Chap 45: 45
Thấy tin nhắn hiển thị đã gửi đi, lúc này Phó Tinh Hà mới cất điện thoại vào trong túi anh, "Đi thôi."
Lâm Thiên vẫn còn ngây ra đó, Phó Tinh Hà liền kéo anh đi.
Lúc lên xe, đột nhiên Lâm Thiên cất tiếng: "Cảm ơn anh nhé bác sĩ Phó."
"Cảm ơn cái gì cơ?" Phó Tinh Hà đưa anh vào buồng xe ngồi, bản thân hắn cũng ngồi xuống.
"Tin nhắn ấy." Lâm Thiên quay đầu nhìn hắn.
Phó Tinh Hà không để ý, nói: "Không trách anh là được rồi."
Lâm Thiên ôm lấy hắn, "Anh à anh tốt quá, anh là người tốt nhất thế giới này."
Phó Tinh Hà lặng lẽ ôm lấy anh, Lâm Thiên thường xuyên nói như vậy, đáng lý ra hắn phải quen rồi, nhưng ban nãy nghe xong vẫn thấy trái tim mình xao động.
Kẹo Sữa ngọt ngào của hắn, lúc này cũng chỉ còn mình hắn.
"Chú anh mời tối nay đi ăn, chú ấy muốn gặp em một lần."
Lâm Thiên ồ lên, "Cái chú lúc nãy á? Cái chú bên trái thẩm phán viên á? Lúc nãy chú ý nhìn chúng ta suốt.. Em lại không phát hiện ra, em cứ như tên dê xồm ấy, biết làm sao bây giờ.. Liệu chú ý có ấn tượng xấu với em không?"
"Anh nói em nghe này," Phó Tinh Hà nghiêng đầu nhìn anh, sau đó kề mặt mình lên gò má anh, "Người nhà anh vẫn luôn lo cho chuyện cưới hỏi của anh, họ nghĩ với tính anh thì khó mà tìm được người mình thích, cho nên thấy anh tìm được em rồi, họ sẽ thấy mừng cho anh."
"Hơn nữa em là một chàng trai tốt, không ai là không thích em cả."
Lâm Thiên không kiềm chế được mà ôm chặt lấy hắn, "Không đúng không đúng, chỉ anh mới chịu thích em thôi."
Phó Tinh Hà khẽ dừng lại, ngữ điệu cũng nhẹ nhàng hơn, "Người nhà anh sẽ đều thích em."
Thực ra những năm tháng trưởng thành của Phó Tinh Hà, so với Lâm Thiên cũng chẳng hạnh phúc hơn là bao, cả nhà hắn chú tâm nghiên cứu khoa học, cha mẹ không chăm sóc hắn, lúc hắn còn bé, toàn là người này chăm một tháng, tháng sau đổi lại là người kia. Dần dà cũng thành quen.
Nhưng hắn khác với Lâm Thiên, hắn không thiếu cảm giác an toàn, cũng không cảm thấy mình thiếu tình yêu thương, hắn chẳng thiếu cái gì cả, có công việc là đủ rồi. Hắn cứ ôm tư tưởng mạnh mẽ như vậy, thực ra khó tránh khỏi có đôi lúc cảm thấy cô độc.
Nhưng hắn lại có cảm giác, đột nhiên cuộc sống mình có thêm một người là một chuyện vô cùng phiền phức, khi ấy làm gì cũng phải thỏa hiệp với đối phương, tốn thời gian cọ xát tìm hiểu. Nhưng đến khi Lâm Thiên xuất hiện, Lâm Thiên chẳng cần tốn thời gian tìm hiểu, anh làm gì hắn cũng thích hết cả.
Một chàng trai rất dễ bảo.
Phó Tinh Hà liếc mắt nhìn vệ sĩ 87 ngồi lái xe phía trước, lại nghĩ những khi Lâm Thiên ở trước mặt người khác, trên người không tự chủ mà toát lên uy quyền. Hơn nữa hắn nhớ, Lâm Thiên luôn chân thành nói: "Chỉ trước mặt anh em mới như vậy thôi, thiệt đó."
Vậy dáng vẻ hết sức ngoan ngoãn kia, chỉ xuất hiện những khi ở trước mặt hắn thôi sao?
Bờ vai hắn trĩu xuống, Lâm Thiên tựa vào vai hắn, anh ngủ rồi.
Phó Tinh Hà nhìn đỉnh đầu anh, sau đó cẩn thận để anh dựa đầu vào ngực mình. Lâm Thiên đã quen với cái ôm này, anh hết sức lưu luyến, miệng lầu bầu câu gì đó, rồi ôm chặt lấy eo Phó Tinh Hà.
Trong xe bật điều hòa thổi gió mát, Phó Tinh Hà nhắm nghiền đôi mắt lại, hắn không ngủ, nhưng không rõ đang tính suy điều gì.
87 không biết đưa họ về đâu, bèn cất tiếng hỏi: "Phó tiên sinh, về nhà sếp Lâm hay là về nhà anh ạ?" Gã nhìn qua gương chiếu hậu, thấy sếp Lâm đang dựa vào lòng người đàn ông kia say giấc mà hết hồn.
"Nhà tôi." Giọng Phó Tinh Hà rất trầm.
Mấy ngày qua Lâm Thiên quá mệt mỏi, nên mới không kiềm chế được mà ngủ gật, trước đây anh cũng thường mỏi mệt như vậy, thành công của anh được đánh đổi bằng thời gian và thiên phú, anh rất tài năng, lại nỗ lực gấp mười lần người khác, có muốn không thành công cũng khó.
Về tới nhà bác sĩ Phó, Lâm Thiên liền tỉnh giấc, anh mơ màng mở mắt, Phó Tinh Hà hỏi anh "Sao tỉnh rồi?"
"Em cảm giác xe dừng lại." Anh ngáp một cái, cọ cọ mặt vào ngực bác sĩ Phó.
"Có phải mệt lắm không?"
"Em không mệt đâu," Lâm Thiên híp mắt lắc đầu, "Anh mới là người mệt ấy, vừa đi làm lại vừa phải giúp em lên tòa."
Phó Tinh Hà không nói gì, ngón tay nhẹ nhàng vuốt vuốt cằm anh, giống như vuốt ve một chú mèo con, sau đó hắn cúi đầu hôn anh. Hắn hôn rất dịu dàng, nụ hôn triền miên, dường như hắn muốn Lâm Thiên cảm nhận được, tuy rằng rất ít khi hắn nói lời yêu, nhưng hắn yêu Lâm Thiên.
Hắn nắm lấy cằm Lâm Thiên, đưa lưỡi qua liếm nhẹ qua lợi và lưỡi anh. Lâm Thiên thoáng tỉnh lại, lại bị hắn hôn đến mê man, hôn đến mức miệng mất hết cảm giác, hé ra để nước miếng nhỏ dài.
Lâm Thiên thở nặng nề, anh cất những tiếng rên rỉ vui sướng bằng giọng mũi, Phó Tinh Hà ở trong xe hôn anh cả chục phút, lúc này mới buông anh ra.
"Muốn hôn nữa.." Lâm Thiên cọ chóp mũi mình lên mũi hắn, gương mặt ửng lên sắc tình, "Sướng quá.."
Không biết 87 đã xuống xe tự bao giờ, gã canh chừng xe, không nhìn thứ không nên nhìn.
Cửa xe rất kín đáo, Lâm Thiên nhận ra 87 đã đi rồi, bên ngoài lại không thấy có bóng ai, anh liền lớn mật mà luồn tay vào trong áo len của bác sĩ Phó.
Anh mân mê sờ loạn, còn muốn luồn tay xuống quần hắn, nhưng thắt lưng hơi khó cởi, Lâm Thiên đành phải cọ sát đũng quần hắn cách lớp vải.
"Anh, nơi này của anh lớn quá, anh không muốn yêu em trên xe à?" Lâm Thiên vươn đầu lưỡi ra liếm cằm hắn.
Tuy rằng Phó Tinh Hà vẫn luôn là một anh chàng nghiêm túc, nhưng lời mời gọi kia của Lâm Thiên cũng thật dằn vặt hắn. Hắn thở nặng nề, liếc nhìn ngoài cửa xe, "Bên ngoài có người."
"Xe này cách âm tốt, cửa sổ không nhìn vào được bên trong đâu, 87 đần lắm, ảnh không biết đâu." Mà có biết thì sao chứ! Lâm Thiên rất muốn chơi rung xe cùng hắn.
Anh với chân nhảy qua ngồi, "Anh giúp em cởi quần nhá?"
Lâm Thiên đang ngồi xổm ở dãy ghế phía sau, không gian trong xe hơi chật chội, đầu anh cụng cả vào trần xe. Anh ngồi vặn vẹo trên đùi Phó Tinh Hà, cả người dán sát vào hắn mà ngọ nguậy, nếu như là mùa hè thì đã thịt dán thịt, chắc chắn Phó Tinh Hà sẽ bị anh cọ tóe lửa rồi. Chỉ là giờ đang là mùa đông, mặc dù trên xe rất ấm, nhưng Lâm Thiên cũng chỉ mới cởi áo khoác ra.
Trên người anh còn mặc áo len nữa.
Phó Tinh Hà liếc nhìn ra ngoài cửa sổ xe, bởi vì nhiệm vụ của 87 là bảo vệ hắn, cho nên dù bên trong làm gì, gã cũng không thể đi xa được.
Lâm Thiên tủi thân hôn hắn, "Làm một lần thôi, em nghe nói rung xe rất kích thích, rất sướng á."
"Lâm Thiên." Phó Tinh Hà bất đắc dĩ gọi anh, sao mà hắn biết được, hắn chỉ hôn Lâm Thiên có một chút, anh đã hớn lên rồi, không phải mới ban nãy vừa ủ rũ như chú gấu trúc hay sao?
Lâm Thiên ôm vai hắn, mông cọ vào chân hắn, anh cọ qua cọ lại trên đùi bác sĩ Phó, bắt chước hành động 'người nhớn'. Nhịp thở của Phó Tinh Hà bắt đầu trở nên gấp gáp, "Lâm Thiên, nghe anh đi, trên xe không có bao với dầu bôi trơn, sẽ làm em bị thương mất."
"Anh, anh à.. anh bác sĩ Phó..."Lâm Thiên hôn lên tai hắn, hà hơi vào tai hắn.
Phó Tinh Hà kiềm chế đến khó chịu, hắn bị Lâm Thiên cọ đến cứng cả lên, nhưng vẫn rất kiên định, "Không có dầu bôi trơn với bao, anh sẽ không làm với em." Bàn tay hắn lùa vào mái tóc rối bời của Lâm Thiên, một tay vỗ mông anh, nhìn anh chăm chú, "Tới đây, giúp anh thổi kèn nào."
Đôi mắt Lâm Thiên cong cong, nói vâng ạ.
Anh đổi tư thế, ngồi xổm giữa khoảng không chật hẹp ở dãy ghế trước và sau, nửa người anh đổ về phía trước, để chừa cho mình chút không gian, Phó Tinh Hà đành phải dang rộng chân ra.
Lâm Thiên lấy tay xoa nắn, một lúc sau anh kéo quần hắn ra, vùi đầu xuống hít hà, Lâm Thiên thử dùng lưỡi liếm cách lớp quần lót của hắn, ngửa đầu lên nhìn nét mặt Phó Tinh Hà.
Từ góc độ của anh, chỉ có thể trông thấy cằm bác sĩ Phó, gương mặt lạnh lùng cứng rắn của hắn bắt đầu có chút động tình.
Lâm Thiên hí hửng, cởi quần lót hắn ra mà dán tới hôn, Phó Tinh Hà đặt tay lên đỉnh đầu anh.
Anh thổi giúp hắn trên xe một lần, sau đó chỉnh trang lại hình tượng, lúc này mới xuống xe. Lâm Thiên muốn làm, nhưng bác sĩ Phó lại không muốn làm anh trong tình trạng không có dầu bôi trơn và bao, Lâm Thiên đành phải thỏa hiệp quay về nhà.
Cũng may mà họ đã về đến nhà, chỉ cần đi thang máy lên là được.
Họ vừa xuống xe, 87 liền trầm mặc theo sau. Phó Tinh Hà lại nhìn anh một cái, Lâm Thiên biết hắn đang nghĩ gì, bèn nói: "87 chỉ theo tới cửa thôi, không vào nhà đâu." Lâm Thiên nói xong, lại nghĩ, giờ đang là mùa đông, ban nãy họ làm như vậy, 87 phải đứng ngoài gần tiếng trời! Thế nhưng chưa từng đổi tư thế.
Quá là chuyên nghiệp.
Nhất thời Lâm Thiên thấy áy náy trong lòng, anh nói: "Anh vào trong xe nghỉ ngơi đi."
87 không cử động, bởi vì mệnh lệnh tiên quyết của Lâm Thiên là bảo vệ Phó Tinh Hà. Lâm Thiên đành phải nói: "Quay về nghỉ đi, đây là mệnh lệnh đấy." Ngữ khí anh không cho phép gã làm trái ý, Phó Tinh Hà ngạc nhiên liếc nhìn anh.
Nghe anh nói vậy rồi, 87 mới đáp vâng, sau đó quay người.
Đợi đến khi bóng lưng gã khuất rồi, Lâm Thiên mới chợt nghĩ ra, chết dở, anh quên không nói cho 87, bảo ảnh mở cửa sổ thông gió, nhưng chắc tự ảnh cũng biết được nhỉ? Dù sao thì cái mùi kia..
Lâm Thiên và bác sĩ Phó đi vào cổng, phía sau có bóng người vội vã đuổi theo, là cậu bé Tôn Kha ở tầng trên. Cậu ta bình tĩnh đeo cây đàn Cello sau lưng, còn đeo cả cặp sách, tay ôm một trái bóng rổ.
Trên người họ còn lưu mùi nọ, Tôn Kha vào thang máy cùng, ngửi thấy mùi kia thì khẽ chau mày, bờ môi khó chịu mím thành đường. Ánh mắt thần bí đảo qua hai người, nhưng không mang theo sự kỳ thị gì.
Lâm Thiên và Phó Tinh Hà như vậy quá rõ ràng, họ đi làm về thường gặp cậu bé hàng xóm này, chắc chắn cậu bé đã biết quan hệ giữa hai người họ, nhưng lại không kỳ thị, chẳng nói năng gì.
Anh từng len lén hỏi bác sĩ: "Anh nè, cái cậu nhóc ở tầng trên có phải gay không?"
"Em quản nhiều như vậy làm gì?"
"Em chỉ tò mò một chút thôi, cậu ấy không ghét chúng ta, mà chúng ta lồ lộ như vậy... thế mà chẳng nói gì, kỳ thật đấy."
"Anh từng gặp cậu ta ở viện." Phó Tinh Hà nói.
"Hử? Cậu ta bị bệnh à? Hay là đi thăm người?"
Phó Tinh Hà nói: "Anh không biết, không nghe ngóng."
Nhìn cậu bé như vậy, thật giống như anh nghĩ.
Thang máy lên tới nơi, hai người họ đi ra, Tôn Kha gọi "Này" một tiếng, Lâm Thiên quay đầu lại nhìn cậu ta.
"Anh..." Cậu bé trông rất tuấn tú, trên người toát lên vẻ ưu buồn của dân trí thức, chỉ là nói năng có vẻ thiếu lễ phép, "Có thể, có thể cầm hộ quả bóng này giúp em không, em không thể mang về nhà, sáng mai em sẽ xuống lấy."
Bình luận