Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 86: 86

  Vệ sĩ Lâm Thiên phái tới vội chạy về phía bà, giành lấy đứa bé, "Lâm phu nhân, xin bà đừng chạm vào đứa bé." Tần Vận bị hành động của anh ta chọc giận, lao tới muốn giằng lại đứa bé, nhưng vệ sĩ dễ dàng đá bà ra, "Xin lỗi."

Anh ta không biết có nên báo cáo chuyện này với Lâm Thiên không, bởi vì bộ dạng Tần Vận rất bất thường, giống như bị điên vậy. Đưa đứa bé cho bà, khác nào đưa tới miệng cọp?

Nhưng Lâm Thiên đã dặn trước, không cần phải báo cáo cho anh chuyện liên quan tới vợ chồng nhà này.

Nhưng nếu Tần Vận phát điên thật thì biết làm sao đây?

Vệ sĩ trông chừng nghiêm ngặt, Tần Vận không thể phá vòng vây, cuối cùng bà bỏ cuộc, ngồi bệt xuống đất khóc nức nở, "Tôi biết sai rồi, tôi không nên đối xử với con mình như vậy." Tự đáy lòng bà cảm thấy mình không tốt, thậm chí bà còn nhớ lại hành động trước đây mình đã làm với Lâm Thiên, bà không phải một người mẹ tốt, đặt hết tâm tư lên người Lâm Hàn Hải, trong đầu chỉ nghĩ về ông, nhưng Lâm Hàn Hải lại phản bội bà như vậy.

Thậm chí bà còn kích động muốn xách dao xuống nhà, đâm chết Lâm Hàn Hải.

Tần Vận thầm nghĩ: Có lẽ đứa bé bị khiếm khuyết này mới là người thân duy nhất của bà. Nhưng bà muốn bế con mình, mà Lâm Thiên cũng không cho.

Tối đến, Lâm Hàn Hải uống nhiều rượu, loạng choạng lên nhà, nằm lăn ra giường. Ông cũng không để ý Tần Vận không ngủ, mà đang ngồi trong bóng đêm, bà ngồi trên ghế, lạnh lùng nhìn ông.

Lâm Hàn Hải ngáy khò khò, nhưng Tần Vận không buồn ngủ một chút nào, bà đứng bên giường, nhìn Lâm Hàn Hải đang bất tỉnh nhân sự, từ từ ra khỏi phòng.

Phòng Lâm Thiên cách phòng ngủ của họ rất xa, là căn phòng xa nhất ở tầng hai. Nửa đêm Lâm Nguy bật dậy uống nước, thấy cuối hành lang có một người phụ nữ bước vào căn phòng khuất nẻo, mấy phút sau đi ra, trong lòng có thêm một đứa bé.

Lâm Nguy biết có lẽ người phụ nữ đó là bà chủ của căn nhà này, còn chuyện đứa bé kia, anh ta không biết rõ, bởi vì Lâm Hàn Hải không đề cập chuyện trong nhà còn có một đứa bé.

Đứa bé trong lòng bà không hề khóc lóc, bà bước rất nhẹ, bế đứa con quay trở lại phòng ngủ.

Sáng hôm sau, trong phòng ngủ chính truyền tới tiếng hét từ ông chủ của căn nhà, cùng với tiếng trẻ con khóc nức nở

Lâm Hàn Hải say rượu tỉnh lại, vừa nghiêng đầu liền trông thấy quái vật nhỏ nằm bên cạnh mình. Nhất thời ông còn chưa phản ứng được đó là cái gì, nhưng ông bị tướng mạo đứa bé kia dọa không ít, cảm thấy da đầu như tê dại, ông sợ hãi thét lên, lăn trên giường mấy vòng, sau đó rớt xuống đất.

Ngay lập tức, ông nghe thấy tiếng trẻ con khóc nức nở, còn nghe thấy một tiếng cười khe khẽ: "Hàn Hải, sao ông lại sợ con mình như vậy?"

Tần Vận vừa nói vậy, lúc bấy giờ Lâm Hàn Hải mới nhớ ra, hôm qua nghe nói Lâm Thiên đưa con tới, sao nó lại ở trên giường ông??

Lâm Hàn Hải cảm thấy thật hoang đường, trợn trừng mắt với Tần Vận đang cười đến là vui vẻ, không để ý tới lời nói mà quát: "Cái con mụ điên này, sao bà lại mang con quái vật lên giường của tôi, muốn dọa chết tôi phải không?!"

"Sao lại thế? Hàn Hải.." Tần Vận bế đứa bé đi về phía ông, giọng nói tha thiết: "Ông nhìn kỹ coi, đây là con trai ông, thằng bé không phải quái vật mà."

Lâm Hàn Hải không thể tin mà nhìn bà, bà điên rồi, đúng là điên rồi. Ông cảm thấy Tần Vận quá nửa là bất bình thường, trước đó ông đã nghe sản phụ lớn tuổi sau khi sinh sẽ mất cân bằng nội tiết tố, dẫn tới bệnh trầm cảm gì đó. Nhưng nhìn bộ dạng Tần Vận không giống như trầm cảm sau sinh, bà không bị điên thì cũng bị trúng tà.

Lâm Hàn Hải cảm thấy thật đen đủi, ông bò dậy mặc quần vào rồi đi ra ngoài, tối nay ông sẽ không về nhà nữa. Tần Vận đúng là điên thật rồi, thế mà lại đi bế thằng nhóc kia lên giường của mình.

Ông chưa từng nghĩ Tần Vận sẽ biến thành như vậy, đây đều là trách nhiệm của ông.

Lâm Nguy còn không biết đã xảy ra chuyện gì, từ xa trông thấy phòng ngủ chính đang ầm ĩ cả lên, bà chủ đang khóc, còn có một người đàn ông xa lạ, có lẽ là vệ sĩ, đang bế đứa bé trong lòng. Lúc bấy giờ anh ta mới ý thức được, hóa ra chuyện đêm qua lúc mình đi lấy nước nhìn thấy là sự thực, chứ không phải là mơ. Hóa ra trong nhà họ Lâm thực sự có một đứa trẻ, hóa ra tính cách bà chủ thực sự quái dị như vậy.

Anh bắt đầu nghĩ không biết liệu quyết định chuyển tới nhà họ Lâm sống, có phải là một quyết định đúng đắn hay không.

Lâm Nguy vội vàng đi tới công ty, cũng không rảnh chú ý tới chuyện xảy ra trong nhà.

Lâm Thiên cũng tới công ty, anh gọi điện thoại nội bộ cho Đại Cương tới, "Cậu có rõ về tay quản lý bộ phận kế hoạch thị trường không?"

"Lâm Nguy á? Cũng không tồi, là một người rất có chí tiến thủ." Đại Cương đánh giá đúng trọng điểm, "Anh ta cũng rất thông minh, hiếm khi dùng mánh lới gian xảo, quan hệ với các đồng nghiệp trong phòng cũng không tệ."

"Thế còn về nhân phẩm thì sao?" Muốn tìm hiểu một người, thì hỏi cấp trên của anh ta, là có thể nắm được những điều quan trọng rồi.

"Về mặt nhân phẩm thì em không biết, nhưng trong phòng em có hai cô bé đang theo đuổi anh ta, anh ta vẫn còn độc thân, cũng không còn là thanh niên, nhưng vẫn chưa chấp nhận con gái nhà người ta. Mà sếp Lâm à, anh hỏi cái này làm gì?"

Lâm Thiên hời hợt trả lời: "Bởi vì đó là con riêng của bố tôi."

"!!!!!" Đại Cương bối rối trước câu trả lời của anh, "Không phải chứ, sao trên đời lại có chuyện trùng hợp như vậy, cơ mà anh Thiên à, em cảm thấy con người của anh giai kia cũng không tệ lắm.. Được rồi, nếu đó là con riêng của bố anh, thì mình tìm lý do để đuổi việc đi."

"Đừng," Lâm Thiên cản cậu ta lại, "Nghe cậu đánh giá anh ấy cũng không tệ, tôi không thể lấy việc công trả thù tư được. Lại nói anh ấy cũng không chọc tức tôi, cậu bảo anh ấy tới phòng làm việc của tôi một chuyến nhé."

Đại Cương chần chừ trong thoáng chốc, thế mà còn nói là không đắc tội gì à? Cậu thở dài, nói được rồi.

Năm phút sau, Lâm Nguy tới văn phòng của Lâm Thiên. Trong lòng anh biết Lâm Thiên gọi mình tới vì nguyên nhân gì, anh đúng mực cất tiếng chào sếp Lâm, thầm nghĩ, nếu Lâm Thiên có ý định đuổi việc anh, vậy thì trước khi Lâm Thiên nói chuyện, anh sẽ nói trước mình không làm gì cả.

Nhưng ngược lại thái độ của Lâm Thiên rất ôn hòa, trong sự ôn hòa lại toát lên vẻ xa cách, cùng cảm giác cách biệt về giai cấp và địa vị vô cùng rõ ràng.

"Lâm Nguy, anh có biết tôi gọi anh tới là vì chuyện gì không?"

Lâm Nguy hơi chần chừ mà lắc đầu, trước mặt người em cùng cha khác mẹ này, thế mà anh ta còn thấp hơn cả một cái đầu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...