Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 38: Sữa chua nóng chảy

  "Dạ?" Lâm Thiên ngạc nhiên mở to mắt nhìn, anh lập tức xốc tinh thần, đây là lần đầu tiên bác sĩ Phó chủ động hỏi anh có muốn làm hay không! Trước đây toàn là anh quấn lấy hắn, cởi áo cởi quần, Lâm Thiên hôn hắn một lúc, nói là anh muốn, khi ấy bác sĩ Phó mới chiều anh, nhưng bác sĩ Phó chưa từng chủ động yêu cầu với anh. Lâm Thiên vui ơi là vui, vẫy đuôi nói: "Muốn muốn muốn! Em không sợ mệt đâu! Bao nhiêu lần cũng được!"

Phó Tinh Hà nở nụ cười, hắn nắm lấy cằm Lâm Thiên, cúi đầu xuống hôn anh, hôn được mấy giây thì hắn tách ra, "Làm một lần thôi, hôm nay em phải nghỉ ngơi, ngủ nhiều vào một chút."

Lâm Thiên liền gật đầu, anh đấu tranh tinh thần một lúc liền đồng ý, "...Thế một lần vậy." Kiểu gì sáng mai bác sĩ Phó cũng chào cờ, anh dậy sớm một chút còn có thể làm thêm lần nữa!

Phó Tinh Hà thấy mà buồn cười, Lâm Thiên dễ an ủi thật đấy, hôn mấy cái liền quên sạch, làm một lần trong lòng anh chỉ còn mỗi hắn. Phó Tinh Hà lại cúi xuống hôn anh một cái, vuốt ve eo anh cách lớp áo mỏng. Eo Lâm Thiên có ít thịt, lúc vuốt ve có cảm giác chắc tay, nhưng sờ rất thích. Bàn tay Phó Tinh Hà trượt xuống, luồn vào quần, nắm lấy mông anh, hai người môi kề môi, giọng hắn khản đặc: "Một lần cũng có thể làm chết em."

Lâm Thiên dựa vào người hắn thở dốc, bàn tay của bác sĩ Phó khiến cả người anh như muốn nhũn ra. Hôn được một lúc, Phó Tinh Hà cởi hết áo quần trên người anh, trong phòng bật điều hòa, rất ấm áp, hắn đặt Lâm Thiên xuống dưới thân, đạp chăn ra, chẳng làm bước dạo đầu mấy đã bắt đầu làm.

Chẳng bao lâu, Lâm Thiên quên hết mọi chuyện, người anh ướt mồ hôi, chân tay quấn trên người Phó Tinh Hà. Đúng như Phó Tinh Hà nghĩ, mọi phiền não của anh đã bay hết, trong mắt anh, trong lòng anh lúc này chỉ còn lại mình Phó Tinh Hà mà thôi.

Bởi ông nội còn đang nằm viện, sáng sớm Lâm Thiên và Phó Tinh Hà lần lượt tới viện. Lúc anh tới, ông nội còn chưa dậy, quản gia Trần đang ở bên cạnh trông chừng.

Thấy Lâm Thiên tới sớm như vậy, ông rất bất ngờ.

Lâm Thiên ngồi ở phòng bệnh một lúc, bác sĩ Phó tới kiểm tra phòng, vẫn có một đám người đi theo hắn, lúc đi vào, ánh mắt Phó Tinh Hà dừng trên người Lâm Thiên đầu tiên, nhưng chỉ mấy giây ngắn ngủi rồi liền dời đường nhìn. Chẳng ai phát hiện ra cả.

Bác sĩ Tiểu Chu và Tiểu Đàm cũng nhìn anh, cả mấy nữ bác sĩ trẻ tuổi phía sau nữa, ánh mắt đều vô tình dừng trên người Lâm Thiên. Hôm qua các cô phát hiện ra, trong nhà này có rất nhiều tuấn nam mỹ nữ, mà anh giai kia là cực phẩm nhất.

Tiểu Đàm nhìn anh là bởi vì hôm qua không cẩn thận thấy anh mặc áo khoác, đi ra từ phòng của chủ nhiệm, lúc ấy chủ nhiệm cũng ở trong phòng làm việc, rất kì lạ.

Còn bác sĩ Tiểu Chu nhìn là bởi cô từng gặp Lâm Thiên, anh chính là chàng trai ngày nào cũng tới đưa cơm cho bác sĩ Phó! Lần trước kết thúc ca phẫu thuật, chủ nhiệm bảo cô tới phòng làm việc của hắn tìm soái ca này, bảo anh hãy vào trong phòng đợi. Nhưng bác sĩ Tiểu Chu nhìn chòng chọc anh, không phải vì Lâm Thiên đẹp trai, mà vì cô thấy cứ là lạ, sao chàng soái ca này nhìn quen mắt tới vậy chứ? Cả dáng anh trông cũng rất quen nữa. Cô ngẫm một lúc nhưng cũng chẳng nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy hình như "Kẹo Sữa" nhà chủ nhiệm cũng cao chừng này thì phải?

Khóe miệng bác sĩ Tiểu Chu giần giật, nếu bạn gái bác sĩ Phó cũng cao chừng ấy, chẳng phải cao quá rồi hay sao.

Kiểm tra một lượt cho ông cụ xong, Phó Tinh Hà nói: "Sức khỏe của ông đang hồi phục rất tốt, sẽ được xuất viện nhanh thôi."

Ông cụ nói với hắn: "Bác sĩ, cảm ơn cậu nhiều." Trước đây ông khinh thường Tây y, cảm thấy Tây y không tốt, càng chẳng có thiện cảm gì với mấy bác sĩ làm phẫu thuật bên khoa ngoại, nhưng giờ thì ông nghĩ thông rồi. Ông uống thuốc Đông y mãi mà không thấy có hiệu quả, mà thị lực cũng càng kém hơn, ngay cả sức khỏe cũng đi xuống, hóa ra là vì trong não có khối u. Giờ nhặt được cái mạng, ông thật lòng cảm kích. Nhưng bác sĩ Phó chỉ lắc đầu nói: "Đây là việc cháu nên làm mà."

Tất cả mọi người đều nghĩ ý hắn đây là bổn phận của bác sĩ, chỉ Phó Tinh Hà hiểu, bệnh nhân này chính là ông nội của Lâm Thiên, khác với những bệnh nhân khác.

Buổi trưa, ông cụ bỏ máy thở ra, phòng bệnh lục tục có người tới, ầm ĩ đòi đưa ông cụ về, nói ở nhà họ có chuyên gia chăm sóc, tốt cho việc hồi phục hơn.

Quản gia Trần bảo đầu bếp ở nhà làm cơm, rồi mang tới bệnh viện.

Lâm Thiên nhân lúc nhiều người, lặng lẽ lấy hai phần cơm, anh tranh thủ mà lén đi tới phòng làm việc của bác sĩ Phó.

Sáng hôm nay không có ca phẫu thuật nào, Phó Tinh Hà đi khám cho các ca bệnh phổ thông, rồi bắt đầu xử lý chuyện công việc trong khoa. Bởi vì Lâm Thiên không có thời gian làm cơm, đồ ngoài hàng hắn ăn mấy miếng đã không chịu được, quá khó ăn.

Trước đây hắn luôn ăn ở hàng này, đồ ăn ở đây cũng tương đối sạch sẽ, khi đó ăn thấy bình thường, giờ đúng là hắn đã bị Lâm Thiên nuôi ra thói kén ăn rồi. Ngày nào Lâm Thiên cũng nấu những món khác nhau, quan trọng là hắn cảm thấy ăn rất ngon, ngay cả mấy món ngọt như bánh trôi ngó sen hắn cũng có thể ăn hết sạch.

Phó Tinh Hà đau khổ ăn mấy miếng, thật sự không ăn được, lại thấy Lâm Thiên len lén đi vào.

Lúc trước bác sĩ Phó đưa chìa khóa phòng làm việc cho Lâm Thiên. Lâm Thiên cảm thấy như vậy thì không hay, lỡ có người nhìn thấy, sẽ bàn ra tán vào. Cho nên anh gõ cửa phòng giống như mọi người, thấy không có ai thì mới mở ra.

Lâm Thiên xác nhận trong hành lang không có ai mới lấy chìa khóa ra mở cửa, nhưng anh không ngờ, trong viện còn có một người thích ẩn núp trong góc khuất để rình rập.

"Này! Làm gì vậy?" Bác sĩ Tiểu Chu ôm cặp lồng cơm quay về phòng nghỉ, cô vừa đi vừa ăn Lay's, vừa hay trông thấy cô gái họ Đàm kia đang đứng lấp ló ở hàng lanh nhìn về phía trước. (Lay's: Tên một loại bim bim ở TQ)

Bác sĩ Tiểu Đàm giật thốt, "Không có gì.."

"Có phải đang nhìn chủ nhiệm không?" Bác sĩ Tiểu Chu nhìn cô bằng vẻ mặt biết tuốt, vỗ vỗ vai cô, "Chuyện thường như ở huyện, mấy em y tá khoa khác cũng giống cô, hồi tôi mới tới cũng vậy đấy. Cơ mà cô bỏ cuộc đi, chủ nhiệm nhà chúng ta là hoa có chủ rồi!"

"Chị nói gì cơ?!" Cô ta ngạc nhiên mở to mắt nhìn.

"Chủ nhiệm có bạn gái rồi," Tiểu Chu ăn miếng bim bim khoai tây, tốt bụng nói thật cho cô biết, "Chắc cô vẫn chưa biết nhỉ, hai người đang hạnh phúc lắm, cô gái kia dáng đẹp lắm nhé.. như người mẫu ấy, chân dài miên man luôn.." Cô trừng mắt nói chuyện, "Còn cô ấy, tới khoa này làm việc thì tập trung vào, đừng để chủ nhiệm phát hiện ra, nếu không coi như tạch kỳ thực tập này." Cô vừa nói, vừa đi về phòng nghỉ, đưa gói Lay's cho tiểu mỹ nữ Đàm đứng bên cạnh, Tiểu Đàm xua tay nói không cần, "Chị đừng ăn cái này, dễ béo lắm đấy."

"Cô muốn giữ dáng à? Tôi thì khỏi, tôi chẳng có ai theo.. ăn nhiều cũng chẳng sao." Tiểu Chu liếc mắt nhìn thân hình quả lê của mỹ nữ Tiểu Đàm, cô nghe người ta nói, cô gái này vì chủ nhiệm mà chuyển từ khoa tim mạch qua, bộ đồ này cỡ S nhỉ? Sao mà chật như thế, ngực ra ngực, mông ra mông.

Tiểu Đàm nhìn cô một lời khó nói hết, hé miệng nói, "Cho.. cho em hỏi chị câu này."

"Hỏi đi." Tiểu Chu nhai rồm rộp như hamster.

"Sáng hôm nay đi kiểm tra phòng ấy, cái anh chàng đẹp trai kia.. ảnh quen chủ nhiệm chúng ta à?"

"Sao lại hỏi câu này?" Tiểu Chu dừng bước, nhìn cô bằng ánh mắt kì dị.

"Chị biết không?"

"Hình như soái ca là bạn của chủ nhiệm, mà cô đừng hóng hớt nữa, đấy là chuyện riêng của người ta mà." Tiểu Chu ném vỏ bim bim đi, liền bò lên giường nằm.

Thấy cô không rửa tay, cũng không cởi quần áo, bác sĩ Tiểu Đàm thấy mà hạn hán lời.

Nhưng cuối cùng cô cũng đã nghe ngóng được một số chuyện, chẳng trách chàng trai kia đi ra từ phòng làm việc của bác sĩ Phó, nhưng mà không đúng, sao lúc ở phòng bệnh bọn họ không chào hỏi nhau, làm như không quen không biết vậy.

Kì thật đấy.

Ở bên đây, Lâm Thiên đi vào phòng làm việc, liền thấy đồ ăn đặt trên bàn, "Sao anh lại ăn cơm hàng, em có mang đồ ăn tới cho anh nè." Lâm Thiên đi về phía hắn, đặt thức ăn lên bàn.

Phó Tinh Hà nhìn anh, "Chẳng ăn được mấy." Hắn không vừa miệng.

"Hôm nay em không có thời gian về nấu cho anh, để chiều em cùng anh về nhà làm cơm." Anh mở hộp cơm, hơi nước nhỏ giọt trên nắp, cơm canh hẵng còn nóng hổi, "Anh ăn thử đi, do đầu bếp làm, tay nghề giỏi lắm." Anh gắp một miếng đưa tới bên miệng Phó Tinh Hà, bác sĩ Phó há miệng ăn, cuối cùng bình luận: "Em nấu ngon hơn."

"Thật ạ?"

Đầu bếp nhà họ Lâm là đầu bếp hoàng gia, bởi vì ông nội rất sành ăn, nên đã mời đầu bếp nổi tiếng về, nhất định tay nghề Lâm Thiên chẳng sánh bằng. Anh nghĩ, chắc bác sĩ Phó đang lừa mình.

"Thật đấy." Phó Tinh Hà gật đầu, chăm chú nhìn anh, "Lâm Thiên à, chắc anh không xa em được rồi."

Lâm Thiên ngẩn ra, anh chớp chớp mắt, chẳng thể nói nên lời, qua hồi lâu, anh mới nói một câu: "Em cũng không xa anh đâu."

Anh vươn tay ôm Phó Tinh Hà, muốn cúi xuống hôn hắn, nhưng Phó Tinh Hà lại đẩy mặt anh ra, "Miệng anh dầu mỡ."

Lâm Thiên nghe vậy thì anh cũng gắp món lên ăn, chẳng bận tâm mà dán tới hôn hắn, "Rồi, giờ miệng em cũng đầy dầu mỡ luôn."

Thế là hai người lại hôn nhau, Phó Tinh Hà nở nụ cười bất đắc dĩ, bóp mũi anh, "Ngấy lắm."

Lâm Thiên cũng thấy hơi hơi ngấy, nhưng hiển nhiên bác sĩ Phó không ghét như vậy. Hơn nữa lúc làm những chuyện này, anh thấy rất vui, chỉ hận không thể nói cho cả thế giới biết Phó Tinh Hà là người của anh.

Ăn cơm xong, Lâm Thiên súc miệng, Phó Tinh Hà bảo anh lên giường nghỉ ngơi, giường rất nhỏ, hai người cao lớn nằm vào có vẻ chật hẹp, nếu làm chuyện ấy còn tạm được, chứ để ngủ thì chật quá, nằm không xong.

Nhưng Lâm Thiên không chịu, anh đi tới ôm bác sĩ Phó đang định nằm ở ghế sofa nghỉ ngơi, "Hay để em đầu tư đồ cho bệnh viện của anh, đổi một cái giường lớn, một cái sofa rộng, loại mà có thể lăn qua lăn lại mà chà đạp ấy." Lúc anh nói chuyện có nhìn vẻ mặt Phó Tinh Hà, nhưng trông Phó Tinh Hà không có gì bất thường, không rõ hắn có thái độ gì, ngay cả ánh mắt cũng chẳng thể hiện gì ra.

"Trước đây em chưa nói... bác sĩ Phó, bây giờ anh cũng thấy rồi đấy, gia đình em," Anh khẽ hôn lên cằm Phó Tinh Hà, hôn lên khóe môi hắn, "Ông nội em đã lớn tuổi rồi, em muốn come out, nhưng sợ ông không chịu nổi kích thích, bị em làm cho tức chết."

"Gia đình em trông có vẻ phức tạp, nhiều anh em, nhưng thực ra không như vậy đâu, em không muốn gì cả, chỉ muốn ở bên anh mà thôi."

Phó Tinh Hà nhìn ánh mắt anh, một lúc lâu sau hắn nhận ra, Lâm Thiên đang nói thật.

Hắn không nói gì, vỗ vỗ vai Lâm Thiên, "Ngủ trên người anh hay lên trên giường đây?"

Lâm Thiên ôm rịt lấy hắn, "Ngủ trên người anh.." Lâm Thiên dựa đầu vào cánh tay hắn, sau đó liền ngẩng đầu lên, anh sợ mình đè làm tê tay Phó Tinh Hà, buổi chiều hắn phải phẫu thuật thì biết làm sao bây giờ, anh do dự một chút, "Để em ôm anh đi, em không mệt, anh gối lên đùi em này." Anh nói, thế rồi ngồi thẳng người dậy, ôm đầu Phó Tinh Hà, Lâm Thiên nói, "Em ru anh ngủ nhé?"

Phó Tinh Hà cũng không cứng cổ, trên người Lâm Thiên có mùi rất dễ chịu, mùi thuộc về phòng để quần áo của hắn, còn có mùi sữa tắm hắn thường dùng, khiến hắn có cảm giác như ngửi thấy mùi Kẹo Sữa

Hắn gối lên đùi Lâm Thiên, chân gác trên tay vịn sofa, dài ra cả một đoạn, Phó Tinh Hà nằm ở tư thế này, chẳng bao lâu thì say giấc.

Lâm Thiên không mệt mấy, lúc nào anh cũng bừng bừng tinh thần, hơn nữa bác sĩ Phó nằm trong lòng anh, anh nhìn bác sĩ Phó còn chẳng đủ, sao mà ngủ được chứ.

Lúc Phó Tinh Hà tỉnh lại, Lâm Thiên vẫn còn đang nhìn hắn, anh nhìn hơn tiếng đồng hồ, nhìn mãi mà chẳng chán. Lúc Phó Tinh Hà mở mắt ra, anh nhanh chóng lấy lại phản ứng, thu tâm tình lại.

Trong mắt anh in đậm ham muốn chiếm làm của riêng, khiến Phó Tinh Hà có cảm giác mình không thể trốn chạy. Nhưng chẳng mấy chốc, Lâm Thiên quay về như bình thường, anh vuốt tóc Phó Tinh Hà, cúi đầu hôn môi hắn.

Phó Tinh Hà từ trên đùi anh ngồi dậy, "Có tê chân không?"

Lâm Thiên cử động chân, "Vẫn tốt, không tê." Anh sờ sờ chân mình, trên đó còn hơi ấm của Phó Tinh Hà.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...