Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 73: Kết hôn với đàn ông

  Kết thúc hôn lễ, hai người liền bay cả đêm về Hỗ thị.

Lúc máy bay hạ cánh xuống Hỗ thị đã là buổi chiều, bởi ngày hôm sau Phó Tinh Hà vẫn phải đi làm, lại thêm cả hành trình bôn ba mệt nhọc, trời còn chưa ngả tối, hai người đã kéo rèm xuống đi ngủ.

Sáng hôm sau chuông đồng hồ báo thức reo lên, sau khi vươn tay tắt tiếng chuông inh ỏi, phản ứng đầu tiên của Lâm Thiên là ngồi dậy mở ngăn kéo lấy tờ đăng ký kết hôn ra.

Thấy khung ảnh nằm lặng trong ngăn kéo, Lâm Thiên thở phào một hơi, không phải mơ là tốt rồi, cả hành trình chưa đầy 24 tiếng, hơn nữa phần lớn đều ở trên máy bay, về đến nhà lại ngủ một giấc, Lâm Thiên mơ mơ hồ hồ, còn tưởng chuyện kết hôn này là do mình nằm mơ.

Khác với quyển hôn thú đỏ chót ở trong nước, hôn thú ở nước Mỹ chỉ là một tờ giấy giản đơn, mặt trên viết "In marriagelise", cùng với một khung hình, mà trên tờ hôn thú cũng là họ tên Lâm Thiên và Phó Tinh Hà ghép lại với nhau.

Lâm Thiên ngồi dậy, ngẩn ngơ nhìn hôn thú một lúc, cũng không cất lại ngăn kéo nữa, anh nhìn xung quanh một hồi, cuối cùng treo khung ảnh lên bức tường phía đối diện. Như vậy thì, cứ mỗi sáng thức dậy là anh có thể nhìn thấy tờ đăng ký kết hôn này.

Sau khi rửa mặt, Lâm Thiên liền xuống bếp, động tác anh rất khẽ, nhưng miệng lại không tự chủ ngâm nga giai điệu không rõ tên gọi. Nghe thấy tiếng anh ngâm nga đứt quãng, Phó Tinh Hà vừa thức dậy liền thấy hôn thú được treo trên mặt tường đối diện. Cũng giống như Lâm Thiên, hắn nhìn chăm chú hồi lâu, cuối cùng khóe môi cong lên.

Trong tủ lạnh không có đồ, hôm qua trở về, Lâm Thiên cũng không mua nguyên liệu, anh đành phải nấu một nồi cháo yến mạch nhỏ, lấy khuôn ốp hai quả trứng.

Phó Tinh Hà rửa mặt xong ra ngoài, cũng đúng lúc bữa sáng được dọn lên.

Hắn ung dung cầm thìa khuấy bát cháo nóng, nói: "Lâm Tiểu Thiên, em treo hôn thú lên tường làm cái gì? Cũng đâu có ai đến nhà chúng ta đâu."

"Em làm vậy đâu phải để cho người ta xem đâu." Lâm Thiên cười nói, "Em tự xem thôi, cơ mà tờ hôn thú này lại không thể dùng ở trong nước mình, không có hiệu lực pháp lý."

"Không có hiệu lực pháp lý thì cũng là sự thực, sự thực thì là thật, em công nhận anh công nhận là đủ rồi."

Phó Tinh Hà cho rằng ý của anh là tờ đăng ký kết hôn này không thể dùng ở trong nước, thực ra ý Lâm Thiên là anh muốn được pháp luật thừa nhận, là hôn nhân hợp pháp, chỉ khi được pháp luật thừa nhận, thì anh mới có thể làm công chứng tài sản trước khi cưới, rồi giao toàn bộ tài sản của mình vào tài sản vợ chồng chung. Có điều không thừa nhận cũng được, anh muốn giao tiền cho ai, pháp luật quản được chắc.

Sau khi ăn xong, Lâm Thiên thắt cà vạt cho Phó Tinh Hà, rồi muốn đưa hắn tới bệnh viện.

"Em ở nhà nghỉ ngơi, buổi trưa anh về."

"Cũng đúng lúc em muốn tới công ty," Lâm Thiên vuốt lại cổ áo giúp hắn, "Lão Ngô đã đợi dưới tầng rồi, buổi trưa em xong việc thì tới bệnh viện đón anh."

Phó Tinh Hà cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út của anh, cùng với tờ hôn thú được treo trên tường, lại nhìn những vật dụng của Lâm Thiên trong phòng, tất cả những điều nhỏ nhặt này đều thể hiện rõ, hắn đã chìm trong biển tình rồi.

Trái tim lạnh lẽo nay đã được hâm nóng.

Sau khi đưa bác sĩ Phó tới bệnh viện, lão Ngô liền đưa anh tới công ty. Giờ hơn nửa tài nguyên của công ty đều dồn vào khai thác hải vực vịnh Thanh Hải, Lâm Thiên tới công ty cũng vì hạng mục này.

Trước khi vào phòng họp, Lâm Thiên dặn dò thư ký, "Bảo luật sư La mang những tài liệu liên quan, 10 giờ sáng tới phòng làm việc của tôi."

Mà lúc bấy giờ, mọi người ngồi trong phòng họp đều đang ngẩn người nhìn đồ vật trước mặt.

Ở mặt bàn trước mặt họ đều có một tách trà, cùng một hộp bánh cưới.

Ai kết hôn vậy ta? Các quản lý cấp cao nhìn nhau, cầm hộp bánh cưới lên nhìn, có phải ai đùa dai không?

"Giám đốc Du, chỗ bánh cưới này là sao vậy? Cậu có biết không?" Có vị quản lý hỏi Đại Cương.

Đại Cương cũng đần mặt, ai lại để ở đây chứ? Cậu lắc đầu: "Không biết nữa, để tôi đi hỏi Rita." Cậu đang định hỏi thư ký, Lâm Thiên đã đi vào.

Lâm Thiên ngồi bên cạnh vị trí chủ trì, Đại Cương nhìn anh, cảm thấy mới có mấy ngày không gặp, mà sao Lâm Thiên có vẻ thay đổi quá vậy. Bởi anh đột ngột xuất hiện mà cậu quên mất hỏi thư ký chuyện quà cưới.

Lâm Thiên cúi đầu nhìn đồng hồ, còn năm phút nữa mới bắt đầu cuộc họp. Anh nhìn quanh một lượt, thấy bánh kẹo trên bàn chưa được động vào, có người đã mở ra, nhưng lại không ăn.

"Sao không ai ăn vậy? Không thích bánh kẹo à?" Lâm Thiên dựa vào lưng ghế, cất lời giật gân, "Chỗ quà cưới kia là của tôi đấy, tôi kết hôn rồi."

Trong thoáng chốc, cả phòng họp lặng thinh, mọi người đều đang choáng váng bởi lời nói có sức nặng tựa như trái bom của Lâm Thiên —— tất cả mọi người trong phòng họp đều nhìn thấy, sếp Lâm chắp tay trên bàn, mà ở ngón áp út có đeo một chiếc nhẫn —— chỉ khi kết hôn mới đeo nhẫn.

Lâm Thiên tiếp lời: "Để chúc mừng, tháng này toàn thể nhân viên đều được tăng gấp ba tiền lương, tôi tự chi." Nói tới đây, CEO Tống Tư Minh đi vào, buổi họp bắt đầu, nhưng bởi tin tức Lâm Thiên vừa tuyên bố, ai còn tâm trí để nghe họp nữa, mọi người đều nghi ngờ không thôi, không phải sếp Lâm thích đàn ông sao? Vậy kết hôn với đàn ông à? Sao nói cưới là cưới, chẳng có chút dấu hiệu nào vậy.

Chẳng lẽ kết hôn với đàn ông thật?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...