Chap 4: 4
Quay trở lại phòng bệnh, bác sĩ Phó bắt đầu lật xem tài liệu, hình như là bệnh án ngày trước. Giữa chừng, y tá trưởng đẩy một xe bệnh án dầy cộp đi vào, được bọc trong tập giấy xi măng, thoạt trông có vẻ rất đồ sộ.
"Bác sĩ Phó, anh như vậy sao tìm được tài liệu đây?" Y tá trưởng hỏi.
"Không sao đâu, cảm ơn cô." Hắn vừa lịch sự đáp lời, vừa lật xem tài liệu.
Nhưng ngoài việc lật tài liệu ra, hắn còn phải viết luận văn nữa, một tay sao xuể nổi.
"Nhưng..."
"Để em giúp cho," Lâm Thiên xung phong nhận việc, nói xong cũng tự cảm thấy không thích hợp, "Mấy thứ này.. em xem không sao chứ?"
Phó Tinh Hà nhìn về phía anh. Y tá trưởng liền đáp thay hắn: "Được ạ được ạ, đây cũng không phải tài liệu cơ mật gì, không thành vấn đề đâu ạ." Cũng không phải cô không muốn tự tay giúp, nhưng ở bệnh viện bộn bề công chuyện, hơn nữa bác sĩ Phó không có thói quen ở chung với người khác, cô chỉ có thể bỏ đi. Chứ chàng trai trẻ này, hình như rất hợp với bác sĩ Phó.
Một lát sau, bác sĩ Phó cất lời cảm ơn, dường như đã đồng ý.
Y tá trưởng giúp hắn rút kim truyền dịch, lấy một cái nhíp gắp bông rồi ấn lên chỗ mũi kim, cô bảo Lâm Thiên tới giữ giúp, đoạn nói: "Sáu rưỡi tối lại phải truyền thêm hai bình nữa."
Lâm Thiên như gặp địch thủ mà nghiêm túc đè bông xuống, anh giữ lấy tay bác sĩ Phó, cố gắng duy trì nhịp thở ổn định.
Anh có thể cảm nhận được ánh mắt bác sĩ Phó đang nhìn mình, chút lúng túng mất tự nhiên kia của anh, đều được Phó Tinh Hà thu vào tầm mắt.
Trong lòng Phó Tinh Hà thấy có chút là lạ, cuối cùng hắn nghĩ, chắc là do tính cách Lâm Thiên hơi e thẹn mà thôi.
Lâm Thiên không tính toán thì giờ, anh cứ giữ bông hồi lâu, mãi đến khi bác sĩ Phó khẽ ho nhẹ một tiếng, anh mới nhận ra mình đã thất thần được một lúc rồi.
Anh lúng túng bỏ tay ra, dường như bác sĩ Phó không để ý tới hành động bất thường của anh, đoạn nói: "Cậu giúp tôi tìm một chút, hồ sơ tháng 4 năm 2015."
Lâm Thiên lúng túng ậm ừ mấy tiếng, ngồi xổm người xuống tìm. Mấy tập tài liệu được đặt ngay ngắn dưới mặt đất, hơn nữa chồng nào chồng ấy dày như nhau. Lâm Thiên vừa tìm, vừa phân loại tài liệu, từ năm cũ tới năm mới, xếp từ trên xuống dưới. Anh tìm được năm 2015, sau đó lật tìm tháng tư.
Lúc anh tìm, bác sĩ Phó cũng không rảnh rỗi. Hắn đọc tài liệu suốt cả buổi sáng, hơn nữa hôm trước hắn thực hiện ca phẫu thuật kéo dài mười tiếng đồng hồ, hắn phải viết báo cáo về ca mổ, trong đầu đã vạch ra những ý cần phải ghi từ trước.
Phó Tinh Hà ngẩng đầu lên, liền trông thấy bộ dạng đang chăm chú tìm tài liệu của anh. Mấy tập hồ sơ kia bày khắp phòng bệnh, anh sắp xếp theo thứ tự, cho nên Lâm Thiên từ ngồi xổm, chuyển thành quỳ rạp xuống đất, Phó Tinh Hà liếc nhìn cặp mông đang nhổm lên của anh, sau đó lại dời đường nhìn.
Lâm Thiên giơ tập tài liệu mà bác sĩ Phó cần tìm lên, hỏi: "Có phải cái này không ạ?"
"Đúng rồi, cậu lật tới trang 79, đọc từ chương thứ 4 cho tôi nghe."
Lâm Thiên ngẩn ra: "Vâng.. là tài liệu về u sọ hầu ấy ạ?"
Phó Tinh Hà gật đầu.
Lâm Thiên đọc theo, Phó Tinh Hà vừa nghe, vừa suy tư viết gì đó xuống giấy, Lâm Thiên không dám làm phiền hắn làm việc, nhưng đôi mắt vẫn thi thoảng liếc nhìn hắn mấy cái. Anh trông thấy những ngón tay thon dài đẹp mắt của bác sĩ Phó, và cả những con chữ trông hết sức đẹp đẽ.
Anh đã từng vào phòng giáo viên cấp ba, trộm lấy bài thi của bác sĩ Phó. Lặng lẽ photocopy, sau đó lại trả về chỗ cũ.
Lâm Thiên mua rất nhiều giấy, cả ngày ở nhà luyện viết chữ.
Giống như si mê lắm vậy.
Cô Mẫn nhìn thấy chữ của anh cũng nói: "Tiểu Thiên à, chữ em cũng đẹp đó, rất giống đàn anh của em, cơ mà nhìn vẫn còn thiếu chút khí khái." Cô hé môi cười, "Thằng bé nó là Vương Hy Chi tái thế."
Sau đó, Lâm Thiên tìm đến chỗ ông nội, muốn xem nét chữ của Vương Hy Chi.
Ông Lâm cũng rất giỏi thư pháp, cho dù giao cho đứa cháu mà ông cưng nhất, cũng bối rối một hồi, muốn nhất định cháu trai ông phải luyện thật giỏi.
Lâm Thiên giúp bác sĩ Phó cả một buổi chiều, chẳng hề hay biết mỗi lúc mình cúi người tìm đồ, bác sĩ Phó lại lơ đãng liếc nhìn vòng eo lộ ra ngoài vạt áo của anh.
Buổi tối, cô Mẫn gọi điện cho hắn, nghe nói anh đọc rồi tìm đồ cho hắn viết luận văn, lại không kiềm chế được mà khen anh, khiến hắn nghe mà mệt cả người. Bác sĩ Phó nói: "Lâm Thiên giúp em rất nhiều, cậu ấy là một người chu đáo, em rất cảm ơn cậu ấy."
"Đúng đó." Cô Mẫn lập tức phụ họa: "Làm việc chu đáo, cẩn thận, chăm chỉ.. Tính cách còn rất dễ thương nữa."
Phó Tinh Hà khẽ vâng một tiếng, cô Mẫn nói: "Phải rồi, cô bảo nó mang cơm tới cho em, còn mang thêm đôi đũa nữa, thằng bé nó có ăn không?"
Bình luận