Chap 66: Bị liệt mới chịu cơ
Bên ngoài phòng, bệnh nhân xếp hàng dài cầm số đợi bác sĩ Phó khám, giọng Phó Tinh Hà lạnh lùng khiến tất cả mọi người đều có thể nghe thấy, tất cả đổ dồn ánh mắt nghi ngờ xen lẫn khinh bỉ nhìn về phía Lâm Chiêu — Cậu nhóc này dám ngang nhiên quấy rối bác sĩ? Thật không biết xấu hổ!
Lâm Chiêu ngượng ngập đến phát hoảng, cậu ta nhìn Phó Tinh Hà một chút, muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng dưới ánh mắt như lăng trì của mọi người mà ủ rũ rời đi.
Nhưng Lâm Chiêu cũng không định từ bỏ, theo đuổi người ta mà, đương nhiên sẽ phải nếm trải chút cay đắng, cậu không tin lúc Lâm Thiên theo đuổi vị bác sĩ này cũng đều thuận buồm xuôi gió, không trải qua khó khăn thì sao biết cách quý trọng chứ?
Dần dà con người sẽ khó tránh khỏi suy nghĩ muốn ăn vụng — Tư tưởng này của Lâm Chiêu là do gia đình mang tới cho cậu. Phần lớn đàn ông trong mắt cậu đều đức hạnh giống như Lâm Hàn Hải. Ăn trong chén, nhìn trong nồi, không có ngoại lệ.
Cậu ta tin, hôm nay mình bị từ chối, không phải vì Phó Tinh Hà là chính nhân quân tử gì cho cam, mà là do cậu quyến rũ còn chưa đủ, thời cơ cũng chưa chín muồi.
Khám bệnh buổi sáng xong, Phó Tinh Hà còn không qua văn phòng, hắn lái xe về thẳng nhà. Trên xe, hắn gọi điện cho Lâm Thiên: "Em có ở nhà không?"
"Có ạ," Một tay Lâm Thiên cầm muôi, dùng vai kẹp điện thoại, "Em nấu cơm xong rồi, bao giờ anh về vậy?"
"Ngay đây," Phó Tinh Hà đạp chân ga, "Ở nhà đợi anh."
Lâm Thiên còn chưa kịp nghĩ rõ, Phó Tinh Hà đã cúp máy, Lâm Thiên vặn nhỏ lửa, trong lòng nghĩ không biết hôm nay anh ấy làm sao? Sao có vẻ không được vui thì phải.
Phó Tinh Hà tăng tốc, dọc đường liên tục vượt xe khác, chẳng bao lâu sau thì về đến nhà.
Lâm Thiên thấy cửa mở "rầm" một tiếng, vội vàng ló đầu ra khỏi bếp, trông thấy Phó Tinh Hà rảo bước vào phòng ngủ.
Phó Tinh Hà vừa đi vừa cởi quần áo, hắn tiến vào phòng tắm, gọi to: "Lâm Thiên."
"Dạ," Lâm Thiên đáp một tiếng, từ bên cạnh cửa thò đầu ra nhìn, "Sao vậy anh?"
Anh thấy Phó Tinh Hà vứt quần chỏng chơ dưới nền đất, thể như ném rác rưởi.
"Chẳng sao cả, cởi quần áo, vào đây đi." Giọng của hắn lẫn trong tiếng nước rào rào chảy xuống sàn, mang theo sự sốt ruột, Lâm Thiên tin chắc rằng Phó Tinh Hà đang không vui.
Lâm Thiên khựng lại mất một giây, "Dạ dạ?" Anh còn tưởng mình đang nghe lầm, sau đó nhanh chóng phản ứng lại, "Em đi tắt bếp đã." Nói rồi Lâm Thiên chạy ào tới phòng bếp để tắt bếp lại, sau đó tháo tạp dề xuống, vừa chạy vừa cởi quần. Lúc tới phòng tắm, Lâm Thiên khom người cởi nốt chiếc quần lót.
Sao hôm nay bác sĩ Phó nóng tính thế nhỉ? Lâm Thiên thắc mắc trong lòng, anh cảm thấy hôm nay có lẽ hắn đã gặp chuyện gì đó không vui, hoặc là do bệnh nhân nào đó. Còn chưa bước vào bồn tắm đứng, Lâm Thiên đã bị Phó Tinh Hà kéo cánh tay mạnh vào bên trong.
Lâm Thiên lảo đà lảo đảo, va vào người Phó Tinh Hà, cánh tay Phó Tinh Hà giữ lấy eo anh, quay một vòng, đặt anh dựa vào mặt đá cẩm thạch ở bồn tắm đứng, đôi chân hắn giữ lấy chân Lâm Thiên, hắn cúi người, lấp kín bờ môi anh..
Bóng đen đổ ập xuống, Lâm Thiên ngạc nhiên mở to mắt nhìn, Phó Tinh Hà cạy hàm răng anh ra, ngậm lấy đầu lưỡi anh, nước nóng bắn tung dọc bắp đùi, Lâm Thiên từ từ nhắm mắt lại, đôi bàn tay buông lỏng khoát trên vai bác sĩ Phó.
Phó Tinh Hà trằn trọc hôn anh cả chục phút ròng, đầu lưỡi Lâm Thiên bị hút đến hơi sưng lên, mũi phát ra những tiếng rên rỉ thỏa mãn.
Đôi môi Phó Tinh Hà rời đi, nhưng vẫn dán rất gần, khoảnh khắc ấy đôi môi hắn hé mở, đoạn hỏi: "Em ăn gì mà ngọt vậy?"
Lâm Thiên vẫn còn đang chóng mặt, anh cảm nhận được chân Phó Tinh Hà đang đè lên chân mình, hơn nữa còn quấn lấy bắp đùi anh, từ từ sượt xuống. Lâm Thiên thở hổn hển, lúc bấy giờ mới kịp phản ứng xem bác sĩ Phó đang hỏi gì.
"Em... em nấu canh ngân nhĩ tuyết lê, lúc nãy mới nếm thử một chút." Anh trả lời.
"Bảo sao ngọt như vậy." Phó Tinh Hà kề sát vào vành tai và tóc mai anh.
Trong nháy mắt, những bực dọc trong lòng hắn đều tan thành mây khói.
Lâm Thiên có chút bất an, anh ôm chặt lấy hắn, đôi mắt nhìn chăm chú vào đôi mắt hắn, "Anh à anh sao vậy, anh không vui à?"
"Không sao đâu," Bờ môi Phó Tinh Hà vấn vít bên môi anh, hắn ngừng lại một chút: "Gặp thứ bẩn tưởi."
"Thứ bẩn tưởi?" Trong mắt Lâm Thiên lộ ra sự nghi hoặc, "Vậy hôm nào chúng ta đi miếu chùa cúng bái Phật, thắp nhang trừ tà đi."
Phó Tinh Hà cười một tiếng, trong mắt mang theo ý cười, đáp: "Ừ, đi bái Phật."
Không hỏi được lý do, nhưng Lâm Thiên thấy tâm tình bác sĩ Phó có vẻ tốt lên rồi, cũng không gặng hỏi nữa.
"Thế chúng ta ăn cơm trước hay là... làm xong rồi ăn." Anh nhìn Phó Tinh Hà, bờ vai dựa vào mặt tường bị nước xối rửa.
Bàn tay Phó Tinh Hà trượt vào mông anh, thấp giọng nói: "Ăn em trước rồi ăn cơm sau." Hắn cúi người, tiếp tục hôn Lâm Thiên.
Cơ thể Lâm Thiên dần mềm nhũn xuống, trở thành một món ăn, khiến Phó Tinh Hà ăn sạch sành sanh, chẳng để lại cọng xương nào.
Ra khỏi phòng tắm, Lâm Thiên cúi người mặc quần lót vào, nhưng anh thấy bác sĩ Phó nhặt chiếc quần ban nãy thay ra, sau đó tống vào trong thùng rác.
Thùng rác không lớn, quần vừa ném vào liền choán hết chỗ.
"Anh à..." Lâm Thiên nhớ cái quần kia mới chỉ mặc mấy lần, sao bác sĩ Phó lại ném đi luôn chứ?
Phó Tinh Hà quay đầu liếc nhìn anh, đoạn nói: "Bẩn."
Lâm Thiên đang định nói bẩn thì để em giặt là được, nhưng trong thoáng chốc dường như nghĩ thông điều gì đó.
Anh ngồi xổm xuống, ngửa đầu lên nhìn vào đôi mắt Phó Tinh Hà, có ngọn lửa bừng lên trong đôi mắt ấy, "Là chân nào?"
Phó Tinh Hà ngồi trên giường, cúi đầu nhìn anh, còn chưa kịp nói, Lâm Thiên đã nắm lấy chân bên phải, "Là chân này à?"
Ban nãy bác sĩ Phó cứ lấy chân cọ cọ vào người anh, Lâm Thiên còn tưởng hắn làm sao, giờ nghĩ thông rồi, sắc mặt Lâm Thiên âm trầm đến đáng sợ, thể như muốn giết người.
Trưa nay bác sĩ Phó ra ngoài khám bệnh, chắc là bị bệnh nhân quấy rối rồi.
Trong lòng Lâm Thiên cảm thấy khó chịu chết đi được, lại vô cùng phẫn nộ, ai lại không biết xấu hổ như vậy mà chạm vào người hắn chứ —— lúc anh còn thầm thương bác sĩ Phó, đừng nói tới chuyện chạm vào người thật, mà ngay cảm chạm vào bức ảnh thôi cũng rất thận trọng. Lâm Thiên cụp mi mắt, cúi người xuống, hôn chi chít lên đùi Phó Tinh Hà.
Phó Tinh Hà muốn tránh ra, nhưng lần này Lâm Thiên dùng sức rất lớn, anh ra sức nắm chặt lấy. Bờ môi hắn run run: "Lâm Tiểu Thiên.. đừng như vậy."
"Không được." Bàn tay Lâm Thiên giữ lên bắp chân hắn, ánh mắt như đang cố kiềm nén điều gì đó, "Em muốn tiêu độc, nhất định phải tiêu độc."
Lâm Thiên tiêu độc nhiều lần liên tiếp, bờ môi mỗi lúc một nóng hơn, anh gặm cắn chân Phó Tinh Hà đến mức thảm thương không nỡ nhìn.
Buổi trưa, hai người cũng không nghỉ ngơi, xế chiều Lâm Thiên lái xe đưa Phó Tinh Hà tới bệnh viện, bác sĩ Phó bước vào phòng phẫu thuật, Lâm Thiên liền đi điều tra xem cái tên không có mắt dám quấy rối người của anh là ai.
Có rất nhiều người thấy cảnh tượng hồi sáng, Lâm Thiên dễ dàng điều tra được là ai.
"Là một cậu trai, cao cao ráo ráo, mày rậm mắt to, chỉ là trông hơi gầy."
Lâm Thiên vừa nghe đã biết là ai —— Lâm Chiêu, anh thực sự không ngờ, đã dạy dỗ cậu ta một trận rồi mà còn dám vác mặt tới bệnh viện.
Anh không muốn gây phiền toái cho bác sĩ Phó, cũng không muốn gây chuyện ở bệnh viện, bèn liên lạc với đám người ăn vạ lần trước.
Lâm Thiên cũng không tìm du côn đầu đường xó chợ, mà toàn là những lính đặc chủng đã xuất ngũ trong công ty bảo an của anh. Gọi những người từng bò ra khỏi đống xác chết như lính đánh thuê và lính đặc chủng ra để làm loại chuyện này, đúng là ủy khuất cho tài năng của họ.
Đám người kia ôm di ảnh, đến bệnh viện tìm Lâm Chiêu gây chuyện, lên án cậu ta đụng chết người còn dám bỏ chạy. Đám người kia vừa nhìn đã biết không dễ nói chuyện, không ai dám nhúng tay vào, hơn nữa họ vừa tới đã đánh, vừa đánh vừa chửi: "Chân này rồ ga đúng không? Đập cho hết rồ này, chân này không phanh đúng không? Thế thì đừng giữ cái chân này nữa."
Mấy gậy đánh tới tấp xuống, đập gãy hai chân Lâm Chiêu.
Bên cạnh có mấy người không nhìn được muốn khuyên nhủ, nhưng sau khi nghe "tội" của Lâm Chiêu, đều không dám ho he gì nữa, đâm người ta còn rồ ga đi tiếp, đâm chết người mới chịu.
Ai có mắt có mũi đều đứng ngoài không can dự.
Bình luận