Chap 14: Thói quen của anh
"Chỉ có làm khám nghiệm tử thi mới có thể khởi tố được sao?" Lâm Thiên hỏi qua điện thoại.
"Cũng không hẳn.. chỉ cần xác định được nguyên nhân tử vong thực sự là đã có thể khởi tố rồi." Luật sư nói, "Anh muốn khởi tố bác sĩ thì cần có lý do để khởi tố, chứ không thể cứ nói đơn giản mình nghi ngờ là được."
"Hơn nữa lên tòa án, không thể sử dụng những bằng chứng được tìm bằng cách thức phi pháp. Tôi có quen một luật sư ở phương diện này, có thể giới thiệu cho anh."
"Tạm thời không cần." Nói vài câu rồi Lâm Thiên cúp máy.
Chuyện lần trước anh tìm thám tử tư nhờ điều tra, giờ đã có manh mối, họ dùng cách nghe lén phi pháp ghi âm cuộc trò chuyện giữa bác sĩ Đàm và phó viện trưởng, phát hiện ra một số chuyện mà họ không muốn để lộ ra ngoài. Bởi vậy nên Lâm Thiên mới gọi điện thoại cho luật sư của mình, hỏi một số vấn đề. Anh biết, thường thì trong những ca chữa bệnh gây tranh cãi, rất hiếm khi người nhà bệnh nhân có thể thắng kiện một bệnh viện lớn, càng không nói người nhà kia vì ẩu đả trong viện mà đã bị bắt giam.
Bởi vì bác sĩ Phó bị thương, cho nên tất cả mọi người đều mải lên án vụ ẩu đả, cũng bởi vậy mà quên đi nguyên nhân phía sau. Thậm chí có người còn không biết, tưởng rằng ca phẫu thuật kia là do bác sĩ Phó làm. Chuyện này so với tưởng tượng còn phức tạp hơn nhiều, Lâm Thiên muốn làm rõ chân tướng, anh muốn tất cả mọi người biết sự thật. Kẻ gây tội phải chịu trừng phạt thích đáng, phía sau sự việc đáng ghê tởm kia, là một tên bác sĩ không chịu thừa nhận trách nhiệm và một hệ thống y tế lỏng lẻo.
Quan trọng hơn cả, anh muốn bác sĩ Phó có thể quay lại tiếp tục công việc của mình.
Cúp máy xong, Lâm Thiên tiếp tục xử lý công việc, có rất nhiều tài liệu cần anh xem xét, cần anh ký tên. Mỗi tập tài liệu Lâm Thiên đều phải kiểm tra thêm một lần nữa mới dám ký tên xuống, đôi mắt anh díp lại đến không thể mở được.
Lâm Thiên ngáp dài một cái, anh vuốt mi mắt, đột nhiên điện thoại rung lên — Là điện thoại của mẹ Lâm Thiên, Tần Vận, bà muốn anh quay trở về ăn cơm.
"Mẹ, con bận công việc rồi.."
"Đừng làm việc nữa, lúc nào làm mà chẳng được. Giờ con qua đây đi." Tần Vận nhấn mạnh nói: "Ông con gọi thầy thuốc tới, ông nghĩ sức khỏe con không tốt, giờ con qua đây đi, để thầy thuốc bắt mạch cho con rồi kê thuốc điều trị. Nghe lời mẹ đi Tiểu Thiên."
"... Mẹ à."
"Mẹ lo cho sức khỏe của con mà, nghe lời mẹ, qua đây nhanh lên."
"Vâng," Lâm Thiên cụp mi mắt, "Con biết rồi."
Tần Vận không biết rốt cuộc anh bị bệnh gì, thậm chí ngay cả anh có bị bệnh hay không bà cũng không rõ nữa.
Ánh hoàng hôn nhuộm sàn nhà sang màu cam, cũng in bóng chiều tà lên cả gương mặt Lâm Thiên. Anh gửi tin nhắn rồi im lặng một lúc, sau đó dọn dẹp tài liệu trên mặt bàn, gửi thông báo tới thư ký.
Lão Ngô làm tài xế mở cửa xe ra, Lâm Thiên cúi người ngồi vào.
"Sếp Lâm," Lão Ngô nhìn qua gương chiếu hậu, đắn đo cất tiếng, "Tôi muốn xin nghỉ mấy ngày, con gái tôi sắp kết hôn."
Lâm Thiên vẫn còn đang ngẩn người, dường như không nghe thấy tài xế nói gì, quay đầu nhìn ông ta.
Lão Ngô lặp lại: "Tôi muốn xin nghỉ mấy ngày, con gái tôi sắp kết hôn."
"Được." Lâm Thiên đồng ý, "Tổ chức ở bên ngoài à? Nửa tháng có đủ không?"
Lão Ngô là tài xế Lâm Thiên ký hợp đồng riêng, bất kể phương diện gì cũng không thành vấn đề, ông không thuộc nhà họ Lâm cũng không thuộc công ty, cho nên Lâm Thiên rất tin tưởng nhân phẩm ông ấy.
"Đủ rồi." Lão Ngô cười rộ lên, trên gương mặt bốn mươi tuổi hằn lên một vài nếp nhăn, "Cảm ơn sếp."
"Không sao." Lâm Thiên cũng cười, "Chúc mừng chú.. à đợi chút, chú dừng xe ở đây một chút."
Lão Ngô lái xe tấp vào lề đường, Lâm Thiên nói: "Chú ở đây đợi cháu."
Anh đi tới siêu thị ở gần đó, mua một phong bao lì xì đỏ mừng trăm năm hạnh phúc rồi ký tên. Lão Ngô thấy anh cầm phong bao về, gương mặt nhất thời đỏ bừng lên, "Ôi không cần đâu, sao có thể..."
"Con gái chú tên gì ý nhỉ?" Lâm Thiên ngẩng đầu lên nhìn chú tài xế, "Chút tấm lòng mọn thôi ạ."
Lão Ngô không từ chối được, không thể làm gì hơn là trả lời anh, Lâm Thiên tiếp tục hỏi: "Chú rể thì sao ạ?"
Anh ký tên phía dưới lời chúc phúc: "Chúc cô dâu chú rể trăm năm hạnh phúc, bạch đầu giai lão."
"Cảm ơn, cảm ơn sếp nhiều." Lão Ngô cảm động không nói nên lời, Lâm Thiên là vị sếp tốt nhất ông từng gặp.
Lâm Thiên phất tay, lão Ngô đánh tay lái, miệng nói: "Có sếp chúc phúc, nhất định hai đứa nó sẽ bên nhau dài lâu, bọn nó yêu nhau mười năm rồi.. giờ tốt nghiệp, xong lại kết hôn."
Mười năm.
Từ này khiến Lâm Thiên nghe mà cảm động, tự đáy lòng lên tiếng: "Chắc chắn là như vậy."
Anh nghĩ đến chuyện của mình và bác sĩ Phó, mất đến mười năm họ mới chính thức quen nhau, cuối cùng cũng có được số điện thoại của người kia. Nhưng giữa họ vẫn có một bức tường cao vời vợi không thể vượt, không chỉ là tính hướng, mà còn cả sở thích, nghề nghiệp và gia đình.
Lâm Thiên tới Lâm gia, Tần Vận đang xoa bóp cho cụ ông, bà cất tiếng: "Bố, tay nghề con không tồi chứ?"
"Được lắm," Ông cụ nói: "Hơn ghế massage nhiều."
"Con theo học thầy đã lâu, Hàn Hải nói rất thoải mái, Tiểu Thiên cũng bảo vậy.. thủ pháp này giúp giảm bớt mệt nhọc, con còn chuẩn bị học.. A, Tiểu Thiên tới rồi kìa!" Bà vui vẻ ra mặt nói: "Đứng ngây ra ngoài cửa làm gì vậy, mau tới đây cho mẹ xem."
Bình luận