Chap 89: Tạo phúc cho dân
Trên danh thiếp viết tên luật sư La, cùng với chức danh là luật sư pháp vụ tập đoàn Anh Thái, và luật sư của quỹ Thiên Hà lẫy lừng —— Trên thực tế luật sư La chỉ là luật sư tư nhân cho Lâm Thiên mà thôi, chứ anh ta không chịu trách nhiệm chuyện luật pháp của Anh Thái, quỹ bên kia cũng rất hiếm khi tham dự vào. Để dọa viện trưởng Đại, nên Lâm Thiên in lại danh thiếp cho anh.
Thực ra Lâm Thiên vẫn luôn là một người rất khiêm tốn, nếu không tới bây giờ, lại không có ai biết trong tay anh nắm giữ nhiều sản nghiệp tư nhân tới vậy, cổ phần ở các công ty lớn nhiều đến mức có thể xưng là con số khổng lồ.
Thế nhưng khi làm hậu thuẫn cho bác sĩ Phó, đương nhiên càng lợi hại càng tốt, lấy cả hai thân phận ra, đảm bảo sau này viện trưởng Đại sẽ khách khí với Phó Tinh Hà, lại nói, chuyện đầu tư này Lâm Thiên buộc phải làm, điều kiện bệnh viện kém như vậy, bác sĩ Phó khó tránh khỏi cảm thấy bất tiện, đồ dùng trong văn phòng cũ kỹ, thiết bị phòng bệnh cũng cũ kỹ, những thứ này đều cần phải thay mới.
Mà quan trọng nhất là điều kiện phòng giải phẫu, cùng với điều kiện văn phòng làm việc của Phó Tinh Hà, còn tay nghề của các bác sĩ, Lâm Thiên biết rõ, bệnh viện 03 chỉ cũ mà thôi, chứ năng lực của các bác sĩ rất tốt, đều được xã hội đánh giá cao.
Lúc dùng bữa viện trưởng Đại rất muốn bắt chuyện, nhưng ông vừa ngẩng đầu lên nhìn về phía Phó Tinh Hà, lại thấy Phó Tinh Hà đã dồn hết sự chú ý vào Lâm Thiên bên cạnh mình, Phó Tinh Hà gắp thức ăn cho cậu Lâm ngồi bên cạnh, hai người chụm đầu ghé tai, cậu Lâm kia sẽ mỉm cười, xem ra người khó gần như bác sĩ Phó, cũng sẽ nở nụ cười không quá nổi bật. Họ hòa thuận bên nhau không ngó ngàng tới ai, khiến viện trưởng Đại không thể tìm được cơ hội bắt chuyện.
Tuy rằng lão Lư đã nhắc nhở trước, nhưng viện trưởng Đại vẫn không thoải mái. Dù sao người tầm tuổi ông, nhìn thấy trong phòng ăn có một loạt đôi tình nhân dùng chung một đôi đũa anh đút cho em em bón cho anh cũng sẽ cảm thấy có chút tổn thương, càng không nói tới là hai người đàn ông.
Thực ra trong lòng ông ôm rất nhiều nghi vấn, lại nói, vì sao Phó Tinh Hà lại muốn chuyển công tác? Bệnh viện 03 không lôi kéo hắn, sao hắn lại muốn chuyển tới viện 03? Điều kiện chữa bệnh ở bệnh viện đa khoa Hỗ thị được coi là tốt nhất thành phố rồi. Bởi vậy nên sao hắn lại muốn rời khỏi viện đa khoa Hỗ thị chứ? Đều là bệnh viện nằm trong top ba, nhưng viện nhân dân 03 có thúc ngựa cũng không đuổi kịp được. Nhưng viện trưởng Đại cũng biết rõ, chủ yếu chỉ chênh lệch ở khoản các trang thiết bị, chứ kỹ thuật chữa bệnh, viện 03 của họ chắc chắn còn tốt hơn!
Hơn nữa có người nói, sau lưng bệnh viện đa khoa Hỗ thị còn có nguồn tài lực khổng lồ, có một người đầu tư rất thần bí. Viện trưởng Đại cũng là người có tiếng, mạng lưới giao thiệp trong giới cũng rất rộng, ông quen một vài chuyên gia từng làm việc ở viện Hỗ thị đã về hưu, cũng biết được một ít tình huống, biết là có một quỹ gì đó tới, nói chung là một quỹ rất lợi hại, còn rất khiêm tốn, ông nghe xong liền quên, giờ vắt óc cũng không nhớ được. Ông mơ hồ cảm thấy, không biết liệu quỹ này, có phải quỹ Thiên Hà trong danh thiếp của luật sư La vừa đưa cho mình hay không?
Nghĩ như vậy, viện trưởng Đại gửi mấy tin nhắn, hỏi thăm bạn học cũ của mình.
Bình thường, bệnh viện công rất hiếm khi nhận được một khoản đầu tư lớn như vậy.
Ông không chỉ đặt nghi vấn với Phó Tinh Hà, mà cũng ôm nghi vấn với Lâm Thiên, tại sao Lâm Thiên lại muốn tới đầu tư cho bệnh viện nhân dân 03? Hay chỉ là một người lương thiện muốn ban phát lòng tốt? Chỉ đơn thuần là làm công ích xã hội? Hay là.. viện trưởng Đại nhìn Phó Tinh Hà bằng ánh mắt bí ẩn, hay là để đảm bảo người nhà mình được làm việc thoải mái ở bệnh viện?
Thế nhưng ông tin tưởng giáo sư Lư, nếu là người giáo sư Lư giới thiệu, như vậy chắc chắn không thành vấn đề, dù cho cậu ta có mưu đồ gì, thì cần gì ở chỗ mình chứ.
Một bác sĩ khoa ngoại tài năng như vậy, một nhà tài phiệt có nguồn tài lực khổng lồ tới vậy, bệnh viện 03 của họ đúng là gặp phúc lớn rồi!
Trong lòng viện trưởng Đại nóng hừng hực, ánh mắt cũng không tự chủ mà sáng lên, ông nhìn Lâm Thiên mà như nhìn một núi vàng sáng lấp lánh, đến khi nhìn sang Phó Tinh Hà, như nhìn người dẫn mình tới kho báu.
Viện trưởng Đại cũng không đến nỗi bị tiền tài làm choáng váng, ăn cơm xong, ông vẫn lịch sự hỏi Phó Tinh Hà: "Cậu nhảy.. à không, chuyển tới viện 03 chúng tôi, liệu có yêu cầu gì với chức vị không? Phía tôi có thể cho cậu làm vị trí chủ nhiệm khoa não, chứ vị trí cao hơn, tôi tạm thời không thể làm chủ." Nếu cao hơn nữa cũng chỉ sợ là viện phó, ông không thể làm chủ chuyện này, thế nhưng với lý lịch của Phó Tinh Hà, dư sức làm viện phó.
Phó Tinh Hà lại nói: "Tôi không có yêu cầu gì về mặt này, nhưng tôi hy vọng được tự do nhiều hơn, nói cách khác, các ca bệnh đưa tới tôi, thì tôi sẽ ưu tiên chọn lọc để phẫu thuật."
Thực ra bình thường các chủ nhiệm khoa đều có quyền lợi như vậy, nhưng Phó Tinh Hà vẫn sợ quy định của viện 03 không giống, đến khi đó bắt ép hắn làm ca phẫu thuật này ca phẫu thuật kia, như vậy sẽ không hay.
Như bình thường, Phó Tinh Hà chỉ tiến hành các ca phẫu thuật có độ khó cao, thế nhưng các bác sĩ khoa ngoại đều giống như hắn, hy vọng có thể thông qua các ca phẫu thuật có độ khó cao để nâng cao y thuật của mình.
Phó Tinh Hà tiếp lời: "Với các công việc trong khoa, có thể giao toàn bộ cho vị chủ nhiệm khác, tôi không có nhiều thời gian, muốn cố gắng tan ca đúng giờ, bởi vậy nên có lẽ phần lớn thời gian của tôi sẽ làm việc ở phòng phẫu thuật, phòng khám, và trong hội chẩn." Nếu phẫu thuật xong còn phải giải quyết việc công, khi đó hắn không thể về nhà đúng giờ được.
Bình luận