Chap 47: Năm thứ mười một
Phó Tinh Hà pha tách trà hoa quả bưng tới, Lâm Thiên đang bật webcam, tất cả mọi người đều biết sếp tổng nhà mình đang vi vu nghỉ lễ, họ nhìn thoáng qua góc phòng, không có vẻ sang trọng xa hoa, mà ngược lại, lại có vẻ hương thôn giản dị.
Sau đó bọn họ thấy, bên phải có một bàn tay vươn tới, đó là bàn tay đàn ông rất đẹp, họ còn thấy sếp tổng nhà mình thuận tay nhận lấy chiếc cốc, hơi ngẩng đầu lên, dường như đang nhìn chủ nhân của bàn tay ấy, trong mắt anh chan chứa ẩn tình.
Có người nhanh mắt phát hiện ra, trên tay sếp Lâm dường như có thứ gì đó phản chiếu ánh sáng! Nếu nhìn cẩn thận hơn sẽ thấy, thế mà sếp Lâm lại đeo nhẫn!
Lâm Thiên chẳng hay biết chuyện gì đang xảy ra, "Tôi đã xem qua hợp đồng, hiện giờ tôi không ở công ty, nên sẽ để bên pháp vụ kiểm tra, nếu không có gì sai sót, giám đốc Du sẽ ký giúp tôi."
Lúc anh nói, bàn tay vô thức xoay tròn chiếc nhẫn của mình.
Tất cả các nhân viên cao cấp tham dự buổi họp đều không kiềm chế được mà thầm nghĩ: Má ơi anh giai kia là ai vậy? Sếp Lâm thích đàn ông à? Nhìn tay không giống mấy em trai ẻo ẻo mà.
Lâm Thiên uống một ngụm trà, nói tiếp: "Phải rồi, tôi mới mời một vị CFO, anh ta sẽ tới công ty làm việc sau tết nguyên đán, tạm thời tiếp quản công việc của tôi, cùng giám đốc Du phụ trách dự án vịnh Thanh Hải. Tôi đã gửi tư liệu qua cho mọi người, anh ấy tên là La Uy Liêm." Anh nói qua loa, "Buổi họp hôm nay dừng ở đây đi, tôi không thể tham dự buổi họp tất niên được, tôi tài trợ cho hạng nhất một chiếc Audi, mọi người chơi vui vẻ nhé."
Webcam vừa tắt, Đại Cương liền gọi qua.
"Sếp Lâmmmmmm!! Anh đi nghỉ lễ với giai à?!!!!!!"
Giọng cậu ta the thé, Lâm Thiên để điện thoại ra xa tai một chút, đưa mắt nhìn về phía bác sĩ Phó, anh nói đúng vậy, "Có vấn đề gì không?"
Đại Cương nghẹn mấy giây, liền cúp máy cái rụp.
Chưa đầy nửa phút sau, cậu ta lại gọi tới: "Đực... đực rựa thật à?"
"Ừ thật." Giọng anh rất đỗi bình tĩnh.
Đại Cương ồ một tiếng, nói: "Em... em cúp máy trước, chuyện đó.. em không có ý kiến gì đâu, em cũng không kỳ thị... Anh đừng nghĩ nhiều nhé, chỉ là em không biết phải nói gì thôi, à phải rồi, cái vụ CFO kia, Luo William mà anh nói, là Luo William em đang nghĩ đó hả?"
"Không thì còn ai vào đây nữa?"
Đầu dây bên kia lại im lặng mấy giây, dường như bị Lâm Thiên dọa sợ.
"Gắtttttttttttt vãi anh Thiên ơi." Đại Cương buột miệng nói tiếng lóng trên mạng, lại nói: "Anh bá đạo vãi, thế mà cũng mời được! Hẳn là giám đốc tài chính ở Soros luôn."
"Nói ít thôi." Lâm Thiên nở nụ cười, "Cương Tử, chúc cậu năm mới vui vẻ trước nhé, cảm ơn cậu đã không coi thường tôi."
"Cũng có gì đâu mà.." Giọng Đại Cương hơi đổi, hiển nhiên cậu ta vẫn chưa chấp nhận được hoàn toàn, "Thực ra lần trước, cái lần mà em uống say ấy, em nhớ rõ có một anh giai mà... ảnh tới đón anh đúng không?" Cậu ta nói đôi câu, cũng không biết nên nói gì nữa, bèn thở dài một tiếng, cũng chúc Lâm Thiên năm mới vui vẻ, "Em thực sự mong anh hạnh phúc, nam hay nữ đều không quan trọng."
Lâm Thiên biết cậu ta vẫn chưa đả thông tư tưởng hoàn toàn, cũng không nhiều lời nữa, liền cúp máy.
"Nói rồi à?"
Lâm Thiên gật đầu, "Nói rồi ạ." Anh đi về phía Phó Tinh Hà, ngồi xuống bên cạnh hắn, nghiêng đầu dựa vào bờ vai hắn, "Thôi đừng nói mấy chuyện này nữa, cuối năm nhiều chuyện quá."
Phó Tinh Hà liếc mắt nhìn anh, "Không phải em nói còn phải xem báo cáo cuối năm nữa hay sao?"
"Cái đó không tốn thời gian, hơn nữa em mới mời giám đốc tài chính, sang năm sẽ tới, em không bận như trước nữa." Lâm Thiên dán môi về phía gương mặt hắn, hôn chùn chụt lên gò má điển trai, "Anh à..." Bàn tay anh từ từ luồn vào trong vạt áo hắn, bên trong ấm hôi hổi, hôm nay Phó Tinh Hà lại mặc chiếc áo choàng màu chocolate, khiến Lâm Thiên chỉ muốn nuốt chửng lấy hắn.
Lâm Thiên cứ thơm má hắn mãi, anh hôn má Phó Tinh Hà, Phó Tinh Hà lấy tay cản lại, in môi mình lên gương mặt anh, giữ lấy bờ môi anh, "Muốn à?"
"Muốnnnnn............." Lâm Thiên kéo dài giọng, "Anh có cho em không?"
"Cho." Đã mò tay vào quần hắn rồi, sao không cho được chứ.
Lâm Thiên lập tức lột sạch bác sĩ Phó, anh hôn rối rít, hôn đến mức ướt nhẹp, lúc này mới cưỡi lên người hắn.
Không biết vì lý do gì, mới đầu Phó Tinh Hà còn ngồi yên bất động trên sofa, Lâm Thiên tự mình tới, áng chừng hai phút, hắn liền túm chặt lấy eo Lâm Thiên mà thúc lấy thúc để, thô bạo hơn hẳn những lần trước kia, giống như bị chuyện gì kích thích.
Lâm Thiên bị hắn làm đến mức khóc nấc, nước mắt đọng trên gương mặt, Phó Tinh Hà liền liếm đi.
Anh ôm lấy vai Phó Tinh Hà, khen hắn: "Anh cừ quá, mạnh quá đi à, làm em sướng muốn chết."
Anh vừa khóc vừa kêu sướng, Phó Tinh Hà đứng dậy, cứ như vậy mà bế anh lên tầng. Cầu thang vốn chật hẹp, Phó Tinh Hà vẫn còn vùi mình trong anh, Lâm Thiên cảm thấy sâu quá, sâu đến không chịu nổi.
Đỡ anh xuống giường rồi, Phó Tinh Hà lại càng điên cuồng dữ dội hơn, Lâm Thiên và giường bị hắn làm cho rung lên không ngừng, rung đến mãnh liệt.
Đến khi cuộc mây mưa kết thúc, Lâm Thiên hỏi vì sao hôm nay hắn lại dữ dội như vậy, Phó Tinh Hà luồn tay ra sau gáy anh, ôm anh vào lòng, "Không biết, thấy em chủ trì cuộc họp liền muốn làm em."
Lâm Thiên ngượng ngùng, "Em còn tưởng anh sẽ ghét chứ.."
"Không ghét đâu." Phó Tinh Hà in môi mình xuống vành tai anh. Khi ở trước mặt người khác, Lâm Thiên mạnh mẽ như vậy, nhưng khi ở trước mặt hắn anh lại đáng yêu đến thế.
Có lẽ vì phải nếm trải quá nhiều cay đắng tủi hờn, sống cuộc sống vất vả như vậy, nên anh mới có thể đeo tấm mặt nạ kia một cách thành thục tới vậy. Hắn không hề cảm thấy Lâm Thiên trước mặt mình giả tạo, có lẽ cả hai đều là con người thật của anh, dù là một Lâm Thiên yếu đuối ngoan ngoãn, hay là một Lâm Thiên nghiêm túc chuyên chú làm việc, cũng đều khiến Phó Tinh Hà rung động.
Chính là cảm giác rung động khi bạn rất thích một người.
Trước đây hắn chưa từng nghĩ mình có thể thích một người tới nhường ấy.
Hai người ở đó hai ngày, thế rồi Lâm Thiên chủ động lên lịch trình, anh kéo Phó Tinh Hà lên máy bay tư nhân của mình.
Trùng hợp là sinh nhật của Phó Tinh Hà cũng vào dịp cuối năm, hắn sinh ngày 31 tháng 12, hơn nữa còn sinh vào buổi tối, cách giao thừa đúng nửa giờ.
Có thể nói sự chào đời của hắn không được bất cứ ai coi trọng, vốn là bố mẹ Phó Tinh Hà cũng không có ý định sinh con, cũng nhờ cô Mẫn khuyên nhủ mãi nên hắn mới được chào đời.
Mẹ của hắn là một người phụ nữ mạnh mẽ, một lòng lấy công việc làm trọng, bà sinh Phó Tinh Hà ra, một tháng sau đã lại quay về trạm phóng vệ tinh làm việc. Bố mẹ đi hết cả, bỏ mình Phó Tinh Hà ở lại, bà nội chăm hắn một thời gian, sau đó cô Phó Tuyết Hội đón về.
Sau đó lớn hơn một chút, bà Phó liền mời bảo mẫu về, bạn nhỏ Phó Tinh Hà cứ lủi thủi một mình như vậy, nhưng được cái ngày nào cô Mẫn cũng tới thăm hắn.
Hắn đã quen với việc đơn độc, Lâm Thiên là người duy nhất bước vào lòng hắn.
Anh đã an bài máy bay tư nhân từ lâu, thủ tục xin cất cánh ở địa phận của Mỹ rất lằng nhằng phiền phức.
Lâm Thiên dày công tốn sức như vậy, Phó Tinh Hà hỏi anh muốn đi đâu, muốn làm gì, Lâm Thiên thành thật nói anh muốn tới Venezia.
"Mấy năm trước em từng qua đó, người dân ở đó nói, nếu ngồi trên con thuyền Gondola và đi qua dưới chân cầu Than Thở, là có thể sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi."
"Em tin chuyện này à?" Phó Tinh Hà thấy mà buồn cười.
Lâm Thiên lắc đầu, lại gật gật, anh nghiêm túc nhìn Phó Tinh Hà, "Em bằng lòng tin."
Phó Tinh Hà không nói gì, vuốt ve bờ môi anh. Thực ra bên nhau mãi mãi, nói khó cũng không phải là khó, em xem, bên ngoài có bao nhiêu đôi vợ chồng già như vậy, chỉ là những cặp đôi trẻ tuổi đều nao núng trước cụm từ này.
Nhưng nếu là bên nhau mãi mãi với Lâm Thiên, Phó Tinh Hà thấy không có gì là khó cả. Giả như Lâm Thiên cứ như vậy mãi, ngọn lửa nhiệt tình của anh cứ bùng cháy bất diệt như vậy, thì sẽ dễ dàng thực hiện được thôi mà.
Chỉ là ước mơ xa xôi kia khó ở hai từ "vĩnh viễn", ai có thể nhiệt tình như vậy mãi được đây?
Lúc đến nơi là ngày 31 tháng 12 giờ địa phương, lúc này Phó Tinh Hà mơ hồ hiểu được anh làm vậy là vì sinh nhật mình.
Lâm Thiên nói: "Chúng ta ngồi thuyền trước nhé, nhất định phải ngồi, sau đó em còn nhiều bất ngờ dành cho anh lắm."
Phó Tinh Hà nói ừ, hắn tò mò không biết điều bất ngờ mà Lâm Thiên nói là cái gì. Đó giờ Lâm Thiên chưa bao giờ khiến người khác phải thấy thất vọng cả.
Lâm Thiên đã đặt thuyền từ trước, đêm tất niên, có rất nhiều người tới cầu Than Thở, dường như tất cả các cặp đôi ở Venezia đều đổ dồn tới đây, ngoài ra còn có rất nhiều du khách.
Cây cầu kia được xây dựng vào thế kỷ mười sáu, hai bên con kênh là những công trình đá vôi trắng sừng sững bao đời, cũng mang âm hưởng phong cách Baroque giống như đài phun nước ở nhà Lâm Thiên.
Cây cầu được thiết kế cong cong mỹ miều, vắt ngang qua con kênh nhỏ hẹp, còn nhỏ hơn cả những con hẻm ở Trung Quốc. Buổi tối không có nhiều người du thủy, những công trình kiến trúc cổ từ thế kỷ mười sáu, anh chàng chèo thuyền đứng vắt vẻo trên con thuyền mái cong lênh đênh, ánh đèn vàng len mình qua ô cửa nhỏ hẹp, cánh cửa sổ khép hờ, tất cả đều in bóng mình xuống mặt sông Rio di Palazzo lung linh trong vắt, thể như đều giấu trong mình một bí mật riêng chẳng thể chia sẻ cùng ai.
Chàng thủy thủ nói một câu bằng tiếng Anh, hỏi bọn họ có phải một cặp hay không.
Phó Tinh Hà nói phải, chàng thủy thủ lại nói: "Thế lúc hai người đi qua cây cầu, nhất định phải hôn nhau, đây là truyền thống ở nơi này đó."
Hằng năm có rất nhiều cặp đôi tới đây, thủy thủ đều dặn dò họ như vậy. Nhưng những năm trở lại đây, cây cầu Than Thở đã trở thành cơ quan nhà nước, các khách du lịch không được phép đi qua.
Lâm Thiên cũng phải rất dày công, mới xin được phép di chuyển.
Hơn nữa chỉ được đi lúc trời đã ngả tối, nếu ban ngày mà ngồi thuyền đi qua, bị người ta nhìn thấy sẽ không hay.
Con thuyền lái chậm dần, giọng chàng thủy thủ khe khẽ vang lên, "Sắp tới gầm cầu rồi."
Lâm Thiên nhìn Phó Tinh Hà, dưới bóng đêm sâu thẳm có thể thấy đôi mắt anh sáng trong tới nhường nào.
Bàn tay Phó Tinh Hà giữ lấy gáy anh, gương mặt từ từ dán tới, "Nào."
Lâm Thiên nghiêng đầu, lúc hôn, chóp mũi anh cọ vào gương mặt bác sĩ Phó, bờ mi run rẩy dường như lướt qua làn da đối phương.
Không khí dưới gầm cầu Than Thở không được lưu thông tốt, có lẽ vì bề dày lịch sử, khiến dòng nước chảy qua nơi này gặp phải áp lực lớn, gió thổi không lọt. Phó Tinh Hà nắm lấy cằm mà hôn anh, con thuyền lắc lư theo nhịp sóng vỗ, từ từ đi qua gầm, lúc này hai người vẫn còn hôn say đắm.
Lúc đi qua, Lâm Thiên có cảm giác vĩnh hằng ngắn ngủi.
Anh hít sâu một hơi, mở mắt ra, trong mắt mang theo hơi sương. Phó Tinh Hà mân mê cằm anh, hai người nhìn nhau, "Lâm Thiên à, anh sẽ cho em."
"Gì cơ ạ?"
"Mãi mãi bên nhau."
Lâm Thiên thoáng khựng lại, thầm nghĩ, đêm nay anh muốn nói thật với bác sĩ Phó, liệu bác sĩ Phó có càng yêu anh hơn, hay sẽ bị anh dọa đây?
Anh lặng im không nói gì, con thuyền đi vào một con kênh nhỏ hẹp, thủy thủ đưa hai người tới nơi ở.
Lâm Thiên dựa vào người hắn, kề đầu lên vai hắn, "Anh à, nhất định chúng ta sẽ bên nhau mãi mãi, em sẽ mãi mãi yêu anh."
Phó Tinh Hà nghe anh nói vậy đã quen, trong lòng cũng thoáng cảm nhận được sự vĩnh hằng vô tận, có lẽ Lâm Thiên có thể duy trì sự nhiệt tình cùng tình yêu kia mãi mãi.
Căn nhà của Lâm Thiên được mua từ mấy năm trước khi anh tới, căn nhà ở sâu trong một con kênh nhỏ, cánh cửa rất bé, căn nhà màu hồng, bị kẹp giữa hai căn màu xanh lam. Giữa hai căn nhà, có một sợi dây treo quần áo như một cái cầu nhỏ, đang phơi mấy bộ đồ.
Thành phố này rất nhỏ bé, các con kênh lại chằng chịt như mạng nhện, tạo thành hàng trăm "hòn đảo nhỏ", giữa các đảo với nhau lại được nối bởi một nhịp cầu nho nhỏ.
Lâm Thiên tra chìa vào ổ khoá, "Mấy năm trước em tới đây, ngồi thuyền đi tham quan thành phố này, vừa liếc mắt đã nhìn trúng căn nhà này, các căn nhà bên kênh khác đều rực rỡ đủ sắc màu. Nhưng căn nhà này rất lạ, hai căn bên cạnh đều mang màu xanh, chỉ có căn này màu hồng, ở lan can trên tầng hai còn trồng một bụi hồng dại, đêm xuống hoa ngát hương."
Vào phòng, Lâm Thiên bật đèn lên. Thực ra căn nhà này rất nhỏ, cũng chỉ có hai tầng, trong phòng khách ở tầng một có một chiếc sofa nhỏ, được thiết kế vừa nhìn đã thấy thật êm, còn có một phòng bếp đơn giản.
Bình luận