Chap 12: Nước ép táo carrot
Hai bác sỹ khoa ngoại ngồi với nhau, có rất nhiều rất nhiều chuyện để nói.
"Cái động mạch đó phình to như sân golf ấy.."
"Thôi đừng nói nữa, ăn đi." Cô Mẫn bưng đồ ăn ra, cắt ngang đề tài của bọn họ.
Mà thầy Lư vẫn còn mải nói liến thoắng, vừa nói vừa khoa chân múa tay, "Ghê thật! Động mạch thân nền phồng như khinh khí cầu đó!"
"Nói mãi không định ăn à?!" Cô Mẫn không nói được thầy Lư, đành phải nhờ tới Phó Tinh Hà, "Tiểu Phó, qua bê thức ăn giúp cô."
Phó Tinh Hà gật đầu, hắn vào phòng bếp, Lâm Thiên đang xới cơm. Hắn lấy đũa ra, đón lấy hai bát cơm từ chỗ Lâm Thiên, hai người không nói gì, chỉ giao lưu với nhau bằng ánh mắt.
Trong nhà ăn, cô Mẫn còn đang mải quở trách thầy Lư: "Anh không còn chủ đề gì khác để nói sao, hiếm khi thằng bé nghỉ ngơi được một chút, anh còn cứ phẫu thuật với mổ xẻ.. làm phiền nó chưa kìa."
"Thế không nói phẫu thuật thì nói cái gì đây?" Thầy Lư chỉ về phía cô, "Em nghĩ đề tài đi."
Cô Mẫn phản bác ngược lại: "Anh không lo lắng chuyện nó tìm đối tượng sao? Hai người không nói được chuyện gì khác ngoài phẫu thuật à? Tiểu Phó thành ra như vậy cũng là do anh cả! Nếu không sao nó cuồng công việc như vậy chứ!"
Họ ở với nhau là như vậy, thi thoảng cũng có cãi cọ, thầy Lư chiến đấu yếu ớt, nói vài câu đành phải lắc đầu: "Không nói với em nữa, em toàn cãi chày cãi cối."
Phó Tinh Hà thấy quen rồi, "Thôi ăn đi ạ."
Lâm Thiên cẩn thận rửa tay, anh vẩy nước, sau đó ra khỏi phòng bếp.
Trên bàn có rất nhiều món ăn, cô Mẫn nhớ rõ món ưa thích của từng người, thầy Lư cầm đũa gắp thịt băm trên miến, lại bắt đầu nói: "Tiểu Phó em xem, cái động mạch bị dị tật trước đó nói, huyết quản cuốn.." Cô Mẫn đập vào tay chồng mình, "Thầy Lư à, giờ đang là lúc ăn cơm đó."
Chuyện như vậy thường xuyên xảy ra trên bàn cơm nhà họ, thầy Lư thấy cái gì cũng sẽ liên tưởng tới phẫu thuật, sau đó bắt đầu hứng trí lên lớp. Cũng chỉ có mỗi Phó Tinh Hà mới chịu nghe thầy nói.
Lâm Thiên cảm thấy thú vị, khẽ cười trong lòng.
Trước đó anh tới nhà cô Mẫn, chưa lần nào vô tình gặp được bác sĩ Phó, cho nên đây là lần đầu tiên anh trông thấy một thầy Lư như vậy. Lúc nói tới nghiệp vụ của mình, sẽ vô cùng nhiệt tình hứng trí, đôi mắt sáng lên, bao nhiêu ủ rũ mệt mỏi bay sạch sẽ. Ngoài sự thú vị ra, anh còn cảm thấy hâm mộ, nếu như anh cũng học y, liệu có phải cũng sẽ có nhiều đề tài nói chuyện với bác sĩ Phó như vậy hay không?
Lúc Lâm Thiên thi đại học, anh giấu mọi người đăng ký vào trường y, sau đó bị người nhà phát hiện ra, sau khi có kết quả điểm anh cao nhất thành phố, người nhà liên hệ với bộ giáo dục sửa lại nguyện vọng của anh.
Lúc đó bố anh tức giận gọi điện thoại tới, "Mày muốn học y? Mày muốn học y? Mày muốn học y sao?!" Bố anh hỏi đi hỏi lại những ba lần, sau đó quát to: "Lâm Thiên, mày có biết bố mẹ kỳ vọng vào mày đến thế nào không? Tương lai mày phải quản công ty của ông nội mày đấy!"
Không có thư báo trúng tuyển của đại học y, Lâm Thiên đành phải học trường đại học tốt nhất trong nước, anh học tài chính, cứ như vậy lại một lần nữa lỡ duyên với bác sĩ Phó.
Sau khi ăn xong, Lâm Thiên bê bát đi rửa, cô Mẫn cản anh lại, "Để cô rửa là được rồi."
Lâm Thiên mở máy rửa bát, "Như vậy là được rồi ạ."
Tuy rằng phòng bếp của bác sĩ Phó không lớn, nhưng lại thiết kế rất tiện lợi, cô Mẫn ngạc nhiên nói: "Giờ còn có cả đồ xịn như vậy nữa à?"
"Có rửa sạch không vậy?"
Lâm Thiên vừa gật đầu, vừa cầm rác lên bỏ vào máy xử lý chất thải trong bếp. Động tác anh dừng lại, bởi anh trông thấy hộp cơm hộp.
Anh nhớ cô Mẫn có nói, có dì giúp việc tới nấu ăn cho bác sĩ Phó, sao giờ hắn lại ăn đồ hộp thế này?
Anh mím môi, chân mày cũng chau lại theo.
Mãi đến khi rời khỏi nhà bác sĩ Phó, trong đầu anh vẫn mải nghĩ đến chuyện đồ hộp.
Trên xe, radio phát bài "Ánh trăng nói hộ lòng tôi" của Đặng Lệ Quân, thầy Lư ngồi phía sau đột nhiên cất giọng hát theo, Lâm Thiên liếc nhìn họ qua gương chiếu hậu. Cô Mẫn thúc khuỷu tay vào thầy Lư, tóc mai cô lấm tấm hoa râm, thầy Lư yên lặng vỗ vai cô. Sau khi bài hát kết thúc, thầy Lư vẫn còn ngâm nga điệu nhạc, cô Mẫn nói: "Rồi rồi đừng hát nữa.."
Hóa ra bác sĩ khoa ngoại cũng nghe tình ca.
Đột nhiên điều này lại mang tới dũng khí cho Lâm Thiên. Trong thế giới của các bác sĩ khoa ngoại, bọn họ không có tình cảm, không có thỏa hiệp, cũng không có cuộc sống cá nhân, mà cuộc hôn nhân của thầy Lư và cô Mẫn có thể kéo dài tới bây giờ, cũng nhờ cuộc sống dịu dàng như thế.
Anh đưa vợ chồng thầy cô về tới cửa, cô Mẫn nói: "Lâm Thiên, lần nào cũng làm phiền em, thật ngại quá."
Lâm Thiên xua tay, anh cười nói: "Cô à, không cần phải khách khí với em đâu."
Anh khởi động xe, nhà cô Mẫn ở khu nhà cũ, ngoài đường có hàng cây ngô đồng Pháp kéo dài, anh nghe tiếng ve râm ran gọi hè, ánh trăng yên tĩnh treo mình giữa nền trời đêm.
Bình luận