Chap 27: 27
".....Em không uống nhiều, chỉ.. một chút thôi." Lâm Thiên tựa mình vào góc thang máy, lúc này mới phát hiện ra mình chưa ấn số tầng. Anh lấy thẻ mở cửa phòng ra nhìn thoáng qua, đầu dây bên kia rơi vào tĩnh lặng.
Lâm Thiên đưa thẻ mở cửa phòng tới khu cảm ứng, lúc này thang máy mới từ từ đi lên.
"Em chưa về nhà à?"
"...Vâng." Giọng anh nghe có vẻ tủi thân.
Phó Tinh Hà mặc áo khoác, cầm chìa khóa lên, giọng điềm nhiên như không mà hỏi: "Em ở đâu?"
"...Thang máy." Anh ngước đầu nhìn thoáng qua số tầng màu đỏ ở trên cao.
"Lâm Thiên à." Phó Tinh Hà ra tới cửa.
Lúc này anh mới nói tên khách sạn ra.
"Phòng bao nhiêu." Giọng hắn vẫn rất bình tĩnh, dường như sẽ không thay đổi vì bất cứ chuyện gì.
Lâm Thiên chép miệng đọc số phòng. Phó Tinh Hà nói, "Em ngoan ngoãn ở đó chờ anh tới, không được cúp máy."
Lâm Thiên "ồ" một tiếng, thang máy tới nơi, anh từ tốn bước ra ngoài, tấm thảm màu nâu nhạt của khách sạn đập vào tầm mắt, chất cồn làm tê dại não Lâm Thiên, anh chóng mặt tìm được phòng, cười hì hì nói với điện thoại: "Phó Tinh Hà, em rất thích anh."
Phó Tinh Hà tập trung lái xe, giọng nữ hướng dẫn thi thoảng lại vang lên chỉ đường đi. Hắn bật loa ngoài điện thoại, lại đột nhiên nghe thấy trong máy vang lên: "Chắc chắn anh không biết em thích anh nhiều tới mức nào đâu... Em thích anh đã lâu lắm rồi.."
"Anh biết."
"Anh đừng cắt ngang lời em! Để, để em nói cho hết." Lâm Thiên nằm xuống chiếc giường lớn trong phòng khách sạn, giọng rầu rĩ, "Em thích anh anh có biết không?"
Phó Tinh Hà thầm nghĩ anh say thật rồi.
Hắn đợi Lâm Thiên nói hết, cuối cùng Lâm Thiên vẫn ở đó lặp đi lặp rằng anh thích hắn.
Bên ngoài buồng xe, xe cộ chạy tới chạy lui dưới bóng đêm Hỗ thị, ánh đèn muôn màu muôn vẻ khiến người ta hoa cả mắt, chúng lướt qua cánh cửa sổ, bị tốc độ kéo thành những dải sáng cong cong. Bên trong buồng xe, Phó Tinh Hà tắt hướng dẫn chỉ đường, vẫn nghe thấy Lâm Thiên còn đang say đứ đừ lặp đi lặp lại trong điện thoại: "Sao em lại thích anh tới như vậy cơ chứ."
Phó Tinh Hà không biết nên trả lời câu hỏi của anh thế nào.
Hắn chưa từng gặp tình huống giống như Lâm Thiên, nguyên nhân chính khiến hắn vẫn độc thân tới giờ là do quá bận. Hắn dành hết thời gian của mình cho công việc, có rất ít bạn bè, chỉ quen mấy bác sĩ giống như mình, còn có những học giả đứng đầu giống như cha mẹ hắn. Hơn nữa quan hệ giữa mọi người cũng không thực sự thân thiết.
Độc thân lâu ngày, dần quen với cuộc sống như thế.
Nhưng Lâm Thiên lại phá vỡ trạng thái cuộc sống của hắn từ trước tới nay.
Lúc nằm viện, đột nhiên Phó Tinh Hà rảnh rỗi, phòng bệnh không lớn, nhưng lại chỉ có một mình hắn ở, giường bệnh chật hẹp, mặt tường trắng phau, trần nhà cũng thuần sắc trắng.
Hắn cố ý bị thương, cố ý nằm viện, mọi chuyện nhìn như trở tay không kịp, thực ra đều nằm trong tầm tay hắn. Nhưng khi ngày ngày đối mặt với phòng bệnh chật hẹp, hắn vô cùng khó chịu, rất muốn đi ra ngoài.
Lúc ở trong phòng bệnh, hắn lại càng sầu não hơn.
Nhưng khi có Lâm Thiên ở đó, hắn cảm thấy vô cùng thư thái dễ chịu.
Phó Tinh Hà tới khách sạn, hắn nhớ số phòng Lâm Thiên nói, lúc đi tới cửa, hắn mới nói với điện thoại: "Anh đến rồi, mở cửa đi."
Một giây trước Lâm Thiên vẫn còn nói nhớ hắn, một giây sau đã im bặt.
Giống như giật mình vậy.
Giọng anh rầu rầu rĩ rĩ, "Em tưởng anh cúp máy rồi...." Đầu dây bên kia ầm ầm, "Anh nghe thấy hết rồi à?"
Cửa phòng mở ra.
Phó Tinh Hà cúp máy, nói với Lâm Thiên vẫn còn đang say mèm: "Nghe thấy hết cả rồi."
Lâm Thiên im lặng một lúc, ồ một tiếng.
Phản ứng mỗi người khi say lại một khác, Lâm Thiên thì là nói nhiều, nhưng những lời anh nói đều là từ tận đáy lòng.
Phó Tinh Hà cũng không nói gì, hắn mở chai nước táo ra, ôm vai Lâm Thiên cho anh uống. Lâm Thiên cũng không để ý là thứ gì, Phó Tinh Hà đưa cho anh uống, anh liền uống hết.
Thực ra khi say anh vẫn rất nghe lời, chỉ là nói hơi nhiều mà thôi. Nước táo giúp tỉnh rượu, uống hết chai nước xong, hắn nắm cằm Lâm Thiên, nhìn sâu vào trong mắt anh, "Còn say à?"
"Bác sĩ Phó..." Lâm Thiên giang tay ôm hắn. "Em không say." Anh tựa vào ngực Phó Tinh Hà, nhỏ giọng lầu bầu.
"Không say sao nói chuyện đáng yêu như vậy?"
"Em không đáng yêu." Lâm Thiên ôm lấy hông hắn cọ cọ, còn cắn hắn cách một lớp quần áo.
Bình luận