Chap 9: Người cậu ấy thầm thương
Cô Mẫn mở nắp vung, mùi rượu hoa điêu và mùi thức ăn thơm nức lan ra tận phòng bếp. Lâm Thiên lập tức đứng dậy, "Để, để em xới cơm cho ạ." Anh rảo bước vào phòng bếp, nhìn tấm lưng cứ như đang chạy trối chết. Phó Tinh Hà cúi đầu, thưởng thức vị nước trà.
Mùi hoa quế thơm ngào ngạt tỏa khắp trong khoang miệng.
Trà Lâm Thiên tặng cô Mẫn được lấy từ chỗ ông nội, anh không tìm hiểu về trà, nhưng trà do ông anh sưu tầm, chắc chắn sẽ không tồi. Anh chạy vào phòng bếp, cầm bát cầm đũa, sau đó lại tiến lên ngửi mùi thức ăn tỏa ra.
Cô Mẫn nói: "Cô đổ hơi nhiều rượu hoa điêu vào, thành ra mùi rượu hơi nồng." Cô mở nắp vung, "Em qua thử giúp cô đi."
Lâm Thiên múc một muỗng canh, "Mùi này là vừa đó ạ." Tiếng lửa bập bùng hòa cùng tiếng nước sôi sùng sục, Lâm Thiên khen tự đáy lòng: "Cô Mẫn, với tay nghề của cô mà mở nhà hàng, đảm bảo còn đắt khách hơn cả mấy nhà hàng nổi tiếng."
Anh khen thật tâm chứ không giống như vờ vịt, cô Mẫn vốn đang rầu rĩ vì tưởng món ăn thất bại bởi bỏ hơi nhiều rượu, được Lâm Thiên an ủi như vậy nên cũng nguôi ngoai phần nào. Cô vừa bưng thức ăn ra bàn, vừa nói: "Một chàng trai tốt như em, sao vẫn còn một mình chứ."
Lâm Thiên chia đũa ra, sờ sờ mũi: "Không phải bác sĩ Phó.. cũng độc thân hay sao ạ, anh ấy còn giỏi hơn em nhiều."
"Con gái bây giờ thích con trai ấm áp như em." Cô Mẫn nói, "Tiểu Phó nó như vậy.." Nói đến đây thì cô dứt lời.
Nhận ra mình lỡ lời, cô Mẫn vội sửa: "Không phải con gái bây giờ cứ như mấy cô công chúa nhỏ hay sao? Toàn được cưng chiều nuôi lớn, làm bạn trai cũng phải cưng chiều theo, mà thằng bé nó bận như vậy, việc gì cũng phải ưu tiên công việc lên hàng đầu, hơi đâu mà lo cho người khác nữa. Như thầy Lư nhà em ấy, bận ơi là bận, ngày nào cũng mổ với xẻ, tối về kể chuyện với cô cũng chỉ toàn là bệnh nhân nọ ca mổ kia." Nghề bác sĩ nhìn vào thì rất vẻ vang, nhưng khổ thế nào người thường khó có thể tưởng tượng nổi. Mà bác sĩ khoa ngoại thì lại càng bận rộn hơn, mỗi khi thầy Lư về nhà, cô Mẫn lại phải lo chăm sóc thầy nghỉ ngơi, chỉ sợ thầy không ngủ nghỉ đủ giấc, hôm sau đang trong ca mổ lại ngủ gật thì biết làm sao.
Những nghề nghiệp khác còn có thể phạm sai lầm, chứ bác sĩ thì không thể.
Sở dĩ Phó Tinh Hà dấn thân vào con đường này, phần lớn là do ảnh hưởng từ thầy Lư.
Giáo sư Lư Hán Thành là bác sĩ chuyên khoa tim mạch nổi tiếng trong nước, mà Phó Tinh Hà thì học khoa lâm sàng ở đại học y, phẫu thuật gì hắn cũng dám làm. Năm ấy học đại học, nhờ quan hệ của cô giáo, ngày nào cũng lấy thi thể ra phẫu thuật. Bởi luôn thấy hứng thú với khoa não, cho nên lúc tới Stanford hắn học chuyên ngành giải phẫu thần kinh, ngày ngày tiếp nhận tri thức mới. Giờ đã trở thành bác sĩ đứng đầu chuyên khoa não, còn từng được nhận giải thưởng Albert Lasker.
Cũng bởi vì thành công đến nhanh hơn người thường, cho nên thứ Phó Tinh Hà thiếu nhất chính là giao lưu với mọi người. Hắn không nói chuyện với người ta, ở một mình, đi làm một mình, cũng không giao lưu với đồng nghiệp, không ăn uống liên hoan. Hắn cứ một thân một mình cuồng công việc như vậy, còn cần tìm đối tượng gì nữa? Càng chưa nói tới chuyện Phó Tinh Hà thích đàn ông, cho nên cô Mẫn lại chẳng có cách nào để giúp hắn.
Trước kia cô thường nhắc nhở thẳng thắn trước mặt Phó Tinh Hà, nhưng giờ có Lâm Thiên ở đây, chuyện này liên quan tới đời tư của Phó Tinh Hà, cho nên cô không thể nói tiếp.
"Tiểu Phó à, dạo này con ở nhà tĩnh dưỡng, hay để cô tới giúp con hằng ngày nhé? Con xem con ở một mình như vậy, chắc chắn sẽ có chuyện bất tiện, cô tới nấu cơm quét dọn nhà cửa giúp con.."
"Cô à," Phó Tinh Hà cắt ngang lời cô, "Không cần phải vậy đâu ạ."
Hắn có mời giúp việc tới nấu cơm dọn dẹp, trước đây hắn bận rộn đi làm, cô giúp việc sẽ nấu cơm trước rồi để vào tủ lạnh, Phó Tinh Hà về nhà thì bỏ vào lò vi sóng quay, đợi nóng lên rồi ăn.
"Giờ cô về hưu rồi, cả ngày chẳng có gì để làm, mà lão Lư thì lại không có ở nhà, tay em như vậy cần có người chăm sóc, em đấy, việc gì phải cố chấp đòi ra viện như vậy..."
Phó Tinh Hà nói đối phó qua loa vài câu, khiến cô Mẫn không có gì để nói nữa, chỉ đành phải thở dài, "Em xem em ấy.."
Lâm Thiên nghe hai người họ nói chuyện, rất muốn giơ tay lên xung phong rằng mình có thời gian, anh biết nấu cơm dọn dẹp, có thể giặt quần áo, hơn nữa còn rất yên tĩnh nữa.
Nhưng anh biết vậy thì không hay.
Tám giờ hơn, sắc trời dần ngả tối. Buổi tối xe cộ nườm nượp, cô Mẫn sợ xảy ra sự cố gì, nên để hai người về trước. Cô đưa hai chậu hoa xuống cốp sau xe của Lâm Thiên, nói là cho hai người mỗi người một chậu, để trong nhà nhìn cho thoải mái.
"Đó giờ không thấy em lái xe mà." Cô Mẫn đứng bên đường chào tạm biệt họ, "Đi đường cẩn thận nhé, về rồi thì báo cô hay."
Lâm Thiên khởi động xe, chiếc Wrangler chạy trên đường cái chậm chạp hệt như một chú ốc sên bò, nhưng anh lại chẳng thèm để tâm. Lúc này đây anh đang bận kích động vì hai chậu hoa ở phía cốp sau xe kìa. Chậu hoa không nhẹ lắm, điều này nghĩa là sao? Nghĩa là anh phải giúp bác sĩ Phó bị thương ở tay mang chậu hoa lên nhà đó!!! Nghĩa là anh sẽ được vào nhà bác sĩ Phó đó!!! Mà nói không chừng bác sĩ Phó sẽ tiếp khách hỏi anh có muốn uống gì hay không đó!!!!
Buổi tối ở Hỗ Thị, đường tắc cứng, đèn đường vàng ấm áp hòa cùng những ánh đèn đỏ phía sau xe, trong khoang xe nhỏ, tiếng hít thở nhẹ nhàng vang lên như nhịp hòa ca.
Bác sĩ Phó nhìn về phía trước, hắn dựa vào lưng ghế, cứ như là người lái xe vậy, vẻ mặt hắn điềm nhiên hờ hững. Lâm Thiên nhìn hàng xe cộ ngay ngắn bên ngoài, lại kìm lòng chẳng đậu mà quay đầu nhìn bác sĩ Phó. Phó Tinh Hà lúc nào cũng có bản lĩnh xem nhẹ ánh mắt người khác, lúc nào hắn cũng có thể làm theo ý mình dưới ánh nhìn của đám đông, nhưng đến khi Lâm Thiên nhìn sang, hắn lại chẳng thể coi nhẹ được.
"Trên mặt tôi có gì à?" Hắn nói đùa.
Tại anh đẹp trai quá mà.
Lâm Thiên mỉm cười lảng sang chuyện khác: "Không biết tắc đến khi nào nữa." Anh thay đổi tư thế ngồi thoải mái hơn, lấy giọng điệu lơ đãng mà khẽ cất tiếng hỏi: "Bác sĩ Phó, sao anh không có bạn gái? Em đoán, chắc anh có nhiều người theo đuổi lắm nhỉ..."
"Phiền lắm," Phó Tinh Hà nửa thật nửa đùa nói, "Tôi bận quá mà."
"Chắc cũng có nhiều người theo đuổi cậu lắm nhỉ." Ánh mắt hắn như hỏi ngược lại Lâm Thiên.
Lâm Thiên gãi đầu, "Em.. em không gặp được ai thích hợp." Người đàn ông trước mặt đây chính là người mà anh muốn, nhưng anh lại chẳng thể thành thực nói ra.
Bình luận