Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 87: Tuần trăng mật

  Lâm Thiên không phải người thích lên lịch trình, trước giờ anh nghĩ cái gì thì làm cái đó, theo trường phái hành động, nhưng đồng thời anh cũng là một người theo chủ nghĩa hưởng lạc, bởi vậy nên dù đi đâu cũng có thể tự tại hài lòng.

Hành trình lần này bắt đầu từ quần đảo Cyclades, đây là một nhóm đảo nằm ở Hy Lạp, trong đó có hòn đảo Santorini được mệnh danh là thánh địa tuần trăng mật. Buổi sáng họ lên máy bay, khi đến nơi đã là nửa đêm. Tháng chín ở Santorini không phải mùa đông khách du lịch, nhưng các du khách vẫn nối đuôi nhau tới, có rất nhiều người ngoại quốc còn dẫn cả một ekip tới đây để chụp ảnh cưới.

Sau khi điều chỉnh khỏi lệch múi giờ, dưới sự tư vấn của lễ tân khách sạn, Lâm Thiên và bác sĩ Phó đi tới một xưởng rượu vang nhỏ ở nơi này, bị dao động mua mấy chai rượu vang Santo, nhưng ra ngoài rồi Lâm Thiên mới sực nhớ ra, không thể mang thứ này lên máy bay.

Bởi do Phó Tinh Hà lên kế hoạch, nên hắn đã đặt vé máy bay trước, Lâm Thiên còn chẳng có thời gian để sắp xếp máy bay tư nhân.

Đảo Santorini nằm trên miệng núi lửa, bởi vậy nên nơi đây về cơ bản là tàn dư sau vụ nổ núi lửa, có dạng hình thang, rất đặc biệt, nhà cửa hầu hết được sơn sắc trắng, mái vòm màu lam, các con ngõ nhỏ hẹp như một mê cung, để thu hút du lịch mà phát triển rất nhiều quán cafe, quán bar, nhà hàng, những con đường tắt ở đây giống như bậc thang san sát nhau.

Lâm Thiên và bác sĩ Phó mỗi người ôm hai chai rượu, nhưng trên đường trở về khách sạn thì bị lạc đường. Phó Tinh Hà nhận ra đường, còn cảm nhận được đường nào quen, bởi vậy nên dù cho con đường ngoằn ngoèo phức tạp, hơn nữa còn là lần đầu tiên tới, nhưng Phó Tinh Hà vẫn có thể định hình được phương hướng. Mà Lâm Thiên thì mải vui, nên chẳng đọng lại gì cả.

Không tìm được đường, họ cũng coi như thôi, ôm bốn chai rượu, mua hai vé cáp treo ngắm cảnh miệng núi lửa bao la, từ trên xe cáp nhìn xuống, những mỏm núi đá đỏ đen trắng trùng trùng điệp điệp, vô cùng hùng vĩ. Xuống cáp treo rồi, Lâm Thiên còn muốn mua vé đi thêm một lần nữa, nhưng Phó Tinh Hà lại kéo anh đi mua vé cano về đảo Nea Kameni.

Bởi nằm trên đảo núi lửa nên mặt đường vô cùng gồ ghề, bước đi rất khó khăn, bác sĩ Phó đi giày da chất mềm, nhưng khi đi giày trên mặt đường thế này, chân hắn không thoải mái một chút nào. Trong bầu không khí nồng mùi lưu huỳnh của núi lửa, mặt đất thường xuyên bốc lên một luồng khí lưu huỳnh nhiệt độ cao.

Càng đi sâu vào trong, mặt đường càng gồ ghề, Lâm Thiên bị hơi nóng ở đây làm toát mồ hôi ướt sũng người, Phó Tinh Hà cúi người, ngắt một đóa hoa vàng dưới mặt đất, dường như muốn cài lên tai Lâm Thiên, nhưng cuối cùng lại thôi, hắn nắm lấy bàn tay Lâm Thiên, để anh mở lòng bàn tay ra, nhét bông hoa màu vàng trên đảo núi lửa vào lòng bàn tay anh, "Cất cẩn thận, làm kỷ niệm."

Lâm Thiên mỉm cười, nắm bông hoa trong lòng bàn tay.

Đảo núi lửa nằm ở trung tâm Santorini, từ đây có thể trông thấy mấy hòn đảo nhỏ xung quanh, Phó Tinh Hà cùng Lâm Thiên đi dạo quanh nơi này, Lâm Thiên đi đường vất vả, mà Phó Tinh Hà cũng chẳng khá khẩm hơn.

Lâm Thiên khom lưng, nửa ngồi nửa quỳ trước người hắn, "Anh à, anh lên đây, để em cõng anh."

"Em mà cõng anh, về chân phế luôn đấy." Phó Tinh Hà từ chối, hắn đỡ Lâm Thiên dậy, "Nếu muốn cõng thật, thì về đến chỗ đất bằng rồi chơi."

Lúc tới bến tàu, mặt trời đã ngả đằng Tây, sắc hoàng hôn loang lổ trên mặt biển Aegean, mặt trời vàng óng lửng lơ cuối chân trời, mặt biển dần nhuộm sang sắc vàng và cam rực rỡ, ánh chiều tà đổ bóng xuống gương mặt mọi người, Lâm Thiên quay đầu nhìn bác sĩ Phó, thấy bác sĩ Phó cũng đang nhìn mình, hai người nhìn nhau, Lâm Thiên vươn tay ra, cài đóa hoa Phó Tinh Hà hái làm kỷ niệm lên tai hắn.

Phó Tinh Hà chau mày, nhưng hắn không nói gì, cũng không lấy xuống, "Không được phép chụp ảnh."

"Em hứa mà!" Lâm Thiên chớp chớp mắt.

Trong lúc Lâm Thiên và bác sĩ Phó đi hưởng tuần trăng mật ở đảo Santorini, trong nước truyền tới tin, nói Tần Vận ngã từ tầng hai xuống.

Lâm Chiêu đi đứng bất tiện, có người chuyên chăm sóc cậu ta, nhưng cậu không thể rời khỏi nhà họ Lâm, mỗi lần ra ngoài đều phải ngồi xe lăn, cậu rất khó chịu với ánh mắt của mọi người, dần dà không còn thích ra ngoài nữa. Ngụy Như Yên rất muốn tới thăm con trai một chút, nhưng bà trông thấy Tần Vận từ xa, biết bà ta là một người rất ghê gớm. Bởi thẳm sâu trong lòng bà vẫn ôm nỗi sợ hãi với Tần Vận, nên Ngụy Như Yên không dám tới địa bàn của bà ta.

Nhưng lúc A Chiêu gọi điện thoại cho bà lại nói: "Bà Lâm điên rồi, cả ngày ở trong phòng vừa khóc vừa cười, mẹ à, mẹ không cần phải sợ bà ta nữa đâu."

"Thật ư? Bà ta điên thật rồi ư?"

"Bị thất sủng, lại thêm chứng trầm cảm sau sinh, nói chung không được bình thường."

Nghe Lâm Chiêu nói vậy, Ngụy Như Yên liền báo với Lâm Hàn Hải trước một tiếng, chọn thời gian, để tài xế nhà họ Lâm đưa bà tới nhà họ.

Bởi vì Lâm Chiêu đi đứng bất tiện, cho nên cậu ta chỉ có thể ở dưới tầng một. Mà đầu bếp và giúp việc trong nhà cũng ở dưới tầng một, sau khi Ngụy Như Yên tới xem phòng cậu cảm thấy rất bất mãn, "Bố để con ở nơi này à? Thật là quá đáng, hay là do người phụ nữ Tần Vận kia sắp xếp?!"

"Thì chẳng phải không còn cách nào hay sao? Nếu con đi đứng được, đương nhiên con muốn lên tầng hai.. Nhưng mà mẹ xem, giờ đến lên lớp con cũng không lên được." Trong mắt Lâm Chiêu hằn lên sự căm hận, nhưng cảm xúc này đã bị nỗi sợ hãi chặn lại.

"Tại cái thằng Lâm Thiên kia mà ra cả, con nói xem sao trên đời lại có người xấu xa như vậy? Người bình thường như chúng ta muốn phản kháng cũng không được, con nói xem..."

"Mẹ à mẹ đừng nói nữa." Lâm Chiêu cắt ngang lời bà, "Ở nhà này chỗ nào cũng có tai mắt của Lâm Thiên, mẹ nói xấu anh ta như vậy, anh ta sẽ biết đó."

"Đây không phải nhà của cha con hay sao?" Ngụy Như Yên thoáng kinh ngạc, "Sao trong nhà cha con lại toàn là tai mắt của Lâm Thiên."

Lâm Chiêu lắc đầu, cười giễu, "Lúc trước con đã nói là không nên tới nhà họ Lâm ở rồi mà, mẹ cứ kêu con đến, ở đây còn không thoải mái bằng ở nhà."

"Mẹ làm vậy không phải vì muốn tốt cho con hay sao, cha đưa con về nhà, tương đương với đã thừa nhận con rồi, con hiểu không?" Bà cẩn thận xem sắc mặt Lâm Chiêu, "Có phải ai làm con khó chịu không?"

Lâm Chiêu nói: "Mẹ không biết đấy thôi, trong nhà này còn một đứa bé nữa, là bà Lâm sinh. Đứa bé kia bị bệnh, hình như là hội chứng Down gì đó.. hình như người của Lâm Thiên không cho bà ta chạm vào con, kết quả ngày nào bà ta cũng làm loạn, đến nửa đêm cũng ầm ĩ, cứ như bà ta không cần ngủ vậy."

"Đấy không phải là điên hay sao?"

"Thì đấy, rất giống người điên, hôm đó trong nhà có mấy bác sĩ tới, nói muốn khám bệnh cho bà Lâm, nhưng bà Lâm đập đổ hết dụng cụ khám của họ, còn vung ghế lên muốn đập bác sĩ, đuổi họ đi."

"Đáng đời bà ta, tính khí tệ như vậy, chẳng trách...." Còn chưa dứt lời, đột nhiên Lâm Chiêu che miệng bà, thở dài một tiếng: "Đừng nói nữa."

Sau đó có tiếng bước chân vang lên, có người gõ cửa. Lâm Chiêu hỏi: "Ai vậy?"

"Phu nhân hỏi bà Ngụy có muốn lên tầng uống trà với phu nhân không."

Là giọng của một người giúp việc trong nhà, chuyên chăm sóc cho Tần Vận.

Thực ra nguyên văn lời Tần Vận không phải như vậy, nguyên văn lời bà là: "Kêu con hồ ly tinh kia tới gặp tôi, tôi muốn xem rốt cuộc nó nghiêng nước nghiêng thành đến thế nào." Chỉ có điều người giúp việc kia khách khí gọi bà là bà Ngụy mà thôi.

Ngụy Như Yên không biết phải làm gì, bà bối rối nhìn về phía Lâm Chiêu, "Mẹ nên nói thế nào đây.."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...