rượu sake trước mặt đã cạn. Lâm Thiên cũng lười làm trò với hắn, hai tay gỡ vạt áo hắn, dán cả người tới, hôn lên bờ môi hắn, bàn tay tùy ý xoa nắn cơ bắp tay hắn.
Bởi vì uống rượu, mà trong miệng bác sĩ Phó hiếm khi có vị ngòn ngọt, đầu lưỡi Lâm Thiên luồn vào, nhìn động tác nóng vội của anh, người không biết còn tưởng rằng anh muốn đè Phó Tinh Hà mà làm. Kết quả sau khi Lâm Thiên thực sự đè hắn rồi, Phó Tinh Hà đột nhiên trở mình, đổi khách làm chủ mà giữ lấy anh.
Hắn không nói câu nào, Phó Tinh Hà dễ dàng cởi áo tắm trên người Lâm Thiên xuống, hắn cúi đầu hôn môi anh, đầu lưỡi liếm láp vài vòng trên vành tai, Lâm Thiên nhắm đôi mắt, lồng ngực phập phồng kịch liệt, vươn tay xoa nắn lên cậu em đã cứng rắn của hắn. Phó Tinh Hà khựng lại một chút, hơi thở ồ ồ, quay đầu ngậm lấy môi anh, bàn tay ôm lấy vòng eo anh.
Bình luận