Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 17: Tôi thích đàn ông

  Anh vui vẻ thế nào đều thể hiện rõ ra mặt, trong miệng anh lúc này vẫn còn đang ngậm bánh hạch đào, hai má phồng hẳn lên, Phó Tinh Hà nhìn mà muốn bóp má anh một cái.

Sau khi họ ăn xong, đầu bếp còn làm một món điểm tâm tặng cho bàn bọn họ.

Lâm Thiên còn tưởng là món quà xin lỗi vì xảy ra sự cố lúc ban nãy, Phó Tinh Hà liền nói: "Đầu bếp chính của họ từng là bệnh nhân của tôi."

— Chẳng trách bác sĩ Phó đặt bàn trước có nửa tiếng mà vẫn có được vị trí tốt, Lâm Thiên hơi há to miệng, Phó Tinh Hà cố nén xung động muốn xoa đầu anh xuống, "Cậu ăn đi."

Hắn rất thích Lâm Thiên.

Hắn chưa từng nảy sinh tình cảm với một người mới quen như vậy. Trước đây hắn viện cớ cho mình: Là bởi vì đột nhiên rảnh rỗi, Lâm Thiên lại xuất hiện thật đúng lúc. Mà bộ não của hắn lại cần thứ gì đó ngoài công việc và tủy sống lấp đầy.

Lâm Thiên trông rất đẹp trai, dáng người cũng cao ráo, là một tiểu thụ cực phẩm. Không tìm thấy tì vết nào trên người anh, tính cách anh cũng rất tốt. Lúc ở trong bệnh viện, bàn tay Lâm Thiên thi thoảng lại đụng vào người hắn.

Phó Tinh Hà nghĩ có lẽ mình bắt đầu có cảm giác từ khi đó.

Chuyện gì cậu ấy cũng thuận theo mình, ở bên cậu ấy rất dễ chịu. Nếu như được ôm, được làm tình cùng cậu ấy, hẳn sẽ là chuyện vô cùng thoải mái.

Hai người rời khỏi nhà hàng, Lâm Thiên chỉ uống non nửa ly Bordeaux, mà bác sĩ Phó thì uống tròn hai ly.

Thoạt trông bác sĩ Phó rất bình thường, nhưng hai gò má Lâm Thiên thì ửng hồng lên.

"Tửu lượng của cậu không tốt lắm nhỉ."

"Chẳng qua em phải lái xe thôi! Nếu không em có thể uống cạn một chai!" Lâm Thiên phản bác. Lúc cấp ba anh uống rất cừ, anh cùng Đại Cương đi ăn vỉa hè, một mình anh có thể uống một bình to, uống hết còn không đi loạng choạng.

"Nhưng mặt cậu đỏ gắt lên thế kia," Phó Tinh Hà nheo mắt lại, "Trông cậu cứ như say ấy, mà mới chỉ uống có nửa ly."

"Em không say mà, chỉ bị đỏ thế thôi." Lâm Thiên dừng xe trước cột đèn xanh đèn đỏ, "Thật đó!" Anh nhấn mạnh, giang đôi cánh tay ra, sau khi duỗi thẳng tay xong lại sờ lên chóp mũi mình, còn nháy một bên mắt nữa, cứ lặp đi lặp lại như vậy. Anh làm rất nghiêm túc, Phó Tinh Hà nhìn mà thiếu chút nữa bật cười.

"Anh cười cái gì mà cười, em làm chuẩn lắm mà." Lâm Thiên làm động tác chạm ngón trỏ vào mũi như khi kiểm tra mức độ say, "Lát nữa em đi thẳng cho anh xem."

Đèn xanh sáng lên, Lâm Thiên đành phải khởi động xe.

Phó Tinh Hà dựa người vào lưng ghế, khóe môi cong lên một đường nhàn nhạt, qua gương chiếu hậu, nụ cười mơ hồ ấy như siết chặt lấy ánh mắt và trái tim Lâm Thiên. Mùi hương đặc biệt trên người Phó Tinh Hà tỏa ra khắp buồng xe, ngón tay Lâm Thiên bối rối gõ lên tay lái, tính xâm lược trên người bác sĩ Phó khiến đầu óc Lâm Thiên như dại ra.

"Lâm Thiên, cậu thật thú vị."

Cả người Lâm Thiên cứng căng lên —— thiếu chút nữa nín lặng không nói được gì, những lời này của bác sĩ Phó, nghe cứ như có hứng thú với mình, anh vẫn bình tĩnh nhìn thẳng về phía trước, "À, vâng, có rất nhiều bạn của em nói vậy."

Bạn cái đầu ý, anh chỉ có mỗi Đại Cương là bạn.

Lâm Thiên cho rằng mình giả bộ rất thành công, Phó Tinh Hà vờ như thật mà gật đầu, "Thế nhất định họ cũng rất thích cậu."

Chiếc xe chợt rung lên, cứ như một kẻ say rượu, đi xiêu xiêu vẹo vẹo trên đường. Lâm Thiên càng thêm giật mình, "Bác sĩ Phó", anh nghe thấy trái tim mình đập rộn rã.

Anh cố gắng bình tĩnh trở lại, bác sĩ Phó nói vậy là có ý gì cơ chứ? Có ý gì cơ chứ? Nhất thời anh không nghĩ được ra, mà Phó Tinh Hà cũng không giải thích, cả buồng xe lại rơi vào im lặng.

Lâm Thiên lái xe vào trong tiểu khu, dừng lại trước tòa nhà của bác sĩ Phó. Ánh đèn xe vàng vọt, hòa cùng quầng sáng nhàn nhạt hắt ra từ những ô cửa sổ, quyện với những ngọn đèn đường.

"Không phải cậu muốn biết, cô nói tình huống của cậu không giống tôi, là không giống cái gì sao?" Đột nhiên Phó Tinh Hà cất tiếng hỏi.

"Không ạ ——" Lâm Thiên vô thức phủ nhận, Phó Tinh Hà đã giành lời nói trước, "Bởi vì tôi đồng tính." Lâm Thiên ngẩn ra nhìn hắn, "Bởi tôi thích đàn ông, cho nên cô ấy không thể làm mai cho tôi."

Lâm Thiên nói không nên lời, mở to mắt nhìn bác sĩ Phó đầy kinh ngạc, ánh đèn vàng ấm áp phản chiếu qua đôi mắt trong veo của anh, thể như một giây tiếp theo anh sẽ rơi nước mắt.

"Nên cậu đừng quyến rũ tôi nữa." Phó Tinh Hà chăm chú nhìn vào đôi mắt anh, "Giống như cậu đang nhìn tôi vậy." Hắn nói xong cũng định xuống xe luôn, nhưng vừa mở cửa xe, Lâm Thiên đã vội giữ lấy cổ tay hắn.

"Em không kỳ thị đồng tính." Gương mặt anh đỏ bừng, đầu lưỡi như thắt lại, "Không phải, ý em là, em cũng thích đàn ông, à không phải.. em không thích đàn ông, em chỉ thích anh thôi."

Phó Tinh Hà bình tĩnh nhìn đôi mắt lấp lánh của anh, vài giây sau, đột nhiên hắn vươn tay vỗ lên đầu Lâm Thiên, "Ngủ ngon."

Hắn mở cửa xe.

Lâm Thiên nhìn chòng chọc bóng lưng hắn, mãi cho đến khi hắn đi vào thang máy. Anh vươn tay tắt đèn buồng xe đi, tiếng động cơ ngưng hoạt động, khiến nhịp thở của anh nghe như rất nặng nề.

Bác sĩ Phó vừa nói gì vậy? Chắc chắn anh nghe nhầm rồi, chuyện gì vừa xảy ra vậy chứ. Lâm Thiên vùi đầu vào lòng bàn tay, anh thấy gương mặt mình nóng ran, cứ như anh vừa uống rất nhiều rượu vậy. Có phải bác sĩ Phó cũng uống rất nhiều rượu hay không? Lâm Thiên rất sợ tất cả chỉ là hư ảo, đây chỉ là một trò đùa.

Nhưng anh biết, bác sĩ Phó không phải người thích đùa giỡn kiểu này.

Đáng lẽ ra anh nên mừng như điên mới phải, nhưng giờ Lâm Thiên chỉ có cảm giác không chân thực mà thôi, anh rất sợ tất cả những chuyện này chỉ là ảo giác của anh, hoặc anh đang chìm đắm trong mộng tưởng —— cũng không phải trước đây anh chưa từng mơ những giấc mơ như vậy.

Mọi chuyện đến quá đột ngột, nhưng cũng rất đỗi chân thực.

Lâm Thiên ngửa đầu về phía sau, dựa lưng vào đệm ghế, anh nghe thấy tiếng mình thở dồn dập —— anh nghĩ lúc này mình cần phải yên tĩnh một lúc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...