Chap 55: Liếm nước táo
Lâm Thiên như người mộng du, anh dựa đầu vào vai Phó Tinh Hà, lầu bầu nói: "Em mệt quá."
"Không súc miệng anh sẽ không hôn em."
Nửa giây sau, Lâm Thiên ngẩng đầu lên, đoạt lấy bàn chải đánh răng trên tay Phó Tinh Hà, mắt vẫn còn díp cả lại, anh híp mắt lật đật đi tới trước bồn rửa tay, như người mộng du mà máy móc súc miệng.
Súc miệng xong, Lâm Thiên tỉnh hơn được một chút.
Anh bò lên giường, từ phía sau ôm chặt lấy Phó Tinh Hà: "Anh à, anh thay quần áo cho em, hay em tự thay vậy?"
Phó Tinh Hà cảm nhận được hơi ấm quen thuộc từ sau lưng lan tới lồng ngực, khiến ngực hắn nóng hừng hực lên, nói: "Em tự thay đấy."
Lâm Thiên nở nụ cười, "Anh nói dối, em đâu có nhớ mình thay đồ đâu."
Phó Tinh Hà từ từ nói: "Thế sao em còn hỏi anh?"
"Thì hỏi thôi."
Phó Tinh Hà từ từ xoay người trong vòng tay anh, ôm anh trong bóng đêm, "Ngủ đi." Nói đoạn hắn hôn Lâm Thiên một cái, xem như thực hiện lời hứa.
Cơn buồn ngủ lập tức kéo tới, trời mùa đông, Lâm Thiên toàn cuộn tròn người ngủ, giờ có bác sĩ Phó cũng không khác gì. Lâm Thiên nằm cuộn tròn trong vòng tay hắn, biến mình thành một đứa trẻ.
Tuy ngủ muộn nhưng Lâm Thiên vẫn dậy rất sớm, anh chạy bộ trên máy nửa giờ, sau đó đi làm cơm.
Một lúc sau anh đi tới gõ cửa, "Bác sĩ Phó, anh có muốn ăn sáng luôn không, ăn xong rồi ngủ tiếp?"
Hiếm khi Phó Tinh Hà được nghỉ, nhưng hắn không bị lại giường, Lâm Thiên vừa gọi hắn liền dậy.
"Qua đây." Hắn tựa mình ở đầu giường vẫy cánh tay.
Trong tay Lâm Thiên vẫn còn cầm muôi gỗ, anh ngoan ngoãn đi tới, Phó Tinh Hà kéo tay anh qua, kéo anh vào lòng mình.
Râu hắn cọ cọ vào cằm Lâm Thiên đến là ngứa ngáy, cằm anh bị giữ lấy, bờ môi cũng bị chặn lại.
Lâm Thiên khẽ phát ra những tiếng ưm ưm a a, bàn tay vẫn cầm cái muôi gỗ đến đờ ra.
Cảnh tượng lặp lại hệt như ngày hôm qua Phó Tinh Hà cầm bàn chải đánh răng, anh đỡ Phó Tinh Hà trên vai.
Bàn tay Phó Tinh Hà ve vuốt cách một lớp áo lót trong, hơi ấm từ bàn tay xuyên qua lớp áo ngủ, truyền vào trong thân thể. Lâm Thiên nhắm mắt lại cũng có thể tưởng tượng ra bàn tay ấy. Anh thích tay của bác sĩ Phó nhất, không ai có đôi bàn tay đẹp như vậy.
Buổi sáng, Phó Tinh Hà vẫn còn khí tức mới rời giường, hormone nam tính phả vào mặt.
Qua hồi lâu, Lâm Thiên được thả ra, Phó Tinh Hà cọ cằm mình lên cằm anh, "Chào buổi sáng."
Lâm Thiên thở dốc, "Chào buổi sáng."
"Có vội đi làm không?" Phó Tinh Hà đưa mắt nhìn anh.
"Không vội ạ." Lâm Thiên nói, "Cơ mà em phải vào bếp đã, em nghe thấy tiếng nồi sôi.."
Phó Tinh Hà buông anh ra, "Đi đi." Hắn tìm dép đi vào, bắt đầu rửa mặt.
Lâm Thiên vội vào bếp chuẩn bị bữa sáng, anh cất đồ vào hộp giữ nhiệt, bưng cốc nước vào cho bác sĩ Phó.
Phó Tinh Hà uống một ngụm rồi đặt sang một bên, mà Lâm Thiên thì ngoan ngoãn cởi quần ra nằm trên giường.
Hắn cởi khuy áo Lâm Thiên, hôn lên gáy anh, Lâm Thiên dang tay ra, ôm cổ hắn, giơ gối lên cọ cọ lên người hắn.
Bởi bị Lâm Thiên khiêu khích mà nụ hôn của Phó Tinh Hà dần trở nên cuồng dã, hắn ôm chặt hôn sâu khiến Lâm Thiên như muốn chết chìm trong sự dịu dàng. Lâm Thiên bị hôn đến mơ mơ màng màng, hắn cứ như muốn hôn anh đến chết mới thôi, anh duỗi tay ra, sờ lần trên tủ đầu dường, cầm lấy tuýp bôi trơn không còn dư bao nhiêu, "...Hình như hết bao rồi đúng không?"
Phó Tinh Hà dừng toàn bộ động tác lại.
Bàn tay Lâm Thiên vẫn mần mò tìm tiếp, "Hình như hết rồi... Thế thôi, không cần đeo bao đâu." Anh chống tay nâng nửa người lên, cởi quần lót Phó Tinh Hà xuống, bóp tuýp thuốc bôi trơn ra tay, xoa xoa một lớp.
"Thời gian hơi gấp... anh à nhanh lên." Lâm Thiên giữ lấy chân mình, để Phó Tinh Hà tiến vào.
Bảo hắn nhanh Phó Tinh Hà liền nhanh thật, hắn như chiếc máy đóng cọc, Lâm Thiên cảm thấy bên trong mình như bị khuấy đảo, sau một hồi ra vào, anh dần thấy thoải mái.
Lâm Thiên tranh thủ thời gian tới phòng họp, bắt đầu mở cuộc họp.
Luo William dời đường nhìn khỏi laptop, nhìn vị sếp Lâm trước mặt mình này, sau đó cúi đầu search, anh em kết nghĩa: Mới đầu chỉ anh em kết bái với nhau, sau này lại dùng để chỉ quan hệ đồng tính.
Nói vậy thì, mấy lời đồn trong công ty là thật sao?
Anh ta vuốt cằm suy nghĩ, sếp Lâm lại đi thích kiểu như vậy à? Cao như vậy, body cũng có vẻ rắn chắc, lúc làm thoải mái lắm sao?
Thực ra Lâm Thiên không phải thuần 0, những người biết xu hướng giới tính của anh, đều ngầm thừa nhận anh là 1, bởi vì từ ngoại hình cho tới tính cách anh đều không giống 0 một chút nào. Nhưng bác sĩ Phó là thuần 1, nên Lâm Thiên cam tâm tình nguyện làm 0.
Buổi họp kéo dài hai giờ đồng hồ, Lâm Thiên về văn phòng, bắt đầu xem bản thiết kế kỹ sư đưa tới.
Bên nhân sự sàng lọc CV rồi gửi qua mail cho anh, Lâm Thiên muốn kiểm tra lần lượt từng người một, bây giờ chuyện gì anh cũng phải kiểm tra, nếu không sẽ rất dễ có sai sót.
Sắp tới trưa, thư ký đi tới gõ cửa: "Sếp Lâm, anh muốn gọi thức ăn ngoài hay ăn ở căn tin ạ?"
Lâm Thiên cầm chiếc áo khoác trên ghế dựa lên: "Không cần, tôi về nhà."
Anh đang định đi, thư ký vừa đóng cửa lại đã quay về, giơ cao tài liệu trong tay, "Sếp Lâm, có hợp đồng mới."
Lâm Thiên khựng lại mấy giây, cuối cùng quay về chỗ ngồi.
Trong lòng anh nghĩ tới Phó Tinh Hà, anh biết nếu mình không quay về, chắc hắn sẽ bỏ bữa cho coi. Lâm Thiên nhìn lướt qua các điều khoản trong hợp đồng thu mua Nam Dương, tay bấm điện thoại gọi cho bác sĩ Phó.
"Anh, chắc lát nữa em mới về được, anh..."
"Anh đang tới công ty em đây." Phó Tinh Hà nghiêng đầu nhìn tòa cao ốc bên ngoài cửa sổ.
"...Dạ?" Lâm Thiên choáng váng.
"Em vẫn chưa tan làm đúng không? Anh mang cơm tới cho em, có bánh bao cua." Phó Tinh Hà tỉnh bơ nói, "Cứ coi anh như nhân viên giao đồ ăn là được, anh sẽ không làm ảnh hưởng tới công việc của em đâu."
Lâm Thiên cúi đầu nhìn hợp đồng giấy trắng mực đen trong tay mình, ánh mắt mờ đi không có tiêu cự, "Cái đó, vậy khi nào anh đến ạ, để em xuống đón anh, buổi trưa công ty nhiều người ra vào, đi thang máy riêng của em không có ai."
"Qua một cột đèn giao thông nữa là đến."
Lâm Thiên liền đứng dậy, lấy vai và má kẹp điện thoại, bàn tay bắt đầu mở áo khoác ra, "Em ra cổng đón anh."
Trong khu cao ốc thương nghiệp san sát nhau ở Hỗ thị, Anh Thái chưa phải là cao nhất, nhưng diện tích rất rộng, thiết kế cũng rất thú vị, từ chính diện nhìn vào sẽ thấy hai tòa nhà được xây dựng bất quy tắc, tòa nhà cao gọi là nhà A, tòa nhà thấp hơn thì là nhà B, mà phòng làm việc của Lâm Thiên ở tầng góc nhọn cao nhất nhà A.
Anh xuống tầng đợi Phó Tinh Hà, vừa trông thấy xe của hắn liền chạy tới.
Chếch vào trong là lối xuống hầm để xe, dưới tòa nhà là một không gian xanh có đài phun nước, nên không có chỗ đỗ ngoài.
Phó Tinh Hà đỗ xe không đúng chỗ, hắn đưa hộp cơm ra, nói: "Anh đỗ xe vào bãi đã."
"Không cần không cần."
Phó Tinh Hà chỉ vào biển cấm đỗ xe.
Lâm Thiên nói: "Đây là công ty của em, do em quyết định." Anh giúp Phó Tinh Hà bấm nút khóa xe, kéo tay hắn đi vào đại sảnh nhà A.
Lúc đi vào, tất cả các nhân viên đều phải quẹt thẻ nhân viên, ngay cả ông chủ cũng không ngoại lệ, anh dẫn Phó Tinh Hà đi đường riêng, thang máy này dành riêng cho anh dùng, mở bằng dấu vân tay.
Lúc đi qua đại sảnh, hai người đi với nhau đã đủ bắt mắt rồi, huống hồ ông chủ còn.. nắm tay một người đàn ông nữa?
Tất cả mọi người đều ngây như phỗng.
Đi vào thang máy, Phó Tinh Hà cúi đầu nhìn Lâm Thiên đang nắm chặt tay mình: "Em không sợ nhân viên thấy được sẽ đồn đại lung tung à?"
"Anh không sợ đồng nghiệp nhìn thấy, em có gì phải sợ chứ." Lâm Thiên càng ra sức nắm chặt tay hắn, "Em không sợ đâu."
Thực ra hành động này của Lâm Thiên rất mạo hiểm, công ty đang trong giai đoạn chuyển mình, hành động anh như vậy tương đương với come out, nếu không cẩn thận lan ra tin đồng sếp tổng là gay, hậu quả thế nào có thể tưởng tượng ra được. Lâm Thiên phải rất tự tin không ai dám dèm pha về cuộc sống riêng tư của mình, nên mới dám làm như vậy.
Lên tới tầng cao nhất, thư ký đã quay về, cô vừa mới cúp điện thoại thì nghe thấy tiếng bước chân, liền đứng lên nói: "Sếp Lâm, bên cục hải dương.." Đang nói thì cô im bặt, bởi cô trông thấy sếp Lâm đang nắm tay đàn ông.
"Cục hải dương..."
"Để sau hẵng nói, cô nghỉ ngơi chút đi." Anh kéo Phó Tinh Hà vào trong phòng làm việc
Tòa nhà Anh Thái không tính là cao, nhưng từ tầng cao nhất nhìn xuống, độ cao cũng đủ dọa người. Diện tích phòng làm việc của Lâm Thiên rất lớn, hơn nữa lại ở trên tầng cao, cửa sổ lại choán nguyên một mặt tường, căn phòng sáng rực cả lên. Ở dưới là khu vực làm việc và tiếp đón khách hàng, còn có một tầng ở trên dùng làm phòng nghỉ.
Căn phòng làm việc này được thiết kế hoàn toàn dựa vào sở thích của Lâm Thiên, anh mở hộp cơm ra, đặt lên bàn, cùng Phó Tinh Hà ăn.
Bác sĩ Phó mua tổng cộng hai hộp, một hộp bánh bao tôm sú, một hộp nhân thịt cua, từng chiếc bánh được gói gọn gàng, nếp uốn đẹp đẽ, vỏ mỏng nhân đầy, qua sắc vỏ óng ánh có thể trông thấy nhân màu cam.
Ăn no uống đủ, Lâm Thiên dẫn bác sĩ Phó lên tầng nghỉ ngơi, so với khu làm việc ở dưới, phòng nghỉ có vẻ thấp hơn, vừa đủ với chiều cao của bác sĩ Phó.
"Anh à... anh ở đây nghỉ ngơi nhé, em đi xử lý văn kiện trước, sau đó lên với anh." Lâm Thiên đưa hắn tới mép giường, cởi giày ra giúp hắn, "Em phải làm việc, chắc không tài nào tập trung được mất."
"Em đừng để ý đến anh, làm việc chăm chỉ vào."
Lâm Thiên nhìn hắn, đôi mắt sáng trong, muốn hôn hắn một cái, Phó Tinh Hà lại đẩy anh ra, "Mau đi làm việc đi."
Anh gật đầu, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Lâm Thiên đi rồi, Phó Tinh Hà nhìn chòng chọc cánh cửa mấy giây, sau đó dời đường nhìn.
"Ban nãy cô nói cục hải dương làm sao cơ?" Lâm Thiên hỏi thư ký.
"Là cục trưởng Hà bên cục hải dương hẹn anh buổi tối dùng bữa, nói là có một chuyên gia nuôi trồng dưới biển tới.."
Bình luận