Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 68: Hiện thế an yên

  Lâm Thiên nói không sai, đích thân anh đẩy anh họ mình vào tù, giờ cũng lại đẩy bác cả vào trong ngục, lần này không ai còn dám nhằm vào Lâm Thiên nữa, đừng nói tới ngáng đường, ngay cả nói xấu cũng phải đắn đo.

Người người cảm thấy bất an, đều sợ người tiếp theo Lâm Thiên nhằm vào sẽ là mình.

Dù cho không phạm phải trọng tội như giết người, bình thường trốn thuế lậu thuế, làm không ít chuyện xấu, ai biết liệu Lâm Thiên có truy cứu hay không đây.

Bác cả vào tù, bị kết án chung thân, Lâm Thiên thuận lý thành chương thu hồi cổ phần và sản nghiệp của ông, sau đó tặng toàn bộ cho anh em Lâm Thành An và Lâm Mộ An.

Lâm Thành An không thể ngờ, Lâm Thiên thu hồi những cổ phần này, còn nguyện ý đưa toàn bộ cho mình! Đây là khoản tiền lớn đến nhường nào cơ chứ? Số lượng lớn bất động sản mà ông nội để lại cho họ, cổ phần và sòng bạc là hai thứ mà giá trị có thể tăng lên bất cứ lúc nào. Dù sao thì hắn và Lâm Thiên vốn không hợp nhau, có thể nói từ nhỏ hắn đã luôn bắt nạt Lâm Thiên và tên nhóc bạn cậu ta, Lâm Thiên lớn lên rồi có bản lãnh, sau đó liền trả thù, bởi vậy nên trong mắt hắn, Lâm Thiên là kẻ luôn vì tư lợi, có thù tất báo.

Lâm Thành An không nghĩ nổi vì sao Lâm Thiên lại muốn đưa hết cổ phần cho họ, nhưng Mộ An còn nhỏ, lại nhìn ra một chút, "Anh họ không phải người xấu, sau này anh đừng ghim anh ấy nữa, anh ấy làm vậy là thay ông nội bồi thường cho chúng ta."

Bác cả hại chết cha họ, bởi vậy nên những thứ này là thứ họ nên có.

Có thể Lâm Thiên không cần thiết phải làm như vậy, anh hoàn toàn có thể nuốt trọn số cổ phần và sản nghiệp này, cũng không ai dám nói anh làm vậy là không nên.

Làm vậy thì được lợi gì cơ chứ? Phải biết Lâm Thành An cả ngày ở trong công ty tung những lời đồn thất thiệt cho Lâm Thiên, lén lút làm mấy chuyện ngáng chân anh. Mà hành động này của Lâm Thiên, có thể nói là lấy đức báo oán, chẳng khác nào tặng không một chiếc bánh béo bở cho họ.

Nó có lòng tốt như vậy à? Hay là nó đang lấy lòng mình? Chẳng lẽ nó thực sự bồi thường cho mình sao? Lâm Thành An nghĩ mãi mà không ra, mình thì có gì để mà lấy lòng cơ chứ? Lâm Thiên không đuổi hắn ra khỏi công ty, hắn đã cảm tạ trời đất rồi.

Dù nói gì thì nói, dù sao có cầm cũng vẫn hơn. Lặng lẽ nhận lấy phần đại lễ này, Lâm Thành An coi đây như là hòa giải cùng Lâm Thiên, nghe Mộ An nói vậy, cũng không nói xấu sau lưng Lâm Thiên, hay tìm anh để gây sự nữa, mà ngược lại thật sự làm việc chăm chỉ trên cương vị của mình, bắt đầu học xem làm thế nào để trở thành người quản lý.

Nhưng Đại Cương thì rất bất mãn với hành động này của Lâm Thiên. Cậu ta tức đến giậm chân, vẻ mặt sục sôi căm tức, "Anh Thiên, hắn là Cháo Bát Bảo đấy! Cháo Bát Bảo đấy anh!! Sao anh lại có thể mang toàn bộ số cổ phần kia cho Cháo Bát Bảo chứ! Anh quên trước đây hắn đã bắt nạt anh tàn nhẫn tới mức nào à! Anh đã quên chính hắn khiến chúng ta học theo Hàn Tín sao?!"

Lâm Thiên cười một tiếng nói: "Lâm Thành An cũng không phải tên bại hoại gì, tuy rằng đúng là anh ta cũng chẳng phải kẻ tốt lành gì, cũng có chút nhút nhát, nhưng đúng là anh ta chưa từng làm chuyện gì quá xấu, huống hồ những cổ phần này vốn thuộc về bác cả, là bác cả nợ anh em họ.

"Thế cũng không được, thế mà anh đưa tiền cho hắn ta luôn sao? Anh quên món nợ ba trăm triệu hắn ta tham nhũng ở công ty rồi sao?!"

"Nhưng số tiền kia ông cụ đã trả giúp anh ta rồi, tôi cũng không truy cứu, giờ anh ta có tiền rồi, sẽ không có lần sau nữa đâu." Lâm Thiên nói.

"Có lần một tất có lần hai.. Mà thôi, giờ em không nói chuyện này nữa, nhưng đó là Cháo Bát Bảo đó! Anh quên hắn cướp đi mối tình đầu của em rồi hay sao?!" Đại Cương không vui một chút nào, cậu đập bàn Lâm Thiên hét lớn: "Em mặc kệ, loại sâu mọt như hắn thì không nên giữ lại công ty. Lần trước em gặp hắn trong thang máy, hắn còn kêu em là thằng mập chết bầm. Ông đây giảm cân nhiều năm như vậy, giờ người cơ bắp cuồn cuộn hơn cả hắn! Hắn dựa vào đâu mà gọi em như vậy chứ!"

"Thì cậu vẫn còn gọi anh ta là Cháo Bát Bảo đó thôi? Người ta dậy thì xong lâu rồi." Lâm Thiên bất đắc dĩ lắc đầu.

"Đừng bực nữa," Lâm Thiên cầm một hợp đồng ra, ném cho Đại Cương nói, "Xem đi."

"Gì vậy?" Đại Cương vẫn cứ tức tối.

Lâm Thiên cười mà không nói, "Xem đi rồi biết."

Đại Cương lật một tờ, thấy được vài chữ: Chuyển nhượng cổ phần.

"Anh muốn chuyển cổ phần?! Chuyển cho ai?!" Đại Cương trợn mắt lên, hai tay chống trên mặt bàn.

"Chuyển cho cậu."

"Không được không được! Sao có thể chuyển cho em được, em có họ Lâm đâu." Đại Cương vội vã từ chối, ném tập hợp đồng về cho anh, "Em không nhận cái này đâu."

"Không nhiều đâu, cậu nhận đi, cậu theo tôi trong công ty nhiều năm như vậy, tôi đều nhìn thấy cả." Lâm Thiên đã ký tên mình trong phần chuyển nhượng cổ phần, lại một lần nữa đưa cho Đại Cương, "Ký tên đi."

"3%?! Vậy mà còn không nhiều?! Trước khi công ty chuyển đổi hình thức anh đã cho em 2% rồi. Chuyện này... anh không thể phá của như vậy được!"

"Kiếm được nhiều tiền lời như vậy, tôi tiêu cũng chẳng hết," Lâm Thiên lại nhìn cậu ta nói, "Hơn nữa cậu là anh em của tôi, cả đời này tôi chỉ có mình cậu làm bạn."

"Cũng bởi vì là anh em với nhau, nên em mới không thể nhận, anh không sợ người ta nói ra nói vào à..." Đại Cương chau mày.

Lâm Thiên lười biếng dựa vào ghế, "Ai dám nói ra nói vào? Ai dám không phục? Không muốn làm việc nữa à."

Đại Cương nuốt nước miếng cái ực, thầm nghĩ kể cũng đúng, Lâm Thiên là người có uy quyền ở đây nhất, vừa xảy ra chuyện của Lâm Nguyên Tài, còn ai dám bàn tán chứ? Sếp Lâm đến người thân cũng không tha, huống chi là người ngoài.

"Nhận lấy đi." Lâm Thiên nói lại một lần nữa.

Đại Cương nhìn anh, cuối cùng cũng cắn răng, cúi đầu ký tên mình xuống. Lúc cậu ta làm xong, Lâm Thiên mới nở nụ cười chân thành, "Mấy năm này cậu cũng không nghỉ phép hằng năm nhỉ? Tôi cho cậu nghỉ một thời gian, ra ngoài đi đây đi đó đi, cũng lớn rồi mà còn chưa có bạn gái, biết đâu ra ngoài chơi một chút lại có điều gì bất ngờ."

Hai mắt Đại Cương sáng rực lên, "Đợi hết đợt bận này em phải đi nghỉ mới được, anh xem em gầy thành cái dạng gì này." Cậu nói rồi muốn vén áo lên cho Lâm Thiên coi, Lâm Thiên vội cản cậu lại: "Được rồi được rồi, tôi biết cậu gầy rồi."

Cậu cười hì hì, nhìn Lâm Thiên, "Có điều ông chủ Lâm à, có phải dạo gần đây anh mập lên rồi không, anh xem mặt anh kìa, núng na núng nính thịt." Đại Cương cẩn thận nhìn anh, "Có phải anh không ở nhà anh không? Bởi nên cũng không bơi gì nữa, cẩn thận người lòi ra mỡ đấy. Anh đến cái tuổi này rồi, phát tướng ra đó thì biết làm sao bây giờ?"

"À phải rồi, có phải ngày mốt là anh hai bảy rồi không, anh xem, dạo gần đây bận quá mà em quên béng mất." Đại Cương vỗ đầu một cái.

Đó giờ Lâm Thiên không tổ chức sinh nhật, bởi sinh nhật anh, Lâm Hàn Hải và Tần Vận cũng chẳng nhớ để chúc một tiếng, đừng nói đến bánh gato, ngay cả một câu "Sinh nhật vui vẻ", Lâm Thiên cũng không nhận được.

Từ nhỏ đã không ai tổ chức sinh nhật cho anh, dần dà ngay cả Lâm Thiên cũng quên mất chuyện này.

Nhưng Đại Cương thì nhớ, Đại Cương từng xem chứng minh thư của anh, trách anh vì sao lại không nói, "Anh phải nói trước chứ, để em đây chuẩn bị quà cho anh." Lâm Thiên định nói mình không có thói quen tổ chức sinh nhật, Đại Cương liền nói: "Ầy ầy, không quà cáp nữa, để em mời anh một bữa!" Kể từ đó, hằng năm Đại Cương đều chuẩn bị quà cho anh, sau đó mời anh đi ăn.

Cậu nằm nhoài trên bàn của Lâm Thiên, tỉnh bơ nói: "Sao hả sếp Lâm, nghĩ xem tổ chức sinh nhật thế nào hửm, để em mời anh ăn thịt xiên nhá?"

"Không thịt xiên rượu chè gì cả," Lâm Thiên từ chối, ánh mắt trở nên ấm áp, "Trong nhà có người quản nè."

"Hứ," Đại Cương liền chau mày, "À ờ, giờ anh là hoa có chủ rồi, còn lại cẩu FA như em biết phải làm sao đây?" Cậu còn đang nẫu ruột vì chuyện chung thân đại sự của mình, thực ra có rất nhiều em gái theo đuổi cậu, cậu có nhà có xe, công việc ổn định, còn là quản lý cấp cao. Nhưng Đại Cương rất dị, muốn người ta phải có tâm hồn đẹp cơ, không thật lòng yêu cậu thì cậu chẳng thèm.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, xã hội bây giờ, muốn tìm một em gái phù hợp với yêu cầu của cậu chỉ e còn khó hơn lên trời. Có điều Đại Cương thấy sống như Lâm Thiên bây giờ cũng rất tốt, không buồn như xưa nữa. Hai người đàn ông cũng có thể có tình yêu chân thành mà, cậu tìm một người con gái tốt một chút, cũng đâu đến nỗi khó như vậy chứ?

Xong việc rồi, Lâm Thiên ra khỏi công ty, lão Ngô đứng dưới tầng chờ anh. Hôm nay trời nắng to, lão Ngô cầm ô che, mở cửa xe cho Lâm Thiên.

Lâm Thiên khom lưng ngồi xuống, xe còn chưa khởi động, anh đã thấy một bóng người.

"Mộ An," Lâm Thiên hạ cửa kính xe xuống, "Em tới công ty làm gì?"

"A, anh họ." Lâm Mộ An cũng trông thấy anh, cậu cũng rất cao, muốn nói chuyện với Lâm Thiên ở trong xe thì phải khom lưng, trời nắng đến mức cậu nheo mắt lại, "Em tới tìm anh em, cơ mà ảnh nói ảnh bận việc, hình như đang làm kiểm tra báo cáo gì đó."

Lâm Mộ An mới dậy thì, vẫn còn là một nhóc choai choai, nhưng đã rất cao ráo. Cậu đeo cặp kính gọng đồi mồi, mái tóc đen nhuộm vài lọn màu khói, nhưng trông cũng không có gì là kỳ quái, không giống mấy người theo trend nửa vời ngoài phố, Mộ An rất đẹp trai.

"Đi ăn à? Lên xe đi, anh đưa em đi."

Lâm Mộ An còn đang do do dự dự, Lâm Thiên đã mở cửa xe, "Lên đây đi."

"Em cảm ơn anh." Cậu cất tiếng cảm ơn, cũng khom lưng ngồi xuống xe.

"À phải rồi, nghe nói em mới nhận được giấy báo trúng tuyển à? Học viện cảnh sát à? Sao lại học cái này."

"Tại em cũng không biết phải làm gì, nên báo danh vào học viện cảnh sát." Lúc đối diện với Lâm Thiên, cậu bé có vẻ rất cung kính, cũng rất câu nệ.

"Căng thẳng gì chứ." Lâm Thiên cười nói.

Cậu gật đầu, đáp một tiếng dạ, ngập ngừng một chút lại nói, "Anh họ à, cảm ơn anh."

"Không có gì." Lâm Thiên phất phất tay, biết cậu đang chỉ chuyện gì.

"Không, em thực sự rất cảm ơn anh, cảm ơn anh đã không truy cứu anh em, anh ấy đối xử với anh như vậy.." Lâm Mộ An mím môi, đoạn nói: "Em thay anh ấy nói xin lỗi, thực ra anh ấy không phải người xấu đâu."

"Anh biết mà." Tuy rằng Lâm Thành An hay làm mấy chuyện xấu xa, nhưng chưa có chuyện gì đến mức quá là quá đáng, hơn nữa Lâm Thiên cũng có thể hiểu được anh ta, bác hai chết rồi, để lại hai đứa con nhỏ, bác gái một lòng hướng về Phật, cả ngày lẩm bẩm xuất gia Phật tổ gì đó, cũng không lo cho con cái, từ nhỏ Lâm Thành An đã chăm em nhỏ sống an phận, tuy rằng không có bản lĩnh, không biết làm gì, ông nội cũng đối xử lạnh nhạt với họ. Anh ta nhằm vào Lâm Thiên, xuất phát từ sự ghen tị tự đáy lòng, các anh em đều được ông nội chiều chuộng, nhưng anh ta thì không được, nên đương nhiên không vui.

"Nhưng mà anh em đã hối lỗi rồi, anh ấy biết mình làm vậy là không đúng, nhưng lại không chịu cúi đầu xin lỗi anh, ảnh sĩ diện quá mà."

"Anh biết, em không cần phải nói giúp anh ấy đâu, anh cũng không trách anh ấy." Lâm Thiên an ủi cậu.

Đến nơi rồi, Lâm Thiên thả Lâm Mộ An xuống, lão Ngô lại tiếp tục lái xe đưa anh tới bệnh viện, đón bác sĩ Phó tan làm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...