Chap 58: 58
Xuân hạ giao chuyển, Hỗ thị bước vào mùa mưa.
Buổi tối hôm trước vừa mưa như trút nước, mây đen mù trời như muốn sà xuống, lá cây chao đảo chẳng ngừng, hoa cỏ bên đường ủ rũ cúi rạp mình, bầu không khí cũng mang theo hơi đất ấm ướt chỉ có trong mùa mưa.
Nhưng mà tới sáng ngày hôm sau, mưa rả rích rơi xuống đất, không còn to như tối ngày hôm trước, bầu trời vẫn trĩu nặng như trước, đè nặng lên lòng người, khiến người ta không thở nổi.
Đúng giờ, lão Ngô tới tầng dưới, lúc bấy giờ không có nhiều xe đỗ ở đây, ông mở cửa sổ xe, châm một điếu thuốc, khói thuốc bay qua ô cửa, bị cơn mưa tí tách ngoài trời dập tắt.
Xe của ông chiếm diện tích lớn, vừa dài lại vừa rộng, cũng bởi vì quá dài, nên xe được lắp biển vàng.
Xe đỗ một mình dưới tầng, cản lối không ít người xuống tầng, họ phải che ô đi vòng qua xe. Chiếc xe rất ngầu, có người muốn ngó qua cửa sổ nhìn vào trong xe, nhưng kính xe cũng bị khói sương mông lung che mờ, chắn ánh mắt ngó nghiêng của người qua đường.
Lão Ngô mở cửa xe cho Lâm Thiên, cũng cúi mình chào hỏi Phó Tinh Hà, "Chào buổi sáng bác sĩ Phó."
"Chào buổi sáng." Phó Tinh Hà khom nửa người vào buồng xe, lão Ngô đứng bên ngoài cầm dù che mưa cho hắn, tránh cho hắn bị nước bắn vào.
"Làm việc chăm chỉ nhé, Lâm Tiểu Thiên, lát nữa gặp lại." Phó Tinh Hà véo má Lâm Thiên, hắn thích nhất là những khi rảnh rỗi véo má Lâm Thiên, véo một hồi sẽ trông thấy má lúm không mấy nổi bật, bình thường Lâm Thiên cười rộ lên đều không thể thấy má lúm.
"Vâng." Lâm Thiên ôm cổ hắn, ngước đầu lên "mổ" lấy môi hắn một hồi, "Chào bác sĩ Phó nha, trưa em về."
Phó Tinh Hà nhẹ xoa đầu anh một lúc, Lâm Thiên híp mắt như chú mèo cưng hưởng thụ bàn tay hắn xoa xoa, nhưng cảm giác thoải mái kia chỉ được mấy giây rồi biến mất, Phó Tinh Hà buông anh ra.
Bởi không tiện đường cùng bác sĩ Phó tới bệnh viện, nên có đôi lúc Lâm Thiên bảo hắn ngồi xe anh đi cùng, bác sĩ Phó lại kiên trì muốn lái xe đi. Lâm Thiên không đưa hắn đi được, thì buổi trưa nhất định phải đi đón hắn, buổi tối cũng nhất định phải đi đón, lúc nào Lâm Thiên cũng để tâm tới việc này, Phó Tinh Hà cũng không muốn ảnh hưởng tới công việc của anh.
Trên thực tế, hiện tại việc làm ăn của Lâm Thiên đỡ hơn nhiều, so với trước đây thì thoải mái hơn một chút. Năm tháng trước anh mời giám đốc tài chính Luo William từ công ty Soros của Mĩ về Anh Thái làm CFO. Giờ thông qua Luo William, lại mời thêm CEO từ phố Wall ở nước Mĩ về, hôm nay anh ta tới nhậm chức.
Trước khi công ty chuyển mình, đã tiến hành một cuộc cải tổ lớn, có một số người phải rời khỏi công ty, một số người bị giáng chức, cũng có một số người thăng chức. Lâm Thiên cũng tiện thể thăng chức cho Đại Cương, tăng tiền lương cho cậu ta. Đại Cương thể hiện rất tốt ở mảng marketing, rất ít khi có vấn đề, nên Lâm Thiên liền thăng chức cho cậu ta lên làm giám đốc marketing. Mà một số người bị giáng chức, ví dụ như Lâm Thành An và bác cả của Lâm Thiên, đều bị chuyển tới các ban ngành rảnh rỗi ở công ty.
Lâm Thiên nhiều anh họ, nhưng phần lớn đều xa cách, trước khi ông cụ tạ thế, chỉ có Lâm Dương Minh và Lâm Thành An là có cảm giác tồn tại, sau khi ông cụ tạ thế, Lâm Dương Minh vì giết người không thành mà bị bỏ tù, Lâm Thành An thích cọ cảm giác tồn tại thì Lâm Thiên chuyển ra xa. Cho anh ta một chức danh nhàn hạ, không cho tiếp xúc với các đầu mối hạt nhân, ngày ngày sắp xếp một vài công việc nhàn hạ, để anh ta giết thời gian.
Điều này khiến Lâm Thành An có nỗi khổ khó nói ra, hắn là người có chí lớn, khác với các anh em họ khác. Hắn tin mình có thể làm nên đại sự, nhưng bởi vì không có bản lĩnh nên chẳng làm nên trò trống gì. Mà Lâm Thành An cảm thấy, mình chẳng làm nên trò trống gì, có quan hệ rất lớn với chuyện cha qua đời sớm.
Hắn còn nhớ lúc còn nhỏ, cha mình rất được ông nội coi trọng, nên hắn và Mộ An cũng được ông quý lây. Nhưng kể từ mười mấy năm trước cha hắn qua đời, sau khi bất hạnh chết đuối dưới biển, địa vị của hắn và em trai Mộ An càng ngày càng đi xuống. Chuyện này ngoại trừ một phần nguyên nhân vì cha hắn ra, mà nhiều hơn cả là vì Lâm Thiên.
Bởi vì Lâm Thiên quá xuất sắc, xuất sắc đến mức ông nội không nhìn thấy những người khác, nên hắn mới bị lu mờ.
Hắn muốn lấy tính hướng của Lâm Thiên ra để đả kích anh, nhưng Lâm Thiên vốn chẳng để tâm, Lâm Thành An bó tay chịu chết, đành phải tung tin đồn trong công ty, kết quả tin đồn được tung ra, các nhân viên tám chuyện rồi thôi, căn bản không thể đánh vào yếu điểm của Lâm Thiên. Hắn nói chuyện Lâm Thiên là đồng tính ra cho Lâm Hàn Hải, muốn ông dạy dỗ lại con mình, kết quả không ngờ, kế hoạch lại thất bại, đến người cha như Lâm Hàn Hải cũng không có cách để dạy bảo Lâm Thiên.
Có điều ý tưởng của Lâm Hàn Hải cũng ngu thật đó, tìm một nam sinh đi quyến rũ Lâm Thiên ư? Lâm Thiên là người thế nào cha anh còn không biết sao, còn không bằng đi câu dẫn cái... cái bác sĩ gì đó kia, cách này xem ra còn đáng tin hơn một chút.
Lâm Thành An ủ rũ nhìn chòng chọc màn hình vi tính, lách tách click chuột chơi game, giờ chức vụ của hắn ta là công việc hậu cần thuần túy, cả tòa nhà đến nhân viên còn chẳng thấy mấy mống, ngày ngày hắn chỉ tiếp xúc với mấy nhân viên vận chuyển vật liệu xây dựng.
Tuy rằng Lâm Thành An không thích cuộc sống như này, thậm chí có thể nói là chán ghét, nhưng lại không có cách nào khác. Mỗi khi nghĩ tới đây, hắn cảm giác như buồng tim mình bị ai đó túm chặt lấy, vừa đau đớn lại vừa phẫn nộ.
Lúc bấy giờ di động đổ chuông, Lâm Thành An cúi đầu nhìn, là Lâm Thiên thông báo mở cuộc họp cổ đông, bảo anh ta hai giờ chiều tới họp.
Mặt Lâm Thành An dửng dưng, chết lặng nghĩ: Lần này thì hay rồi, hắn lại phải đi xem sắc mặt người ta.
Chẳng bao lâu sau hắn tới phòng họp, Lâm Thành An nhìn thấy bên cạnh Lâm Thiên ngoài một vị giám đốc tài chính mới tới ra, còn có một người đàn ông tướng mạo nhã nhặn vóc người cao ráo, gương mặt hoàn toàn xa lạ.
Hắn bình tĩnh đánh giá đối phương, nghĩ xem người kia tới để làm gì, nhưng đầu óc hắn không đủ, cũng không đoán được ra nguyên nhân.
Mãi đến khi đông đủ mọi người rồi, Lâm Thiên mới nói mục đích mở cuộc họp này, anh bảo cái người đứng gần mình đi qua, khóe môi nở nụ cười nhẹ như gió thoảng, chẳng có vẻ gì là căng thẳng hay áp lực.
Lâm Thiên giới thiệu cái người lạ lẫm kia cho các vị cổ đông đang ngồi: "Giới thiệu một chút, đây là Tống Tư Châu, giám đốc Tống, CEO mới tới, từ hôm nay anh ấy sẽ đảm nhiệm toàn bộ công việc của tôi."
Anh vừa cất tiếng, cả phòng họp ồ lên.
Các cổ đông không còn giữ thái độ bình tĩnh như thường nữa, mặt biến sắc mấy lần, dường như trần nhà trên đầu bị câu nói kia của Lâm Thiên làm cho lật ngửa.
"Tổng giám đốc Lâm, anh định rời công ty sao?"
"Không, không phải rời công ty, chỉ là từ tổng giám đốc trở thành chủ tịch, sau này mỗi buổi họp cổ đông ở công ty tôi đều tham gia, mỗi quyết định quan trọng ở công ty tôi đều tham dự. Giám đốc Tống có năng lực hơn tôi, hy vọng dưới sự dẫn dắt của anh ấy, có thể đưa mọi người tiến một bước xa hơn."
Lâm Thiên vừa nói xong, liền có người dị nghị —— cho rằng anh làm như vậy là trốn tránh trách nhiệm, công ty vừa mới chuyển mình, anh là tâm phúc của công ty, nhưng vào thời điểm này lại chọn lui về hậu trường, vậy bọn họ biết làm sao bây giờ? Bọn họ cảm thấy mình không có năng lực và bản lĩnh như Lâm Thiên.
Đương nhiên, Lâm Thiên làm vậy cũng không có gì đáng trách, Tống Tư Châu mới tới rất có năng lực, với các cổ đông ngồi đây, chỉ cần kiếm được tiền lời, có lợi ích, như vậy Lâm Thiên trốn tránh trách nhiệm cũng được, trở thành chủ tịch tập đoàn có cổ phần khống chế cũng được, đều không liên quan gì tới họ. Thế nhưng với nhà họ Lâm lại có quan hệ rất lớn!
Công ty cổ phần Anh Thái, trước khi chuyển mình sang hình thức công ty đầu tư cổ phần là xí nghiệp gia tộc, cổ phần trong tập đoàn đều chia ra cho người nhà họ Lâm. Giờ chuyển hình thức, bọn họ vẫn là cổ đông, chỉ là quyền lên tiếng yếu đi, sở dĩ còn có thể ở lại công ty, hoàn toàn do Lâm Thiên nhún nhường.
Mọi người trong công ty, ngay cả người ngoài cũng biết, quản lý cấp cao trong Anh Thái đều là dòng chính trong nhà họ Lâm, ví dụ như Lâm Thành An, Lâm Nguyên Tài, chỉ lấy tiền không làm việc, còn muốn làm sâu mọt tham ô tài sản.
Nếu Lâm Thiên đi rồi, mà Tống Tư Châu mới tới lại cương quyết, hiển nhiên sẽ thay máu rất nhiều! Lúc này, bọn họ khó mà giữ được địa vị ở công ty.
"Sếp Lâm à, vị giám đốc Tống mới tới này, có phải có quyền tùy ý thay đổi nhân sự hay không?" Người đặt câu hỏi là chi thứ nhà họ Lâm.
"Đương nhiên CEO có quyền này," Lâm Thiên nói, "Như vậy, anh ta muốn giáng chức ai thì giáng, tôi không có quyền can thiệp."
"Nếu như anh quản lý tài chính không ổn, gây thiếu hụt, vậy thì xin lỗi."
Anh vừa nói ra, lập tức có người bất mãn, là bác cả của Lâm Thiên, ông ta cũng xem như là nguyên lão của công ty, nhưng mấy năm gần đây ở công ty lại ăn không ngồi rồi, ông cảm thấy hành động mời CEO này của Lâm Thiên, chính là để đối phó với họ! Ví dụ như Lâm Thiên đuổi ông ra ngoài công ty, như vậy người ngoài sẽ nói anh máu lạnh vô tình, nhưng nếu là do Tống Tư Châu quyết định, Lâm Thiên sẽ không phải gánh bất cứ trách nhiệm nào.
Gương mặt bác cả vẫn không chút cảm xúc, nhưng ông chau mày mà hừ lạnh một tiếng, "Cậu tính hay quá nhỉ! Tôi tốt xấu gì cũng là cổ đông của công ty, CEO thì sao chứ? Nó có quyền gì mà đuổi tôi?! Lại nói, công ty lớn như vậy, thiết hụt là chuyện thường, vì lý do này mà sa thải nhân viên, tôi không đồng ý!"
Lâm Thiên cười nhẹ như gió thoảng: "Tổng giám đốc Tống là lãnh đạo của mọi người, dù mọi người có phải cổ đông hay không, nhưng mọi người làm việc ở công ty, anh ấy cho rằng mọi người làm chưa đủ tốt, thì có quyền đuổi mọi người!" Anh nhìn quanh một lượt, ánh mắt lạnh lẽo, "Không phục cũng phải chịu, ai không chịu được thì đi đi."
Bác cả vỗ bàn cái rầm, ông đứng lên, tức giận quát: "Tao có cổ phần ở công ty!"
Mặt Lâm Thiên không đổi sắc: "Sẽ không phải nữa." Để tránh cho ông làm loạn, Lâm Thiên liếc mắt ra hiệu, để người ta đưa cái người đầu đàn này đi, anh chỉ về phía cửa, "Nếu có ý kiến gì, thì đi ngay cho tôi."
Anh dứt lời, mọi người đều im như thóc với nhau, không dám thở mạnh, đi bây giờ hay một tháng sau rời đi, vẫn là chọn một tháng sau đi.
Sắc mặt Lâm Thành An càng thêm tái nhợt, với chức vị bây giờ, hắn không làm được chuyện gì, Lâm Thiên giữ hắn lại, vì không nể mặt sư cũng nể mặt phật, cũng là sợ ảnh hưởng tới danh tiếng. Giờ thì hay rồi, CEO mới tới kia mà điều tra một cái, sẽ biết hắn có bao nhiêu vết nhơ, lập tức sa thải hắn.
Giờ hắn mới rõ, không nên dây vào Lâm Thiên, Lâm Thiên muốn đá hắn ra khỏi công ty bất cứ lúc nào cũng được, sở dĩ trước đây không động vào hắn, là vì nể mặt người nhà. Nhưng hắn lại làm chuyện kia, tung lời đồn về anh, chắc Lâm Thiên đã muốn đá hắn đi từ lâu rồi.
Không ai dám ý kiến gì nữa, Lâm Thiên hài lòng nói, "Tốt lắm."
Bình luận