Chap 21: Lâm kẹo sữa
Nghiêm túc mà nói thì, coi như đó cũng là đồ thuộc về anh mà.
Cho nên Lâm Thiên lấy chiếc áo bác sĩ Phó vắt trên tay máy chạy bộ ra, sau đó đưa lên mũi ngửi ngửi.
Giống như kẻ nghiện vậy, anh cứ hít lấy hít để.
Loại mùi hormone này rất có tính kích thích với anh. Lâm Thiên cũng vận động, nhưng mồ hôi của anh không có vị gì đặc biệt. Bác sĩ Phó thì khác, Lâm Thiên nghĩ có lẽ nước mắt của hắn cũng có vị ngọt mất.
Đồng thời, anh cũng cảm thấy thương xót bi ai cho hành vi biến thái này của mình, bởi vì bác sĩ Phó là một người khá lãnh cảm, hắn hỏi mình có kinh nghiệm sex hay không, cuối cùng lại không tỏ ý gì cả.
Lâm Thiên nghĩ có lẽ sau này mình phải thường xuyên làm loại chuyện si mê này, dựa vào quần áo của hắn để giải quyết nhu cầu sinh lý của bản thân.
Bác sĩ Phó tắm hơi lâu, Lâm Thiên nghe tiếng nước chảy mãi chẳng ngừng, gần một giờ sau Lâm Thiên nấu cơm xong, bác sĩ Phó mới đi ra.
Sắc trời dần ngả tối, rèm cửa được kéo ra, đêm chìm như nước. Lâm Thiên nghe thấy tiếng Cello ngắt quãng, không biết từ nơi nào vọng tới, dường như có người đang quay mình về bóng đêm ngoài cửa sổ mà kéo đàn. Có lẽ là hàng xóm của bác sĩ Phó, tiếng nhạc khi xa khi gần, không biết có phải ở trên tầng hay không.
"Cậu nhóc trên tầng đang học đàn Cello, ngày nào cũng kéo đàn." Phó Tinh Hà kéo cửa sổ ra, gió thốc mạnh vào, mái tóc chưa được sấy khô khẽ vểnh lên trong gió đêm.
Lâm Thiên để ý, lúc tóc hắn ướt có hơi xoăn, nhưng khi khô rồi thì không còn như vậy nữa.
Tiếng đàn Cello đứt quãng hòa cùng tiếng gió mà vang vọng vào, cậu bé kéo đàn dường như có phần xốc nổi, khiến Lâm Thiên nghe mà cũng nông nổi theo. Đôi chân anh như tê dại, bèn duỗi thẳng ra. Không ngờ mình duỗi chân như vậy, lại chạm vào đùi bác sĩ Phó.
Cảnh tượng giống hệt lúc ban sáng vậy, chỉ là lần này đổi lại thành Lâm Thiên không cẩn thận đụng vào người hắn.
Anh lúng túng rụt chân về, dường như vô ý đụng vào chân bác sĩ Phó vậy. Phó Tinh Hà ngẩng đầu lên nhìn anh, giọng hắn quyện cùng tiếng bản sonata chơi ở cung Sol trưởng của Handel, "Tập trung ăn đi, đừng quyến rũ anh nữa." Ánh mắt mắt đen kịt, tựa như rọi thẳng vào linh hồn của Lâm Thiên, như muốn phơi bày hết mọi tâm tư của anh, hắn từ tốn nói: "Anh không có định lực như em tưởng tượng đâu."
Lâm Thiên ngẩn ra.
"Anh không phải dạng lãnh cảm, em chạm vào anh, anh cũng có cảm giác."
Lâm Thiên vẫn nói không nên lời.
Phó Tinh Hà tiếp lời: "Nếu em muốn làm gì đó, hôm nào chúng ta có thể thử xem." Giọng hắn vẫn điềm nhiên như không, mang theo chút thờ ơ, giọng điệu không gợn sóng như đang thuật lại bệnh tình vậy.
Nhưng nó lại tựa như một trái bom nổ tung nơi mặt hồ vốn chẳng yên lặng trong lòng Lâm Thiên.
"Ăn đi." Phó Tinh Hà bất đắc dĩ nói.
Lâm Thiên ngơ ngác ăn, Phó Tinh Hà cũng có chút lơ đãng.
Cuối cùng anh không kiềm chế được mà hỏi: "Sao lại là hôm khác chứ, hôm nay không được sao?" Vẻ mặt anh rõ là tủi thân, cố chấp nhìn Phó Tinh Hà.
"Cả sáng lẫn chiều nay súng em đều lên nòng rồi."
Anh cuống cuồng nói: "Thân thể em tốt lắm!" Làm bao nhiêu cũng được!
Phó Tinh Hà lắc đầu.
"Thân thể em tốt thật mà, khỏe re! Khỏe lắm luôn ấy!"
Chắc chắn Lâm Thiên không biết, bộ dạng anh khi nói mình khỏe mạnh, giống như một đứa trẻ đòi kẹo vậy, cứ nằng nặc nũng nịu, kết quả người lớn lại không cho, nói ăn kẹo nhiều sẽ sâu răng.
Phó Tinh Hà thấy anh giống như một viên kẹo sữa, vừa ngọt ngào lại cũng vừa tinh khiết.
Thấy làm thế nào cũng không lay chuyển được bác sĩ Phó, Lâm Thiên đành phải bỏ cuộc, "Mai em lại tới nha?"
"Mai anh tới bệnh viện rồi."
"Không phải tháng sau mới.." Lâm Thiên muốn nói rồi lại thôi.
"Có một bệnh nhân," Phó Tinh Hà giải thích, "Là cô bé hôm nọ tới thăm anh đấy."
"Thế tay anh.. có thể.. có thể phẫu thuật được không?"
"Được." Phó Tinh Hà nhẹ đáp một tiếng, Lâm Thiên liền vô thức hết lo lắng — Bác sĩ Phó nói có thể, vậy chắc chắn là có thể. Anh có một lòng tin mù quáng, mà lòng tin này, đều xuất phát từ khí chất khiến người ta tin phục trên người bác sĩ Phó.
"Mai em qua đón anh nha! Cứ quyết định như vậy đi!" Lâm Thiên không cho hắn cơ hội từ chối, "Mai là cuối tuần!"
*
Trong bệnh viện đa khoa Hỗ thị.
Lâm Thiên xách mấy chiếc túi, theo bác sĩ Phó đi vào thang máy chuyên dụng của nhân viên trong viện, nơi này có mùi thuốc sát trùng, lại còn không có ai.
Cô bé tên Lạc Lạc kia, năm nay mới bảy tuổi, cô bé mắc chứng u nguyên bào võng mạc, đây là một khối u ác tính có tỷ lệ tử vong rất cao, với nền y học bây giờ, vẫn chưa có cách chữa trị bệnh tật.
Lâm Thiên lên mạng tìm hiểu về căn bệnh này, cảm thấy vô cùng đáng sợ.
Lần trước cô bé tên Lạc Lạc tới phòng bác sĩ Phó chào hỏi, Lâm Thiên thấy cô bé khóc lóc nói không muốn làm phẫu thuật, khi đó dường như bác sĩ Phó đã mềm lòng, nói với Lạc Lạc, "Không cần làm phẫu thuật, cũng không chuyển viện nữa."
Cũng không biết vì sao, Lạc Lạc không chuyển viện nữa.
Tới phòng bệnh, bên trong còn có một vị bác sĩ khác, đang nói chuyện gì đó với mẹ của Lạc Lạc.
"Cô à, ngoài cách cắt bỏ nhãn cầu ra thì không còn cách nào khác, cô có biết tình hình con gái cô bây giờ không? Cô cũng thấy khối u của con bé rồi đó, tế bào ung thư đã găm vào trong nhãn cầu, giờ nếu không cắt bỏ, sau này sẽ lan sang tận mắt phải nữa. Gần đây tôi đang nghiên cứu chủ đề này, có phần nắm chắc thành công."
Bình luận