Chap 88: Đầu tư cho viện 03
Thời điểm ấm nhất ở Nam Cực là ban ngày vùng cực, lúc đến Nam Cực, Lâm Thiên được chiêm ngưỡng cảnh nắng sớm thơ mộng chỉ thuộc về vùng Nam Cực. Nam Cực cao hơn 3300 mét so với mực nước biển, nhiệt độ trong khoảng -35 độ, thậm chí còn thấp hơn, mà sông băng dưới chân dày tận 3000 mét. Đập vào mắt là bầu trời xanh thăm thẳm như không có tận cùng, là cánh đồng tuyết trải dài miên man, là sông băng bao la bát ngát.
Khiến con người ta chợt thấy mình thật nhỏ bé.
Lâm Thiên hà hơi nóng, hơi nước vừa gặp không khí lạnh đã đóng băng thành những hạt ngọc nhỏ xíu, tựa như phun sương.
Ngay cả lông mày cũng bị tuyết phủ đầy.
Vốn là Lâm Thiên dự định cắm trại ở điểm Nam Cực, nhưng bởi nơi này quá lạnh, là nơi lạnh nhất ở Nam Cực, nên anh đành phải từ bỏ ý định này. Phó Tinh Hà nắm lấy tay anh, ủ trong túi áo mình, thong dong bước trên mặt tuyết ở tận cùng của thế giới, họ đi một vòng ở điểm Nam Cực, chỉ mất có mấy giây, là hoàn thành chuyến du ngoạn vòng quanh thế giới vĩ đại. Lâm Thiên nắm tay bác sĩ Phó, nhìn những lá cờ bay phấp phới từ khắp đông tây bán cầu tập hợp lại được cắm trên mặt tuyết. Anh bước một bước về phía trước, một chân ở bên bán cầu Đông, chân còn lại ở bán cầu Tây. Một nửa anh thuộc về hôm nay, mà một nửa lại thuộc về ngày hôm qua.
Cảm giác kỳ diệu này chực nhen nhóm, gió thốc không ngừng lên gương mặt anh, Lâm Thiên cúi đầu kéo khăn quàng cổ lên che đi gương mặt. Mấy hôm trước, họ còn bị cái nóng của núi lửa ở Santorini làm cho cả người đẫm mồ hôi, mà mấy ngày sau, họ ở cực Nam của trái đất, lạnh đến mức chân tay như đóng băng chẳng thể cử động.
Ban ngày dài đằng đẵng, mây trắng nối từng tầng, sông băng trắng mênh mang, cùng với những tảng băng lững lờ trôi, dưới ánh mặt trời ban ngày vùng cực, được nhuộm thành sắc lam nhạt.
Ở nơi vắng dấu chân người như vậy, dường như cuộc sống phức tạp cũng chẳng thể trói buộc được Lâm Thiên, chỉ còn sót lại khoảng không tự nhiên trải dài như vô tận, sót lại bản thân anh bé nhỏ, và cả Phó Tinh Hà.
Hiển nhiên, tới Nam Cực vào tháng chín không phải quyết định sáng suốt, bình thường phải đến vào tháng mười hai, cũng chính là thời điểm ấm áp nhất ở châu Nam Cực. Từ tháng mười một tới tháng ba, đều là mùa du lịch ở châu Nam Cực, lúc này lượng khách du lịch rất đông. Nhưng tháng chín thậm chí không có chuyến bay hay chuyến tàu nào, nếu không nhờ có máy bay tư nhân, nếu Lâm Thiên muốn tới Nam Cực trong khoảng thời gian này, chỉ có thể bơi tới.
Họ dừng chân ở điểm Nam Cực bốn tiếng, sau đó hai người lại một lần nữa lên máy bay. Chợp máy trên máy bay mấy tiếng, máy bay đáp xuống núi Ellsworth rồi chạy trên đường băng xanh. Lâm Thiên đã sắp xếp xe việt dã đưa họ đi cắm trại ở sông băng.
Nhiệt độ ở đây ấm hơn một chút so với điểm Nam Cực, ước chừng -10 độ.
Không có buổi tối khiến người ta khó cảm thấy mệt mỏi, hoặc thậm chí nếu không tới buổi tối, thì rất khó có thể ngủ được.
Nơi cắm trại nằm trên sông băng trắng, trong lều không tính là quá lạnh, Lâm Thiên nghe thấy tiếng gió thốc bên ngoài, ngay cả chiếc lều vải cũng rung lên bần bật. Anh cởi đồ mặc ngoài gió lạnh, chui vào chiếc chăn lông được lấy từ trong máy bay xuống, sau đó nhanh chóng chui vào trong quần áo của bác sĩ Phó, cánh tay vòng qua eo hắn, dán lấy tấm lưng trần của hắn. Lâm Thiên ôm chặt hắn lại, ngước đầu nói: "Anh à, như vậy có ấm hơn một chút không?"
Phó Tinh Hà cảm nhận được đôi tay lạnh như băng của Lâm Thiên dần được nhiệt độ trên người mình ủ ấm. Rõ ràng Lâm Thiên sưởi ấm trên người mình, lại còn hỏi hắn có ấm áp hay không. Nếu thật sự nói có, chỉ có thể là trái tim được hâm nóng ấm. Đất trời chìm trong băng tuyết thế này, nếu hai người còn muốn làm chuyện gì đó trong thời tiết này, thì Lâm Thiên thực sự không muốn sống nữa rồi. Bởi vậy nên lúc này anh không muốn làm gì cả, chỉ muốn ôm Phó Tinh Hà ngủ một giấc.
Đôi tai anh dán sát vào lồng ngực Phó Tinh Hà, Phó Tinh Hà cũng ôm lấy anh, Lâm Thiên vùi đầu nghe một lúc, không nhịn được nói: "Bác sĩ Phó, nhịp tim anh đập thật êm tai."
Nơi này không có tivi, không có tín hiệu di động, không có wifi, thậm chí phải dựa vào vệ tinh trình độ thập niên 80 để vận hành điện thoại và email, bên ngoài hoang vu lạnh giá, mà căn nhà ấm áp của anh và bác sĩ Phó nằm ở tít bên kia bán cầu. Ở khoảng cách xa xôi như vậy, nhưng Lâm Thiên vẫn nghe thấy sự an bình trong lồng ngực của bác sĩ Phó.
Phó Tinh Hà đặt tay lên mũ, xoa xoa mái đầu anh, hắn giữ lấy gáy, sau đó cúi đầu hôn lên môi anh, "Ngủ đi, mai còn phải đi thám hiểm."
Lâm Thiên ừ một tiếng bằng giọng mũi, từ từ khép mắt lại.
Đến khi họ quay trở lại Hỗ thị, đã là đầu tháng mười, giáo sư Lư đã liên hệ được với bạn học cũ của mình, cũng chính là ông Đại, viện trưởng của viện nhân dân 03.
Thực tế khi nghe tin Phó Tinh Hà muốn tới bệnh viện ông làm việc, viện trưởng Đại đã chủ động hỏi han, ông hỏi giáo sư Lư bao giờ hắn qua, giáo sư Lư trả lời: "Thằng bé đang đi hưởng tuần trăng mật với vợ mình, hình như giờ đang ở Nam Cực, tôi cũng không liên lạc được, chắc mấy ngày nữa nó về."
Viện trưởng Đại ngạc nhiên nói: "Lão Lư à, ông đừng lừa tôi nhé, giờ đang đầu tháng chín, còn chưa tới tháng mười một, tầm này làm gì có chuyến bay tới Nam Cực chứ."
Giáo sư Lư chưa từng tới nơi đó, bởi vậy nên không biết, ông thầm nghĩ, có gì mà không thể chứ, có tiền mua tiên cũng được, huống hồ Lâm Thiên là một người tùy hứng, mà Tiểu Phó thì lại cưng vợ, muốn đi đâu mà chẳng được chứ?
Sau khi biết tin hai người trở về, giáo sư Lư liền liên hệ với viện trưởng Đại đầu tiên, cũng lúc này, Phó Tinh Hà nhận được điện thoại của giáo sư Lư, "Ý của ông Đại là để em quyết định thời gian, em xem khi nào tiện thì đến, Tiểu Phó à, thầy thấy ông ấy thực sự rất muốn em, tới viện 03 rồi, ông ấy sẽ không bạc đãi em đâu."
"Thực ra em cũng không để ý tới mấy vấn đề này, em chỉ hy vọng em được tự do, đến khi đó gặp mặt rồi bàn bạc sẽ tốt hơn."
"Thầy biết mà." Giáo sư Lư nói, "Trong mắt em chỉ có công việc, thầy nói với ông ấy, có chứng bệnh thần kinh gì phức tạp, cứ tìm tới em là được!"
Bình luận