Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 102: Phiên ngoại 1.2 - Trở lại lớp 12

Được đề xuất cho bạnLâm Thiên cứ thấp thỏm đứng ngồi không yên, đầu óc hỗn loạn, anh lặng lẽ kéo cánh tay Đại Cương, "Cương Tử, cậu xem giúp anh, xem anh ấy đang nhìn ai?"

Anh ấy nhìn ai thì liên quan gì tới anh chứ? Anh để ý làm gì? Tuy trong lòng Đại Cương ôm nghi hoặc như vậy, nhưng cậu rất nghe lời Lâm Thiên, nhanh chóng quay đầu lại liếc mắt nhìn, sau đó thấp giọng nói: "Đang nhìn nhóm chúng ta này." Nhưng cụ thể là nhìn ai thì cậu không rõ lắm.

"Thế cậu lại nhìn tiếp xem, xem kỹ một chút." Lâm Thiên không dám quay đầu lại, ban nãy anh vừa đối diện với Phó Tinh Hà một chút, mà ánh mắt hắn như muốn thiêu đốt anh.

Đại Cương: "........"

"Cậu nhìn giúp anh một lần đi, đừng hỏi lý do, giúp anh nhìn rõ đi có được không?"

Nghe anh nói vậy, Đại Cương đành phải bất chấp ánh mắt của thầy giáo, quay đầu nhìn xuống cửa sau. Lần này cậu quay đầu nhìn lại, liền chạm mắt với Phó Tinh Hà, sau đó Đại Cương lấy lại phản ứng, không mấy chắc chắn nói: "Anh Thiên à, sao em cứ có cảm giác ánh mắt anh ấy nhìn anh, cứ như... anh là miếng thịt kho tàu vậy." Cậu ta lẩm bẩm, "Anh hiểu không, chính là ánh mắt muốn ăn anh ý."

Lâm Thiên ngơ ngác lắc đầu, "Không hiểu."

Phó Tinh Hà vốn không quen không biết anh, sao lại muốn ăn anh được? Lâm Thiên thấp tha thấp thỏm, lòng loạn như cào cào, nhưng cuối cùng anh vẫn không chống nổi sự mê hoặc. Hết cách rồi, bình thường anh muốn ngắm Phó Tinh Hà một chút, cũng phải lén lén lút lút, hơn nữa cũng không dễ tìm cơ hội, dù sao thì anh cũng không phải con gái, không thể quang minh chính đại theo đuổi một người. Nhưng bây giờ Phó Tinh Hà đứng ở ngay cửa sau, rất nhiều bạn học đều quay đầu nhìn lại, nếu thêm anh vào cũng không quá đột ngột.

Quay lại nhìn Phó Tinh Hà chủ yếu là các bạn nữ, nhưng hắn tự động bỏ qua những ánh mắt này, chỉ chăm chú nhìn về mỗi phía Lâm Thiên.

Ánh mắt kia vô cùng chăm chú, mềm mại, mang theo sự dịu dàng khiến Lâm Thiên phải kinh ngạc.

Đang nhìn mình thật sao? Trong lòng Lâm Thiên không dám chắc, anh liên tục quay đầu lại, liên tục xác nhận tin tức này —— đúng là nhìn mình rồi. Nhưng sao Phó Tinh Hà lại muốn nhìn mình? Lâm Thiên lúng túng sờ sờ bài thi trong ngăn kéo, đây mới là tiết đầu tiên buổi sáng, Phó Tinh Hà trốn tiết tới đây... vì bài thi sao?

Sau đó, thầy dạy toán bảo học sinh đóng cửa sau lại, nhưng Phó Tinh Hà không rời đi, mà đứng bên bệ cửa sổ, tiếp tục nhìn. Bệ cửa sổ rất cao, cửa trước sau đều đóng, bình thường có giáo viên hay hiệu trưởng đi từ bên ngoài qua, đều không thể trông thấy tình huống bên trong.

Nhưng Phó Tinh Hà thì có thể.

Hắn rất cao, đứng ở bên cửa sổ, nhìn từ cánh cửa thủy tinh phía trên hướng vào trong. Ánh mắt vô cùng chấp nhất, không chỉ Lâm Thiên phát hiện, mà các bạn nữ trong lớp cũng đã nhận ra, "Có phải đang nhìn Lâm Thiên không, tớ thấy giống lắm."

"Anh ấy nhìn Lâm Thiên làm gì nhỉ? Có chuyện gì tìm bạn ấy thì gọi ra ngoài là được, cứ nhìn chòng chọc như vậy...." Thấy cứ sao sao ý.

Lâm Thiên lo lắng mãi đến khi hết tiết. Giữa chừng giáo viên gọi anh lên trả lời, nhưng đầu óc rối bời, không vào trạng thái, lần đầu tiên anh không trả lời được câu hỏi của giáo viên.

Anh biết Phó Tinh Hà đang nhìn, Lâm Thiên rất muốn cố gắng biểu hiện sao cho ưu tú, nhưng ngay cả một câu hỏi hàm số đơn giản anh cũng không trả lời được.

Phó Tinh Hà sẽ nghĩ về anh thế nào đây? Sẽ không cảm thấy anh đi học tâm hồn treo ngược cành cây, là một học sinh hư chứ, nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, ai bảo Phó Tinh Hà cứ nhìn chòng chọc về phía anh chứ, dù bất cứ ai bị nhìn như vậy, thì cũng sẽ mất tập trung thôi! Cứ mặc kệ đấy.

Chuông hết tiết vừa vang lên, thầy dạy toán tuyên bố hết tiết, các bạn chen nhau ra ngoài.

Phó Tinh Hà vẫn còn đứng ở đó, giống như...

Đang đợi anh.

Lâm Thiên không khỏi cảm thấy suy nghĩ của mình thật hoang đường, anh mò tay vào ngăn bàn, do dự một chút, cuối cùng vẫn không lấy bài thi ra. Nếu không đến khi đó Phó Tinh Hà hỏi anh, anh phải giải thích thế nào đây? Chẳng lẽ nói thẳng rằng anh thầm mến hắn? Nếu Phó Tinh Hà nghi ngờ anh, anh bất chấp không nhận là được rồi.

Trong lúc do dự, Đại Cương ghé sát vào hỏi anh, "Anh ấy có biết anh không, trông như đặc biệt tới tìm anh vậy?"

"Anh không biết... chắc là không biết đâu... chắc là như vậy." Lâm Thiên lại một lần nữa ngoái đầu nhìn lại, Phó Tinh Hà rất cao, mấy bạn học trong lớp đứng cạnh hắn có sự chênh lệch rõ rệt, mọi người cùng mặc đồng phục học sinh giống nhau, Phó Tinh Hà mặc rất đẹp, đồng phục vừa khít, cao lớn rắn rỏi, như cây tùng bách.

Còn rất anh tuấn.

Dùng từ này để hình dung một học sinh trung học có vẻ không được hợp cho lắm, nhưng để hình dung Phó Tinh Hà thì chẳng có gì là không thích hợp.

Sau đó, anh thấy khẩu hình của Phó Tinh Hà, giống như đang nói gì đó, hai chữ.

"Lâm Thiên."

—— Anh ấy gọi tên anh.

Tiêu rồi tiêu rồi, đến tên cũng đã biết rồi, xem ra quả nhiên là do bài thi rồi! Trong lòng Lâm Thiên rối như tơ vò, cuối cùng anh quả quyết cất hết sách vở trên bàn vào ngăn kéo rồi đóng lại, định im bặt không chịu thừa nhận. Anh không thừa nhận đấy, không ai có thể ép anh làm điều gì, Lâm Thiên giả bộ làm đà điểu, không muốn để ý, nhưng lại muốn nhìn Phó Tinh Hà, cảm giác mâu thuẫn này cứ cồn cào trong anh, khiến anh cảm thấy rất khó chịu.

Không bao lâu sau, có bạn học trong lớp nói với anh: "Lâm Thiên, bên ngoài có học trưởng tìm cậu."

Hết cách rồi, Đại Cương bám theo anh ra ngoài, nhưng Phó Tinh Hà không nói gì, chỉ nhìn anh, nhìn cậu nhóc Lâm Thiên nhát như cáy, Lâm Thiên của mười năm trước, thiếu niên Lâm Tiểu Thiên. Phó Tinh Hà muốn ôm lấy anh, khẽ hôn anh, xoa xoa đầu anh.

Lâm Thiên của mười năm trước chẳng khác biệt gì mấy so với mười năm sau. Chỉ là bề ngoài và khí chất đều non nớt hơn, anh không dám ngẩng đầu nhìn hắn, rõ ràng một người cao như vậy, nhưng lại cúi gằm đầu trước mặt hắn, thấp thỏm bất an như đà điểu hỏi: "Học trưởng, anh tìm em... tìm em có việc gì ạ?"

Phó Tinh Hà nhìn anh cúi đầu, lúc Lâm Thiên cúi xuống, hàng mi in bóng mờ trên gương mặt, làn da trắng như phát sáng, còn trắng hơn các bạn nữ trong sân trường. Một người chói mắt như vậy, tại sao trước đây hắn không nhìn thấy? Phó Tinh Hà cảm thấy thật khó hiểu, nhưng trong lòng hắn biết rõ nguyên nhân, Lâm Thiên thích làm mọi việc lén lút sau lưng, nên đương nhiên mình không thể thấy.

Đồ nhát gan —— Phó Tinh Hà thầm nói trong lòng, nhưng ngoài miệng lại đáp: "Bài thi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...