Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 31: 31

  Tất cả mọi người đều thảng thốt, cả hành lang lập tức im bặt.

Bao gồm cả bác sĩ Đàm.

Ông ta hoàn toàn hành động theo bản năng. Lúc người nọ muốn tạt axit, ông chỉ sợ sẽ là axit sulfuric. Ở viện thường xuyên gặp tình huống như vậy, mà ông lại mặc áo ngắn tay, cổ áo lại rộng, ông biết rõ bị tạt axit sẽ có kết quả gì, cho nên theo bản năng kéo người bên cạnh qua để che cho mình.

Mà đám người tạt axit, không ngờ bác sĩ lại làm loại chuyện kéo người ta ra đỡ đạn thế này, bọn họ đã ngắm rồi mới tạt, thế mà ông ta lại thoát được.

Chuyện xảy ra quá đột ngột, không có axit dự trữ, đám người kia lập tức bỏ chạy, bác sĩ Đàm lúc này mới lấy lại phản ứng, muốn đỡ lấy y tá trưởng đang che mặt bên cạnh, lại bị cô đẩy tay ra: "Đừng chạm vào tôi!"

Mọi người xung quanh đều chỉ trỏ ông ta, ông ta ngượng chín, vẫn còn lấp liếm: "Hôm nay Tiểu Phùng mặc áo dài tay mà, không sao đâu đúng không?" Ông ta nóng lòng phủi sạch quan hệ với mình, "Cô đứng bên cạnh tôi, tôi đâu để ý."

Áo quần trên người y tá dính đầy axit, cô vội chạy vào trong toilet, cởi áo khoác xuống, dội nước trôi đi, các y tá bên cạnh cũng ngạc nhiên lườm xéo bác sĩ Đàm, sau đó cầm vài chai nước soda đi vào rửa.

Dọc hành lang có không ít bệnh nhân, còn có người nhà và y tá. Bọn họ tận mắt chứng kiến cả quá trình, lúc đó bọn họ còn chưa kịp phản ứng, bác sĩ Đàm đã kéo y tá trưởng theo bản năng để che axit cho mình!

Cái tốc độ phản ứng này!

Có người nhớ tới vụ ầm ĩ lần trước, bác sĩ Đàm phẫu thuật thất bại, nhưng bác sĩ Phó lạ phải chịu báo oán, tình cảnh khi đó cũng giống như hôm nay, chỉ là bác sĩ Phó theo bản năng kéo y tá trưởng ra sau chắn cho cô, khiến cánh tay quý báu của mình bị đâm! Phải biết với bác sĩ khoa ngoại mà nói, cánh tay quan trọng tới nhường nào!

Các y tá đều biết "lão tứ Tôn" mà đám người kia nhắc tới là ai, đó chính là đôi vợ chồng hôm trước được đưa tới cấp cứu, người vợ bị chết não, còn người chồng thì được bác sĩ Phó cứu sống, giờ vẫn đang ở trong ICU chưa đi ra.

Nhưng bác sĩ Phó cứu người, lại bị đám kẻ thù nhà bệnh nhân tìm tới, muốn tạt axit lên người bác sĩ.

Bác sĩ Đàm bị nhận lầm là bác sĩ tiến hành ca mổ, còn lấy y tá trưởng ra che chắn cho mình.

Bộ mặt thật của ông ta lập tức bị lộ ra, tất cả mọi người đều thi nhau chỉ trích ông ta.

"Kia là bác sĩ? Bác sĩ Đàm á? Ông ta vừa làm gì vậy? Tôi không nhìn nhầm đấy chứ?"

"Không ngờ ông ta lại là loại người như vậy..."

"Quá đáng quá!"

Mặt Bác sĩ Đàm xanh mét mà trốn vào phòng làm việc của mình.

Lấy hai mươi chai soda tẩy axit xong, lúc này y tá trưởng mới đi ra. Hôm nay cô mặc đồng phục làm việc dài tay, còn để tóc xõa, lúc axit bị tạt qua, cô cũng hoảng hốt. Nhưng axit không tạt về phía cô, ai ngờ đột nhiên bên cạnh có một lực mạnh, kéo cô qua đó.

Cũng bởi vậy mà gặp tai bay vạ gió.

Mấy y tá chơi thân cùng cô đều ở bên cạnh an ủi, lúc này bác sĩ Đàm là phó chủ nhiệm, mọi người không thể đụng vào, nhưng chuyện hôm nay thật khiến người ta giận sôi.

"Đúng là không ngờ, cái tên mặt người dạ chó... cũng may hôm nay chị Phùng mặc áo dài tay, cũng may mà chị tóc dài."

Y tá trưởng họ Phùng, nên các y tá mới tới đều gọi cô là chị Phùng.

Phần da bị axit tạt vào không nhiều, cũng không bị bỏng nghiêm trọng, chỉ có cằm và cổ, còn mặt khi đó đã quay đi, nên không bị bỏng.

Các y tá đều cảm thấy bất bình thay cho cô, ăn nói cũng chẳng kiêng dè gì.

"Có gặp chuyện như vậy mới biết rõ nhân phẩm! Bác sĩ Đàm quá đáng quá..."

"Cô xem bác sĩ Phó ấy! Lúc ấy xảy ra chuyện..."

"Đó giờ bác sĩ Đàm có tốt đẹp gì đâu, lần trước tôi còn thấy ông ta nhận phong bì của người nhà... Cũng có người đưa phong bì cho bác sĩ Phó cảm ơn, tôi thấy mấy lần liền, nhưng anh ấy đều từ chối."

"Nhận phong bì có là gì chứ, bác sĩ Đàm mà không cho phong bì ông ta chẳng làm việc tử tế đâu.."

Y tá trưởng không nói gì, đến khi mấy y tá ầm ĩ đòi tìm viện trưởng làm ra ngô ra khoai, cô mới cắt đứt: "Thôi, mấy chuyện ban nãy đừng để người khác nghe thấy."

Nhưng cuối cùng viện trưởng Lôi cũng biết tin, khi ấy ông đang nói chuyện cùng viện phó Điền, vừa nghe tin này liền giận um.

Thứ nhất là vì hành động tạt axit quá nghiêm trọng, thứ hai là vì hành động kéo y tá trưởng ra đỡ của bác sĩ Đàm.

Ngay cả viện phó Điền cũng ngây ra, vẻ mặt hết sức đau khổ: "Lão Đàm.. sao.. sao ông ta lại dám làm ra loại chuyện này chứ!"

Viện trưởng cả giận nói: "Ông xem đi! Ông xem phó chủ nhiệm do ông chọn đi!" Sau khi viện trưởng biết tình trạng y tá không quá nghiêm trọng, cơn giận vẫn chẳng nguôi ngoai, còn vô cùng giận dữ.

Viện phó Điền thẹn không dám ngẩng mặt lên, bác sĩ Đàm làm vậy, chính là đang tát vào mặt ông! Phẫu thuật thất bại thì thôi đi, dù sao mọi ca phẫu thuật đều có tính phiêu lưu, đến viện trưởng Lôi Giang cũng có khi không cứu được người trên bàn mổ, nhưng chuyện kéo y tá ra che chắn cho mình thì quá xấu xa rồi! Nghiêm trọng hơn cả, lại còn để bệnh nhân nhìn thấy!

Nếu chuyện này mà truyền ra ngoài, sẽ ảnh hưởng lớn tới danh tiếng của viện họ.

Tin tức không khống chế nổi, hôm sau đã lan truyền khắp viện.

Kỳ nghỉ của Phó Tinh Hà kết thúc, mùng năm hắn quay về bệnh viện, chuyện của bác sĩ Đàm hắn đã nghe nói qua..

Tầng lầu của khoa não bị mấy người nhà bệnh nhân liên hợp lại tới làm loạn. Cả người phụ nữ ngày hôm nọ hắn đi ra trông thấy cũng ở đấy, cô khóc lóc kể lể sau khi làm phẫu thuật xong chồng mình như biến thành người khác, đó không phải chồng cô, muốn bác sĩ Đàm chịu trách nhiệm, muốn bác sĩ Đàm trả lại chồng cho cô.

Nghe nói sau khi làm phẫu thuật, bệnh nhân kia thực sự thay đổi rất nhiều, từ một người chồng hiền lành cẩn thận săn sóc cho con cái gia đình, giờ tính cách trái ngược hẳn, quay sang nạt nộ vợ con, lấy điều khiển và bình hoa ra để ném người.

Các bệnh nhân khác đều có những vấn đề tương tự. Cũng có những người vì người nhà không may qua đời trên bàn mổ mà nhân cơ hội tới muốn tống tiền bệnh viện.

Thậm chí chuyện này còn bị nói cho truyền thông, không biết bên truyền thông hay tin từ đâu mà tới vây kín bệnh viện.

Viện trưởng Lôi đành phải nhờ tới phía cảnh sát giúp đỡ, nhưng phóng viên đâu dễ ngăn cản như vậy, ở viện loại người gì cũng có, cũng đủ hạng người, phóng viên đội mũ một cái là có thể trà trộn vào.

Chuyện của bác sĩ Đàm lên bản tin xã hội, thu hút rất nhiều sự chú ý, hầu hết mọi người đều nghiêng về một bên, trách móc ông ta không xứng làm bác sĩ, không có y đức, ngay cả nhân phẩm cơ bản cũng không có! Nhưng tiếc là bác sĩ Đàm đang trong kỳ nghỉ, cho nên không có mặt ở viện. Có một số phóng viên thạo tin đã kéo tới nhà ông ta, đập cửa nhà ầm ĩ: "Bác sĩ Đàm, xin hãy mở cửa ra! Xin hãy mở cửa ra nhận phỏng vấn!"

"Xin hỏi lúc đó ông nghĩ gì mà kéo người bên cạnh ra đỡ cho mình?"

"Xin hỏi lương tri ông ở đâu?"

"Ông có thấy mình nên nói xin lỗi với y tá Phùng không?"

"Bác sĩ Đàm, ông có thể trả lời không?"

Bác sĩ Đàm và vợ chật vật trốn trong nhà, căn bản không dám ra khỏi nhà. Ngay cả người thân gọi tới cũng không dám nghe máy, điện thoại đổ chuông liên tục, ông đành phải cắt dây. Hàng xóm láng giềng dường như đều biết cái người bác sĩ có vẻ danh giá thu nhập lại cao kia, thực ra là một tên cặn bã trong ngoài không đồng nhất.

Mà truyền thông giống như bị giật dây, chỉ nhắm về một mình bác sĩ Đàm, đương nhiên cũng khiển trách đám người tạt axit, hơn nữa ai cũng như ai, đều khen ngợi không ngớt bác sĩ Phó vẫn luôn tận tâm tận tụy vì bệnh nhân.

Bởi vì chữa trị cho bệnh nhân, nên mới bị đám kẻ thù của bệnh nhân tìm tới, cũng may mà bác sĩ Phó hên, đúng hôm hắn nghỉ lễ. Mà bác sĩ Đàm vừa hay thăng lên phó chủ nhiệm, xui xẻo bị nhầm lẫn.

Cánh phóng viên tìm đủ mọi cách để trà trộn vào bệnh viện, người vợ có chồng phẫu thuật xong tính tình thay đổi cũng nhận phỏng vấn, cô hối hận nói: "Người nhà của tôi ở Mĩ nghe chuyện của tôi, thấy tin này hỏi vì sao không tìm bác sĩ Phó làm phẫu thuật."

"Bác sĩ Phó kia, rất nổi danh ở hải ngoại, là một trong những bác sĩ chuyên khoa thần kinh giỏi nhất, anh ấy cũng mới về nước mấy năm gần đây."

"Vì sao khi ấy cô lại không chọn bác sĩ Phó làm phẫu thuật?" Phóng viên hỏi.

Người phụ nữ kể lại đầu đuôi ngọn ngành, "Tay anh ấy bị thương, cũng mới quay trở lại viện, khi đó cả viện đồn anh ấy không phẫu thuật được nữa, cũng.. cũng trách tôi, đáng lẽ ra không nên nghe người ngoài đồn linh tinh mới phải!" Cô kể cho cánh phóng viên nghe chuyện lần trước bác sĩ Phó bị thương ở tay, "....Ca phẫu thuật kia là do bác sĩ Đàm tiến hành, người nhà kia điên lên, cầm dao đòi đền mạng, lao về phía người y tá muốn đâm, đúng vậy, chính là cô y tá bị tạt axit kia, sau đó thì bác sĩ Phó cứu cô ấy, nên tay bị mới bị thương. Máu chảy lênh láng, cả hành lang tanh mùi."

Phóng viên nghe thì cả kinh, nghe được tin giật gân thế này lại càng muốn hỏi thêm.

"Tôi cũng không biết nhiều, cô hỏi y tá sẽ rõ hơn."

Cùng lúc này, y tá trưởng vốn nên nghỉ ngơi, cô đeo băng vải trên cổ, đi vào phòng làm việc của viện trưởng Lôi.

"Viện trưởng, em có chuyện này muốn nói."

"Tiểu Phùng à, qua đây ngồi một chút đi, chuyện này là do viện mình sai, sẽ cho em mấy ngày để ở nhà nghỉ ngơi."

Y tá trưởng gật đầu nói: "Viện trưởng, cũng không ai muốn xảy ra chuyện như vậy, bây giờ bác sĩ Đàm đang bị lên án.." Cô dừng lại một chút, có hơi do dự, cuối cùng hít sâu một hơi nói: "Em không có chứng cứ chuyện này, nên vẫn luôn giữ im lặng. Ca phẫu thuật lần trước, chính là ca khiến người nhà tới làm loạn đâm bác sĩ Phó bị thương ấy, lúc bác sĩ Đàm tiến hành phẫu thuật, em là y tá ca mổ, khi đó ông ấy uống rượu."

"Sao cơ?!!" Viện trưởng Lôi đập mạnh bàn.

"Em không có bằng chứng gì, nên vẫn giữ im lặng, nhưng đây là sự thật." Vẻ mặt y tá trưởng rất âu sầu, "Cũng may mà bác sĩ Phó không làm sao, em có lỗi với cậu ấy."

"Con sâu làm rầu nồi canh, con sâu làm rầu nồi canh!" Viện trưởng Lôi đứng dậy, "Không ngờ lại có chuyện như vậy, không được rồi, Tiểu Phùng, chuyện này cần phải giữ kín, nếu không bệnh viện chúng ta sẽ không chịu nổi đả kích, người như Đàm Tùng Lâm, đáng lẽ ra trước đây không nên cho vào viện."

Y tá trưởng mấp máy môi, cuối cùng cụp mi mắt nói: "Em hiểu rồi, em sẽ không nói ra ngoài."

"Haizzz..." Viện trưởng Lôi thở dài nói: "Đợi dư luận lắng xuống sẽ giải quyết chuyện Đàm Tùng Lâm, anh sẽ phê cho em nghỉ ở nhà hai tuần, em ở nhà tĩnh dưỡng một thời gian, đừng lo lắng chuyện này nữa!"

Thân làm viện trưởng, nên ông cần phải suy nghĩ nhiều hơn. Chuyện này ngoại trừ gây đả kích cho chính bản thân bác sĩ Đàm, còn gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới bệnh viện. Có một bác sĩ như vậy, bệnh nhân sẽ không tin tưởng viện họ nữa. Tuy ông cũng nghĩ cho Phó Tinh Hà, cảm thấy hắn phải chịu nhiều hờn tủi, nhưng cũng không thể không để ý tới danh tiếng của bệnh viện.

Chuyện này tuy gây ầm ĩ, nhưng vẫn chưa ảnh hưởng gì tới bệnh viện, hầu hết mọi người chỉ trách móc bác sĩ Đàm.

Viện trưởng Lôi xem xét sự tình thấu đáo, cũng cảm thấy như có người có quyền lực ngập trời đứng sau lưng giúp bệnh viện của họ, trừng trị bác sĩ Đàm.

Bệnh viện xảy ra chuyện nghiêm trọng như vậy cũng có liên quan tới hắn, nhưng Phó Tinh Hà lại điềm nhiên như không xảy ra chuyện gì, sáng sớm dẫn các bác sĩ thực tập đi kiểm tra phòng, xem bệnh án, sắp xếp phẫu thuật, sau đó tự tiến hành hai ca mổ.

Từ sau khi thăng lên làm chủ nhiệm khoa, hắn có một phòng làm việc rất rộng rãi kết hợp với phòng nghỉ. Phó Tinh Hà tranh thủ giờ nghỉ trưa mà thay quần áo, lái xe về nhà.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...