Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 90: Bé Lâm ngoan ngoãn

  Bàn bạc các vấn đề liên quan với viện trưởng xong rồi, họ ký hợp đồng, trong tháng mười, Phó Tinh Hà sẽ chính thức bắt đầu làm việc ở viện nhân dân 03. Ngày đầu tiên hắn nhảy dù, trong bệnh viện liền truyền tin, "Khoa não có chủ nhiệm mới tới à? Tình huống thế nào, sao vừa tới đã lên làm chủ nhiệm vậy? Lai lịch lớn thế nào cơ chứ!"

Có người biết chuyện nói: "Chẳng phải gần đây bệnh viện ta đột nhiên sửa sang phòng làm việc, còn thay đổi mấy trăm thiết bị chăm sóc y tế hay sao? Lần trước họp, viện trưởng Đại nói là có cái quỹ gì đó, đầu tư vài trăm triệu trang thiết bị chữa bệnh, ghê gớm lắm, còn có cả hai máy MRI nữa.."

"Thì liên quan gì tới chủ nhiệm nhảy dù xuống?? Rốt cuộc tay chủ nhiệm khoa não kia lai lịch thế nào, có ai biết anh ta tên gì không?"

Chẳng bao lâu, thông báo này được truyền tới khoa não bệnh viện 03, bình thường trong viện có bác sĩ mới tới, cũng chỉ thông báo một chút, chào mừng một chút, người đó nhậm chức gì, cũng chỉ nói qua một chút là xong. Sau khi các bác sĩ bệnh viện 03 thấy tên vị chủ nhiệm mới tới là gì, không ít người lấy làm kinh ngạc, đây không phải chuyện đùa chứ??

Cùng lúc này, bệnh viện đa khoa Hỗ thị cũng ầm ĩ cả lên. Trước đó không ai biết tin tức Phó Tinh Hà nghỉ việc, không ai được thông báo, còn tưởng chỉ là viện trưởng phê chuẩn cho bác sĩ Phó nghỉ phép. Kết quả hơn một tháng rồi, bác sĩ Phó vẫn chưa quay trở về làm việc.

Có người tỉ mỉ phát hiện ra, Phó Tinh Hà đã không còn ở trong group wechat nữa, mọi người ở trong khoa đoán già đoán non nửa buổi, cuối cùng bác sĩ Tiểu Chu nhắm mắt gọi điện cho bác sĩ Phó.

"Chủ nhiệm, bao giờ anh mới quay trở về làm việc vậy? Khoa chúng ta không có anh thì không được đâu, bệnh nhân đang nháo nhào cả lên, các đồng nghiệp cũng rất nhớ anh, hy vọng anh có thể sớm quay về chủ trì công việc."

Phó Tinh Hà trả lời: "Tiểu Chu à, tôi đã nghỉ việc từ một tháng trước rồi, viện trưởng Lôi sẽ sắp xếp chủ nhiệm mới cho mọi người, sẽ tốt thôi."

Tin tức này khiến đầu óc Tiểu Chu nổ bết ra như hồ dán, cô nhìn vẻ mặt đần thối của mọi người xung quanh, hiển nhiên bị lời nói trong điện thoại dọa sợ rồi. Nghỉ việc á?? Sao lại nghỉ việc?! Lại còn từ một tháng trước nữa, sao không có thông báo gì cơ chứ?! Bác sĩ Tiểu Chu hé miệng ra, "Chủ nhiệm à, anh nói là tạm thời nghỉ việc, hay là..."

"Là sau này sẽ không quay trở lại làm việc nữa." Phó Tinh Hà nói thẳng.

Bác sĩ Tiểu Chu chợt trở nên mờ mịt, lúc cô tới bệnh viện đa khoa Hỗ thị, khi đó chính là chủ nhiệm Phó Tinh Hà dìu dắt nhóm thực tập sinh bọn họ. Có thể nói Phó Tinh Hà chính là cây gậy như ý ở khoa họ, những khoa khác vừa nhắc tới chủ nhiệm bọn họ, liền khen không dứt lời, có biết bao nhiêu người muốn tới khoa não bọn họ cũng không được! Nhưng sao chủ nhiệm lại rời khỏi viện họ?! Đồng thời cũng đã nói rõ sau này sẽ không quay trở lại bệnh viện đa khoa Hỗ thị làm việc nữa! Đầu óc bác sĩ Tiểu Chu không hoạt động được, cô cũng ngại không dám hỏi tiếp, cô đoán chắc hơn nửa nguyên nhân là do hắn phải về Mỹ, dù sao thì chủ nhiệm cũng đã kết hôn cùng Kẹo Sữa, một đôi như họ, hợp ở môi trường nước ngoài hơn.

Phó Tinh Hà chỉ cô một vài vấn đề công tác, sau đó mới cúp máy.

Lâm Thiên chui lên khỏi mặt nước, vịn tay vào lan can, lắc đầu cho bọt nước bắn ra.

Đúng lúc này Phó Tinh Hà nói chuyện điện thoại xong, đi về phía anh. Lâm Thiên thuận thế nắm lấy mắt cá chân hắn, lúc ngửa đầu lên nhìn, giọt nước trên hàng mi óng lên phản chiếu sắc đèn vàng.

Bàn tay anh ướt nước, lại nắm lấy mắt cá chân khô ráo của Phó Tinh Hà.

Lâm Thiên chìm nổi trong làn nước, liếm môi dưới nói: "Anh à, anh xuống đây chơi với em một chút đi."

Phó Tinh Hà còn chưa trả lời, Hope ở bên cạnh đã lúc lắc cái mông chạy tới bên bể bơi.

Bởi vì sợ cún con không cẩn thận ngã xuống nước, nên Lâm Thiên sai người ta làm lan can vòng quanh bể bơi, chỉ là không biết sau này Hope lớn hơn thì phải làm thế nào, lại nâng lan can lên? Hay là kêu người chuyên nghiệp dạy cho nó bơi?

Hope liếm liếm tay Lâm Thiên, chân Phó Tinh Hà cũng không cẩn thận gặp xui xẻo. Dường như nó muốn chơi cùng Lâm Thiên, có thể nhìn thấy sự khát vọng trong đôi mắt nó, Lâm Thiên đành phải ra khỏi mặt nước, khom lưng xuống chơi đùa với cục cưng nhà mình. Phó Tinh Hà cũng ngồi xổm xuống, ôm anh từ phía sau.

Cơ thể ướt nước thoáng cái làm cánh tay Phó Tinh Hà ướt nhẹp theo.

Cún con đã lớn hơn nhiều so với một tháng trước, đã có thể cho nó ăn thức ăn cho chó, Lâm Thiên choàng áo khoác dài, kéo khóa lên, dắt Hope đi dạo vài vòng bên ngoài, để nó tiêu hóa một chút.

Sân cỏ nhà Lâm Thiên còn rộng hơn cả sân ở trường trung học, bé Hope chân ngắn cũn, nhưng chạy cũng không quá chậm, tính nó hoạt bát, Lâm Thiên dẫn nó chạy chậm vòng quanh sân, Phó Tinh Hà cũng ở bên cạnh cùng anh chạy chậm.

Giải quyết được vấn đề đi vệ sinh cho cún rồi, Lâm Thiên liền dẫn nó quay trở về căn nhà cho chó quen thuộc, căn nhà kia vốn được chuẩn bị cho động vật cỡ lớn, hơn nữa còn lớn hơn so với các căn nhà cho chó bình thường, với một chú cún con mà nói, cũng tương đương với một căn biệt thự xa hoa, Lâm Thiên còn hào phóng đổ cho nó hơn nửa bát thức ăn, xoa xoa đầu nó, "Cục cưng ngoan, ngủ ngon nhé, ba ba đi chơi đây."

Buổi tối ngày cuối thu, dế gáy râm ran trong vườn, gió đêm thoảng hương hoa quế, man mát chứ không rét lạnh.

Hai người đi về phía cửa, đột nhiên Phó Tinh Hà nói: "Lâm Tiểu Thiên, ban nãy em vừa gọi con cún là gì ý nhỉ, cục cưng ngoan à?"

Lâm Thiên thoáng khựng lại, đáp lấy lệ: "Anh à, anh nghe lầm rồi, nhất định là anh nghe lầm rồi! Em có nói đâu mà!"

Phó Tinh Hà liếc mắt nhìn anh, ấn vân tay mở cửa.

"Anh nghe lầm thật mà bác sĩ Phó, em không gọi Hope là cục cưng ngoan mà, em gọi anh là cục cưng ngoan đó." Lâm Thiên ôm lấy cánh tay hắn, Phó Tinh Hà nhẹ nhàng miết chóp mũi anh, nhìn anh đầy chăm chú, "Ba ba đi chơi nhé, hử?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...