Chap 41: 41
Lâm Thiên tới công ty, bởi vì say rượu mà trông Đại Cương có vẻ uể oải, cậu ta theo vào phòng làm việc của Lâm Thiên, "Có phải người kia của anh tối qua tới đón không? Em có chút ấn tượng, cơ mà sao lại là đàn ông???"
"Không phải nữ bác sĩ à?"
Lâm Thiên nói: "Cậu say đến choáng váng, tôi kêu lái xe thuê cho cậu, người ta nói cậu coi anh ta thành gốc cây, tè lên giày của anh ta."
Còn có chuyện này nữa cơ à?? Đại Cương gào lên, "Sao anh không khuyên em một câu, em uống say quá!"
Cậu ta đau đớn ôm đầu, Lâm Thiên vỗ bàn, "Nói công việc đi, báo cáo nào."
Đại Cương ngồi xuống, quyết định quên hết chuyện tối qua, nhưng cậu cảm giác mình nhớ không nhầm, đúng là lái xê thuê là một người đàn ông, nhưng vẫn còn có một người đàn ông khác tới đón Lâm Thiên. Đó là một anh chàng rất đẹp trai, cao xêm xêm với Lâm Thiên. Cậu làm bạn với Lâm Thiên bao nhiêu năm như vậy, Lâm Thiên có bạn bè khác hay không cậu biết rõ. Trông Đại Cương có vẻ ngốc thế thôi, chứ trong lòng rất sáng tỏ, trong đôi mắt cậu thoáng vụt lên tia lo âu, sau đó thu tâm tình lại, bắt đầu nói chuyện công việc với Lâm Thiên.
Nghe Đại Cương báo cáo xong, Lâm Thiên cúi đầu gửi tin nhắn hỏi bác sĩ Phó: Hôm nay em mang cơm tới viện hay anh về nhà ăn?
Phó Tinh Hà trả lời: Em qua đây đi, đúng lúc đi gặp ông em.
Lâm Thiên giật mình, nói được.
Thực ra anh không muốn đi gặp ông, bởi anh không muốn đối diện với người nhà họ Lâm, nhưng ông nội đã lớn tuổi, Lâm Thiên không muốn ông phải buồn lòng.
Anh chuẩn bị cơm nước xong, liền mang tới bệnh viện, mang tới chỗ bác sĩ Phó trước. Vốn là Lâm Thiên định đưa cơm cho hắn xong liền qua thăm ông nội, kết quả vào phòng làm việc rồi, Lâm Thiên liền nhào vào lòng hắn, chẳng đứng dậy nổi.
Phó Tinh Hà khẽ xoa đầu anh, "Đi thăm ông em đi, sáng nay anh qua phòng khám rồi, sức khỏe của ông đang hồi phục rất tốt, nhưng mà phòng bệnh đông người quá."
Lâm Thiên ừm một tiếng, "Ôm thêm chút nữa đi, ôm thêm chút nữa đi mà.."
"Em ngoan nào."
Lâm Thiên hơi khựng lại, cọ cọ đầu dưới cằm hắn, "Em ngoan mà," Anh nói bằng giọng mũi, ồm ồm hỏi, "Anh có muốn hôn bạn nhỏ ngoan ngoãn này một cái không?"
Phó Tinh Hà cúi đầu hôn anh, đúng là nói một cái thì là một cái, tiếng hôn chụt rõ to, nhưng vừa chạm vào liền tách ra.
Sao Lâm Thiên chịu bỏ qua được, anh túm lấy cổ áo hắn, lật người mà nhào tới hôn lên môi bác sĩ Phó, "Em muốn đá lưỡi cơ!"
Phó Tinh Hà nở nụ cười bất đắc dĩ, đưa một tay ra đỡ lấy gáy anh, tay còn lại hắn ôm eo anh, sau đó tặng anh một nụ hôn sâu, Lâm Thiên không kịp chờ mà đưa lưỡi ra, Phó Tinh Hà quấn lấy lưỡi anh, mút mát từng chút từng chút một.
Tiếng môi lưỡi quấn quít rất lớn, mới đầu Lâm Thiên còn tưởng mình có thể giữ thế chủ động, nhưng chẳng bao lâu anh liền mê man cuồng quay trong nụ hôn của bác sĩ Phó, hô hấp trở nên khó nhọc, bờ mi run run, quên sạch mọi thứ.
Nhưng nụ hôn này cũng không kéo dài lâu, Phó Tinh Hà buông anh ra, lấy tay lau lau môi anh, "Sưng rồi."
"Thật ạ?" Lâm Thiên cười hì hì, "Anh hôn dữ ghê."
"Tại em cứ quyến rũ anh đấy." Phó Tinh Hà xoa xoa đầu anh, "Môi hơi đỏ rồi, cẩn thận bị người nhà hỏi đấy."
"Còn lâu em mới sợ!" Hai mắt Lâm Thiên sáng lên, lại dán tới hôn hắn một cái, "Rồi nhé, môi anh cũng đỏ luôn rồi, cẩn thận các bác sĩ khác hỏi anh đấy!"
Phó Tinh Hà cười cười, "Bọn họ chẳng dám đâu."
Có rất ít bác sĩ trong khoa dám nói chuyện công việc với hắn, càng không nói đến đùa giỡn.
Lâm Thiên quấn lấy bác sĩ Phó một lúc, mới đi tới phòng bệnh.
Trong phòng bệnh đang ầm ĩ, là bác trai đang đi thuyết phục ông nội.
"Bố à, chúng ta về nhà dưỡng bệnh được không? Bác sĩ nói bố đã hồi phục tương đối tốt rồi, trong nhà nhiều việc, ở viện mãi cũng không hay." Bác cả khom người, khúm na khúm núm trước người cha đang nằm trên giường bệnh, nhưng ánh mắt lại chẳng giấu được sự tham lam và nôn nóng.
Thế nhưng ông nội không tỏ thái độ gì, hờ hững từ chối: "Ta biết con nghĩ gì, ta sẽ không xuất viện."
Trên mặt bác cả thoáng lộ sự ngại ngùng, ngoài ra còn có cả sự tức giận. Cha ông là một người rất mạnh mẽ, phận làm con trưởng, ông chưa từng dám trái lời cha, ông ngậm đắng nuốt cay cả đời, cuối cùng lại chẳng bằng một đứa cháu trai! Mà thằng bé kia lại còn là con trai của lão tam vô dụng! Nếu không phải luật sư nói ra, ông còn không biết tới chuyện di chúc này, hơn nữa ông nói gì, cũng không cạy được nửa lời từ cha mình.
Thái độ của ông cụ rất rõ ràng, cổ phần của ông sẽ để lại cho Lâm Thiên, số bất động sản còn dư sẽ chia cho họ, bởi vì công ty chỉ Lâm Thiên mới có thể quản lý. Nhưng ai cũng biết giữa cổ phần công ty với bất động sản, thứ nào to hơn. Bây giờ ông cụ không chịu hé miệng, cũng chẳng biết luật sư Lưu trốn đâu mà không tìm được, đúng là hao tâm tốn sức!
Sắc mặt ông rất khó coi, nở nụ cười gượng gạo, "Bố à, con.." Ông còn chưa dứt lời, đột nhiên ông cụ nhìn về phía cửa phòng bệnh, "Thiên Nhi, sao con lại qua đây, đã bảo con đừng tới rồi mà, lại còn.." Lâm Thiên vừa mới tới, ông cụ cười híp mắt gọi anh, "Qua đây, qua chỗ ông nào."
"Ông nội." Lâm Thiên cũng cười, "Ông đang hồi phục rất tốt."
"Hôm nay cháu tới công ty làm, nhưng trong lòng vẫn lo cho ông, nên tới đây."
Lâm Thành An ngồi trên sofa nở nụ cười khinh thường, xem thường hành động ngụy quân tử của Lâm Thiên.
Lâm Thiên đã quen chuyện này, chẳng để trong lòng.
Nhưng đến khi anh nói chuyện với ông nội xong, lúc ra khỏi phòng bệnh, Lâm Thành An lại có vẻ khác thường đi theo sau anh.
"Này." Hắn ta gọi Lâm Thiên.
Lâm Thiên quay đầu nhìn hắn ta, trên môi là nụ cười giả lả.
Lâm Thành An tức đến nghiến răng, hắn ghét nhất bộ dạng này của Lâm Thiên, dẫu chẳng để ai vào mắt, nhưng ngoài mặt lại cứ ra vẻ quân tử như vậy. Muốn nói thái độ anh không tốt, nhưng Lâm Thiên lại rất lịch sự với người ngoài, chẳng tìm được lỗi gì để bắt bẻ.
Quá giả tạo!
Hắn cười hừ một tiếng, hất cằm nói: "Tao biết bí mật của mày rồi."
Lâm Thiên không hứng thú, hờ hững ồ một tiếng, tiếp tục đi về phía trước.
Lâm Thành An ở phía sau lớn tiếng gọi giật lại, "Cái tên bác sĩ gì ý nhỉ!"
Lâm Thiên liền dừng bước lại.
"Bí mật của mày à?" Lâm Thành An cười ha hả, ánh mắt trở nên nham hiểm, "Lâm Thiên, thế mà mày cũng có ngày hôm nay, không ngờ mày lại thích đàn ông đấy." Sau đó vẻ mặt hắn thay đổi, nhăn nhó nói, "Thật ghê tởm, bọn đồng tính chết tiệt!"
Gương mặt Lâm Thiên rất đỗi lạnh lùng, ánh mắt như nhũ băng mà ghim vào người hắn.
"Mày không muốn người khác biết bí mật này đâu nhỉ?" Không hiểu sao trước khí thế kia của Lâm Thiên, Lâm Thành An lại có chút rúm ró, thế là hắn phải bỏ thái độ hống hách kiêu ngạo kia đi, phẫn hận nói: "Tao nói cho mày biết, tao còn có ảnh tụi mày hôn nhau, bằng chừng vô cùng xác thực, mày đừng hòng phủ nhận!"
"Anh bao tuổi rồi?" Lâm Thiên hất cằm lên, cười nhạt: "Lấy cái này ra để uy hiếp em à?"
Lâm Thành An bị dồn vào thế bí, "Mày không muốn danh tiếng bị hủy hoại chứ? Nếu ông mà biết mày đồng tính, sẽ nghĩ mày như thế nào đây?"
"Anh tưởng cái này uy hiếp được em à?"
Lâm Thành An bắt chước dáng vẻ của anh, tặng anh một nụ cười nhạt nửa mùa, "Chẳng lẽ mày không sợ?"
Lâm Thiêm mỉm cười, "Sợ gì chứ, anh muốn nói thì cứ đi thông báo cho cả thiên hạ biết đi, em không quan tâm đâu."
"Mày còn giả bộ!"
Lâm Thiên không nói gì, vòng qua hắn bỏ đi, nhìn dáng vẻ hờ hững của anh, dường như thật sự không quan tâm thật.
"Này! Mày đừng có giả bộ!" Lâm Thành An gào về phía anh, nhưng lần này hắn ta gọi kiểu gì Lâm Thiên cũng không quay đầu lại, cứ thế đi thẳng, bóng lưng không có vẻ gì là sợ hãi. Anh thật sự chẳng để tâm – đột nhiên trong đầu Lâm Thành An toát lên suy nghĩ này.
Lâm Thành An không khỏi nghi ngờ, Lâm Thiên đang giả bộ sao? Sao anh có thể không quan tâm được chứ? Hay là anh dám chắc hắn không có bằng chứng gì?
Buổi chiều hôm đó, sau khi phát hiện Lâm Thiên có điểm bất thường, hắn liền đỗ xe ở cửa tiểu khu mà ôm cây đợi thỏ, kết quả Lâm Thiên lái xe đi ra, bên ghế phó lái còn có một người đàn ông.
Trực giác mách bảo hắn có vấn đề. Từ nhỏ Lâm Thành An đã là một người đa nghi, hơn nữa dạo gần đây ông nội gặp chuyện, cùng với chuyện di chúc, khiến hắn phải nghi ngờ, kêu người canh giữ ở cửa tiểu khu, lại cho người canh chừng ở nhà Lâm Thiên.
Hai tay hai súng, chẳng mấy chốc hắn bắt được thóp của Lâm Thiên.
Người canh chừng ở biệt thự nhà Lâm Thiên chụp được hình hai người đàn ông thân mật trên xe, tuy không phải hôn môi, nhưng kề gần sát, gần như đang ôm nhau, nhiêu vậy cũng đủ nói có vấn đề rồi.
Hai người vào nhà, cả đêm không đi ra.
Sáng hôm sau, người đàn ông kia lái một chiếc xe lạ đi ra, nhưng trên xe không có Lâm Thiên.
Đó là một chiếc xe phổ thông, nên hẳn không phải là xe của Lâm Thiên, hắn tra biển số, quả đúng là không ngờ! Hóa ra lại là một bác sĩ, còn là người phẫu thuật cho ông nội!
Lúc Lâm Thành An mới hay tin, hắn vô cùng kinh ngạc, còn nghi ngờ không biết hai người có phải bạn bè bình thường hay không, dù sao thì Lâm Thiên cũng chưa từng thể hiện tập tính gay, anh chưa từng tỏ vẻ hứng thú với ai, không thích nữ, nam lại càng không. Phải mất một lúc lâu Lâm Thành An mới tiêu hóa được bí mật này, hơn cả ngạc nhiên là mừng như điên! Lâm Thiên là gay, mà ông nội ghét nhất mấy người như vậy.
Ông Lâm là một người theo chủ nghĩa đàn ông ngày xưa, quan niệm rất cổ hủ, thờ phụng âm dương hài hòa, có cái nhìn rất phiến diện với những người ở thế giới thứ ba.
Nếu ông mà biết chuyện này, Lâm Thành An hí ha hí hửng! Nếu ông mà biết chuyện, rất có thể ông sẽ ghét lây sang Lâm Thiên.
Nhưng không thể nói thẳng cho ông biết như vậy, một tin tức có lợi như vậy, có rất nhiều chỗ để dùng.
Lâm Thành An muốn lấy tin này ra để làm giao dịch với Lâm Thiên, ấy thế mà Lâm Thiên lại chẳng quan tâm!
Anh thật sự không quan tâm, hay là đang giả bộ?
Tới bây giờ Lâm Thành An vẫn không thể hiểu nổi anh.
―― Lâm Thiên thật sự không quan tâm, giờ anh chỉ lo lắng hai vấn đề, một là sức khỏe của ông nội, hai là công việc của bác sĩ Phó.
Hai chuyện này không dễ giải quyết. Lâm Thiên không mảy may để tâm chuyện này có ảnh hưởng gì tới mình hay không, nói cách khác, anh chưa từng nghĩ cho bản thân, trong lòng anh chỉ lo lắng hai chuyện này, nếu như Lâm Thành An công bố chuyện này ra ngoài, anh bị ép phải come out, kết cục tệ nhất, nếu không phải là ông nội sửa di chúc, thì cũng là anh bị đuổi ra khỏi công ty.
Kết cục này chẳng phải là điều mà anh muốn hay sao? Lâm Thiên thở dài, trong lòng anh lúc này rất rối bời, anh không sợ việc come out, chỉ sợ ông sẽ bị tức đến phát bệnh, càng sợ sẽ làm liên lụy tới công việc của bác sĩ Phó, thật ra sâu trong lòng anh chỉ muốn Lâm Thành An vạch trần chuyện này ra cho xong.
Nhưng nghĩ tới hai vấn đề kia, Lâm Thiên lại do dự.
Giờ có lẽ Lâm Thành An đang bị anh dọa, cho nên sẽ không hành động ngay, anh ta đa tâm, thích hành sự theo hoàn cảnh, thái độ thờ ơ của Lâm Thiên vừa khéo khiến Lâm Thành An phải dao động. Lâm Thiên thầm nghĩ không biết có nên bịt miệng anh ta lại hay không. Tuy rằng anh không thể ngăn Lâm Thành An không lan tin này ra ngoài, nhưng anh vẫn có thể tạm thời khống chế anh ta..
Lâm Thiên nói không quan tâm, nhưng thực chất vẫn để bụng chuyện này, giờ anh đâm lao phải theo lao, chỉ có hai lựa chọn, một là giữ lấy Lâm Thành An, hai là đánh đòn phủ đầu.
Anh thở dài não nề.
Bởi Lâm Thiên phản ứng hờ hững như vậy, khiến Lâm Thành An tức muốn bể phổi, nhưng lại không biết làm gì, Lâm Thiên quá nhiều thủ đoạn, nhìn vào thì anh có vẻ hiền lành đó, nhưng có bao giờ anh để người khác vào mắt không? Dường như Lâm Thiên không có bất cứ khuyết điểm nào, khiến bọn họ không có cách nào để đối phó với anh.
Buổi tối, trong phòng bệnh lại ca đi ca lại bài ca cũ, "Bố à, về nhà dưỡng bệnh đi, bố xem điều kiện bệnh viện này như vậy, vệ sinh cũng không tốt, nơi nào cũng là vi khuẩn, ở cũng không thoải mái, chỗ nhỏ như muỗi, sao có thể dưỡng bệnh được?"
"Ông nội à, ông nghe ba cháu nói đi, ba cháu nói rất đúng, ở nhà điều kiện tốt hơn. Ông về nhà dưỡng bẹnh, để cháu mời thầy thuốc Tô bốc ít thuốc khám cho ông.." Lâm Dương Minh nói.
"Ta không về đâu." Ông nội chẳng buồn nhấc mắt, lúc ông cười trông rất đỗi hiền lành, nhưng lúc ông không cười, khí thế áp bức khiến mọi người hít thở không thông, mà ông lại là một người nói một không nói hai. Ông thản nhiên nói: "Ở nhà không an toàn."
Bác cả ngạc nhiên, "Bố nói vậy là sao? Chẳng lẽ con cháu chúng con còn có thể hại bố? Chẳng phải bố hay nói bệnh viện 'ăn thịt không nhả xương' hay sao, sao giờ lại thích nơi này như vậy?"
Giọng ông cụ rất thản nhiên: "Con người khi gần đất xa trời rồi, lại thấy được yêu ma quỷ quái."
Ông nói như ám chỉ điều gì đó, bác cả như bị chọc trúng tử huyệt, trong thoáng chốc sắc mặt bác cả trở nên hết sức khó coi, gương mặt tái mét, bác ta lơ đãng nhìn về phía Thành An, con trai của cậu em đã mất, "Đã bao nhiêu năm rồi, bố vẫn còn đau đáu chuyện đó..."
"Vốn đã quên rồi, nhưng phẫu thuật xong, lại đột nhiên nghĩ tới."
Mọi người ngơ ngác nhìn hai người họ nói chuyện, Lâm Thành An không biết bác cả đang nói gì, nhưng Lâm Dương Minh đứng cạnh cũng tái mét mặt mày, ánh mắt toát lên vẻ hoảng sợ.
Bình luận