Chap 34: Động vật ăn cỏ ngọt ngào
Mặt Lâm Thiên đỏ lên, không nắm được ý chính mà nói: "À, mai em giặt cho anh."
Phó Tinh Hà không trêu anh nữa, khẽ ừ.
Lâm Thiên là một người rất mâu thuẫn, Phó Tinh Hà phát hiện ra tính anh rất lành, còn rất hay xấu hổ, làm gì cũng bẽn lẽn, giống như động vật ăn cỏ, như một chú thỏ vậy.. Nhưng mà anh lại có thể làm một số chuyện.. rất lớn mật như vậy.
Hơn nữa Lâm Thiên còn nghĩ cho hắn, giúp hắn lo chuyện đối nhân xử thế.
Phó Tinh Hà xem wechat, phát hiện tin này đã lan nhanh ra ngoài.
Tiểu Chu đăng ảnh phòng ở khách sạn lên, căn phòng sang chảnh khiến người ta nhìn mà líu lưỡi.
"Mọi người xem phòng tắm này đi! Nhìn phòng tắm này đi! Mọi người có biết bồn tắm được làm bằng đá gì không?? Tôi lên baidu search, là đá mài tự nhiên Amazon đó!!"
Các bác sĩ trong khoa đều rất hâm mộ, nói chủ nhiệm tốt ghê, lại còn hào phóng nữa.
Phó Tinh Hà không nói câu nào, hoàn toàn giữ im lặng, ngấm ngầm chấp nhận tất cả, cũng không hỏi Lâm Thiên đã xảy ra chuyện gì.
Đang xa nhau thế này, Phó Tinh Hà không muốn hỏi anh những chuyện như vậy, giờ hai người không ở bên nhau, nói gì cũng không hay, còn dễ gây hiểu lầm, hắn cũng không muốn nói gì khiến Lâm Thiên phải suy nghĩ nhiều, cho nên Phó Tinh Hà định quay về rồi mới nói chuyện với anh sau.
Nhưng chuyện này vẫn luôn canh cánh trong lòng hắn.
Rốt cuộc Lâm Thiên còn giấu hắn bao nhiêu chuyện nữa.
Anh không kể về gia đình mình cho hắn nghe, mà Phó Tinh Hà cũng chưa từng nhắc tới nhà mình, quan hệ của họ bây giờ, thoạt nhìn thì có vẻ ngọt ngào đó, hạnh phúc đó, hai người cùng thích nhau, nhưng thực ra quan hệ mỏng manh như một căn nhà giấy, gió thổi là chực đổ, không chịu nổi giày vò. Phó Tinh Hà thực sự muốn duy trì mối quan hệ này với Lâm Thiên, cho nên hắn buộc phải suy nghĩ về mấy chuyện tình yêu, điều mà trước đây hắn chưa từng nghĩ tới.
Thật là phiền phức.
Sáng hôm sau, đến chín giờ, phục vụ khách sạn đưa bữa sáng tới phòng, là những món mà Phó Tinh Hà thích ăn.
Nhưng hắn còn chưa gọi đồ ăn sáng mà khách sạn đã mang lên.
Ăn sáng xong hắn lại tới địa điểm họp, khách sạn cũng sắp xếp tài xế riêng cho hắn, có lẽ cũng là Lâm Thiên bỏ tiền ra.
Phó Tinh Hà day day ấn đường, có chút phiền não khó nói.
Lâm Thiên cũng đi tới công ty, tài liệu xếp chồng như núi, Đại Cương thấy anh cũng chẳng vui, cứng nhắc gọi anh là sếp Lâm, "Anh còn biết đường tới à, em còn tưởng anh đi sinh em bé rồi."
Đúng là dạo gần đây anh không để ý gì tới chuyện công ty, cũng chẳng buồn quản mấy người nhà họ Lâm, anh nghĩ sớm muộn gì mình cũng phải come out, cũng sớm muộn gì sẽ bị đuổi ra ngoài, gắng sức nhiều cũng vô dụng, không bằng tìm một CEO giúp đỡ cho mình.
Chức vụ này Đại Cương không hợp, cậu ta không đủ quyết đoán. Nhưng Lâm Thiên cũng đã nhìn thấy rõ biểu hiện của Đại Cương trong khoảng thời gian vừa qua, anh nghĩ có thể bồi dưỡng cậu ta làm lão tổng.
Xong việc ở công ty, buổi trưa anh buôn điện thoại cùng bác sĩ Phó, chiều thì tới thăm ông nội.
Thị lực của ông nội càng ngày càng yếu, Lâm Thiên có thể thấy 'tử thái' trên người ông, chỉ những người sắp gần đất xa trời mới có 'tử thái' này.
Ông kéo Lâm Thiên tới trước mặt, nhỏ giọng nói: "Mẹ con không ở đây chứ? Ông không nhìn rõ lắm."
Lâm Thiên gật đầu, một lúc sau mới phát hiện ra, giờ ông không thể nhìn thấy gì, anh đành phải bình tĩnh nói: "Vâng ạ, giờ chỉ có cháu ở đây."
"Ừ, ừ." Ông nội vỗ vỗ lưng anh, giọng ông cũng có vẻ già nua, "Con qua đây, nghe ông nói này."
Lâm Thiên liền nói dạ.
"Ông tìm luật sư, giao 30% cổ phần của công ty cho con."
Lâm Thiên thảng thốt, anh định nói không được đâu, ông nội đã vội cắt ngang lời anh: "Ông sắp đi rồi, giờ ngay cả mắt cũng không nhìn rõ, nhưng tâm ông không mù, ông còn thấy rõ, bố mẹ con đối xử với con như nào, ông đều biết cả."
"Chuyện này con đừng nói cho họ biết, cũng đừng nói cho người khác biết, mấy đứa anh họ con không ổn, chẳng làm nên trò trống gì." Ông thở dài, "Chỉ là trước khi đi, không thể thấy con cưới vợ."
"Ông nội..." Lâm Thiên nghẹn ngào, anh rất muốn nói mình là người đồng tính, thích đàn ông.
Nhưng anh lại sợ mình sẽ chọc ông nội tức chết, ông đã tám mươi rồi, không thể chịu nổi cú shock này.
"Sao lại khóc hả," Ông nội an ủi anh: "Đời người khó tránh khỏi cảnh sinh ly tử biệt, khi sanh không có một đồng, đến thời phải chết không đồng ra đi, chỉ còn là một đống tro tàn mà thôi. Con đấy, sau này cũng đừng cắm đầu làm việc, sự nghiệp quan trọng thật đấy, nhưng cuộc sống cũng vậy, nên tìm ai đó để yêu rồi cưới đi, nhà chúng ta không thiếu tiền, nên cũng không cần người môn đăng hộ đối gì, con thích ai thì cứ lấy người đó, sớm sinh một đứa trẻ bụ bẫm..."
Lâm Thiên nghe ông nói, trong lòng thấy xót xa, giống như bị ai đó tạc một lỗ hổng vào.
Anh không nói lời nào, còn chưa nhận lời, đã lại nghe thấy ông nội nói: "Ông biết trong lòng con nghĩ gì."
Lâm Thiên như ngừng thở.
"Con không muốn kết hôn, vì bố mẹ đúng không?"
Sở dĩ Lâm Thiên thích đàn ông, gia đình cũng là một trong những nguyên nhân quan trọng. Lâm Hàn Hải và Tần Vận vẫn luôn ngó lơ anh, lại đưa ra yêu cầu cao, anh thông minh từ nhỏ, vẫn luôn đứng nhất, có một lần thi anh đứng nhì, Lâm Hàn Hải liền đánh anh.
Bọn họ không có trách nhiệm của người làm cha làm mẹ, trong mắt chỉ có mỗi gia sản.
Làm con trai nhà họ đúng là một sự bất hạnh. Lớn hơn một chút Lâm Thiên nghĩ: Sau này mình không sinh con, cũng không kết hôn cùng người khác. Mình ở một mình thôi cũng được, như vậy sẽ không trở thành gánh nặng cho bất cứ ai. Nhưng sau này lớn hơn nữa, suy nghĩ cũng thành thục hơn, anh nhận ra, không thể cứ mãi đơn độc một mình.
Nhưng cũng bi ai thay, anh không thích ai cả, trong lòng chỉ có mình Phó Tinh Hà.
Trong lòng ông Lâm hiểu rõ, nhưng ông không thể ngờ, Lâm Hàn Hải và Tần Vận làm cha làm mẹ lạnh lùng, lại gây ảnh hưởng lớn tới Lâm Thiên như vậy.
"Ông nội, thật ra cháu.." Lâm Thiên do dự một chút, anh nói thẳng: ".....Cháu đang thích một người, nếu có cơ hội, cháu sẽ dẫn người ấy về nhà gặp ông, hy vọng lúc ấy ông sẽ không tức giận."
Ông nội rất ngạc nhiên, hơn cả là vui mừng, ông cười híp mắt nói: "Sao ông lại tức được cơ chứ, con đấy, con cũng biết đấy, ông thương con nhất, con làm gì ông cũng không tức giận, chẳng trách dạo này con chểnh mảng công việc, hóa ra là mải yêu đương." Ông vỗ vỗ mu bàn tay Lâm Thiên: "Khi nào dẫn về ra mắt với ông đi, như vậy ông cũng có thể yên tâm ra đi, con bé có thích con không? Ây dà, cháu trai ông tốt như vậy, có gì mà phải chê chứ."
Lâm Thiên cũng không biết nên làm thế nào, anh ngồi bên giường, nửa thật nửa giả nói chuyện với ông: "Cháu rất thích người ấy, muốn kết hôn cùng người ấy, dù không ai ủng hộ cháu cũng muốn ở bên người ấy.. Người ấy rất ưu tú, còn giỏi hơn cả cháu nữa. Rất nhiều người kính nể người ấy, cả cháu cũng vậy nữa."
Ông nội cũng nghiêm túc lắng nghe anh nói, "Bà nội con cũng rất giỏi, năm đó ông nợ ngân hàng Bái Phong năm trăm ngàn đô la Mỹ, phải đi làm thuê trả nợ, nhưng mỗi tháng chỉ được 70$, lúc ấy đám bạn bè không ai chịu giúp ông cả, chỉ có mỗi bà chịu ở bên cạnh ông, cùng ông trả hàng trăm ngàn kia. Ông hỏi bà sao lại làm như vậy, không sợ bị siết nợ à, bà con nói bà tin tưởng ông, bà con giỏi như vậy, lại hiền lành như thế."
Lúc kể về bà, ông không giấu nổi nụ cười, đôi mắt mờ đục nhòe nước mắt.
"Bà ấy đi sớm quá.. Tiểu Thiên à, ông đã muốn đi xuống dưới tìm bà con lâu rồi, giờ cuối cùng cũng được toại nguyện." Ông cười đến là ân cần, khẽ nói: "Con giỏi giang như vậy, ai mà không thích con chứ? Con đấy, cố gắng đưa người ta về nhà, cho ông xem thế nào đi."
"Giờ ông chỉ có một nguyện vọng như vậy thôi, mong con có cuộc sống êm đẹp."
Lâm Thiên nghe mà xót xa, ông nội đã lẫn rồi, "bà nội" mà ông nhắc tới kia, là người vợ đầu của ông, bà nội của Lâm Dương Minh, chứ không phải của Lâm Thiên. Ông nội anh cưới mấy người vợ, nhưng cũng đều qua đời cả. Anh mềm lòng dạ một tiếng, "Cháu.. cháu sẽ cố gắng ạ." Nhưng trong lòng anh biết rõ, mình không thể đưa bác sĩ Phó tới gặp ông nội.
Anh ở nhà ông qua bữa tối.
Lúc ông nội ăn cơm, bởi vì không thể thấy rõ, nên chỉ có thể cầm bát đưa lên miệng, cầm thìa xúc ăn, lúc ông gắp thức ăn càng khó khăn hơn, luôn gắp hụt.
Lâm Thiên muốn giúp ông, nhưng ông lại không chịu.
Anh lén hỏi chú Trần làm quản gia: "Đã đưa ông tới viện khám chưa ạ?"
Quản gia Trần chăm lo cho cuộc sống hằng ngày của ông, đã chăm mấy chục năm ròng rồi.
"Ông ấy không chịu." Quản gia nhỏ giọng nói: "Ông ấy vẫn uống thuốc Đông y, không chịu tới viện làm kiểm tra. Ông cứ nói mình không bị bệnh, chỉ là đã đến lúc rồi thôi."
Lâm Thiên cũng chẳng có cách nào, ăn bữa tối xong anh mới về, trước khi đi anh dặn đi dặn lại quản gia, bảo ông ấy hãy luôn chú ý báo cho anh tình hình của ông.
"Nhất định có gì đó bất thường, nếu tới bệnh viện thì phải báo cho cháu biết ngay." Anh vẫn không yên tâm, "Hay là kêu cả nhân viên y tế tới nhà chú ý tin tức đi."
Lâm Thiên quay trở về nhà của bác sĩ Phó, cũng bởi vì bệnh của ông nội mà rầu rĩ không vui, lúc anh gọi điện cho bác sĩ Phó, hắn nhạy cảm phát hiện ra tinh thần Lâm Thiên hôm nay có vẻ khác với mọi khi.
"Em không vui à? Trong lòng có chuyện gì thì kể cho anh nghe đi." Phó Tinh Hà đứng trước cửa sổ sát đất.
Cảnh đêm thành phố W rất đẹp, cả thành phố sau khi được nước mưa gột rửa, mặt đất đọng lại những vũng nước trong veo phản chiếu cả sắc trời.
Lâm Thiên không ngờ Phó Tinh Hà dễ dàng nhận ra như vậy. Dường như trước mặt bác sĩ Phó, anh không thể che giấu được tâm tình mình.
"Không có chuyện gì to tát đâu.." Lâm Thiên cố gắng để giọng mình nghe thật thoải mái, "Ông nội em.. dạo này sức khỏe ông không tốt, có lẽ đã sắp.., em thấy hơi.. hơi buồn," Anh sụt sịt mũi, "Rất nhớ anh."
"Bác sĩ Phó à, em nhớ anh lắm." Lâm Thiên ôm đầu gối ngồi trên sofa, lúc này cửa sổ không đóng, gió rất lớn, thổi đến lạnh căm.
Anh tì cằm lên đầu gối, "Gió ngoài trời lớn quá, ngay cả sức đóng cửa sổ em cũng không có nữa."
Phó Tinh Hà im lặng trong thoáng chốc, hắn nói: "Em vào phòng để quần áo của anh đi."
"Dạ?" Lâm Thiên ngạc nhiên trong mấy giây, "Vâng ạ."
"Lấy một chiếc áo của anh ra." Hắn nói qua điện thoại.
"Vâng," Lâm Thiên gật đầu, hỏi hắn, "Áo nào ạ?"
"Em thích áo nào?"
Lâm Thiên muốn nói là áo blouse, nhưng trong tủ quần áo của bác sĩ Phó không có. Bộ đồ nào của bác sĩ Phó cũng đẹp hết cả, anh đều thích hết.
Anh đưa mắt nhìn, lấy một chiếc áo gió màu đen.
Sau đó Phó Tinh Hà bảo anh mặc vào.
Lâm Thiên liền làm theo.
"Đã mặc chưa?" Giọng hắn trầm thấp.
"Rồi ạ."
Phó Tinh Hà nói: "Giờ lên giường của anh, đắp chăn lên."
"Cứ mặc áo như vậy ạ?" Lâm Thiên không hiểu nổi.
"Cứ mặc như vậy."
"Vâng."
Lâm Thiên kéo chăn lên đắp, gối đầu lên chiếc gối mềm mại, anh hít hà mùi hương, mùi của Phó Tinh Hà vẫn chưa bị bay hơi, thoang thoảng trong khoang mũi, lan lên não bộ, trong lòng cũng thấy ấm áp theo.
"Em nhắm mắt lại đi." Phó Tinh Hà ra lệnh cho anh.
Lâm Thiên rất nghe lời: "Vâng, em đã nhắm mắt lại rồi."
Phó Tinh Hà khẽ ừ một tiếng, "Giờ có còn gió không?" Giọng hắn rất nhẹ, lại thấy gần gũi, tựa như đang vang bên tai anh.
Lâm Thiên nói không có, trời ấm lắm.
Phó Tinh Hà nói ừ, "Thế em có cảm giác như anh đang ôm em không?"
Lâm Thiên nhắm chặt bờ mi run run, "Có ạ..."
Dường như chỉ trong chớp mắt, lúc bác sĩ Phó nói câu kia, Lâm Thiên thực sự cảm nhận được vòng ôm ấm áp của hắn.
Mũi anh cay cay, thầm nghĩ bác sĩ Phó thật tốt quá, anh thực sự rất nhớ hắn, rất rất rất nhớ hắn.
Một lúc lâu sau, Phó Tinh Hà hỏi anh, "Giờ sao rồi, còn khó chịu nữa không?"
Giọng Lâm Thiên mang theo âm mũi, khàn khàn nói: "Không ạ, nhưng mà em vẫn rất nhớ anh."
"Giờ anh không ở bên em được, không có cách nào, chỉ an ủi em như vậy được thôi, nếu trong lòng em có chuyện gì thì cứ nói với anh, anh sẽ ôm em." Hắn nói đầy chân thành.
Trong lòng Lâm Thiên thấy rất cảm động, giọng mũi lại càng trầm hơn, "Vâng." Anh nghẹn ngào đồng ý, lại nói: "Bác sĩ Phó, em lại muốn video call làm cùng anh.."
Phó Tinh Hà dở khóc dở cười, "Chúng ta còn trẻ mà, ngày nào cũng để súng lên nòng như vậy rất hại cho sức khỏe, em lên nhiều quá."
Lâm Thiên rõ là xấu hổ, anh cảm giác như bị ám chỉ mình rất đói khát vậy.
Bình luận