Chap 129: 129
[EDIT] ĂN MẬT: XUYÊN THƯ – Công tử Vu Ca
EDIT: Thiên Giai
NGUỒN CONVERT: Wikidich
CHƯƠNG 129
Truyện được đăng sớm nhất trên wattpad SKNTx2Qing. Mong mọi người ghé thăm ạ.
https://www.facebook.com/x2Qing/
https://www.wattpad.com/story/261358286-%C4%91m-%C4%83n-m%E1%BA%ADt-xuy%C3%AAn-th%C6%B0-c%C3%B4ng-t%E1%BB%AD-vu-ca
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Bọn họ đi ăn cơm, đến khi sắp ngồi xuống, Tiếu Dao mới phát hiện mông mình đau. Lúc ngồi xuống cậu giật một cái, Chu Hải Quyền liền phát hiện, nhìn cậu một cái.
Tiếu Dao rất quẫn bách, chậm rãi ngồi xuống, ngồi một lát liền cảm giác khá hơn nhiều.
"Chân em cũng sắp gãy rồi," Lưu Trạch Tiêu nói, "Sang năm em nói thế nào cũng không trượt, quá mệt mỏi."
"Tại sao tôi một chút cũng không mệt," Chu Hải Vinh nói: "Tôi cảm giác tôi còn có thể lại trượt một vòng."
Tiếu Dao cho rằng hắn thật sự thắng Chu Hải Quyền, nên vẫn luôn yên lặng ăn cơm, không đáp lời. Chu Hải Vinh lại không tha cho cậu, hỏi: "Tiếu Dao, lúc chúng tôi trượt đến điểm chung cậu thấy không?"
"Không có," Tiếu Dao nói, "Tôi lúc ấy đang trượt của tôi, không chú ý."
Chu Hải Vinh liền cảm thấy có chút tiếc nuối, hắn hẳn là muốn Tiếu Dao tận mắt nhìn xem.
"Hôm nay là Triệu Tuân không có tới," Tống Vĩ cười nói, "Bằng không chúng ta không một ai là đối thủ của anh ấy."
"Tuân ca trượt tuyết cũng tính nửa vận động viên chuyên nghiệp nhỉ?" Lưu Trạch Tiêu nói, "Có đôi khi em thật bội phục anh ấy, cơ hồ vận động gì cũng biết, chỉ tiếc anh ấy năm nay không có tới, trước kia anh ấy mỗi năm đều sẽ đến đây mà?"
"Nhà cậu ấy năm trước một đống việc, nghe nói anh ấy hiện tại người ở nước Mỹ, đi thăm con mình, không biết có thể hay không nhân cơ hội cùng vợ mình hợp lại không."
"Cái gì mà vợ," Lưu Trạch Tiêu nói, "Vợ trước đi? Bất quá em cũng không hiểu hai vợ chồng bọn họ, ly đã ly, còn hợp lại cái gì, vấn đề nếu có thể giải quyết, lúc trước còn ly cái gì đây, em nghe nói anh ấy lần này ly hôn, tài sản bị phân một nửa có."
Đột nhiên nói đến cái đề tài ly hôn này, Chu Hải Vinh liền đặc biệt mẫn cảm. Hắn cảm giác lời này của Lưu Trạch Tiêu cũng tròng lên áp dụng trên người của hắn và Tiếu Dao, liền sâu kín mà nói: "Khả năng thời điểm bọn họ ly hôn cũng không phải cảm tình tan vỡ mới ly, lại không phải mỗi lần ly hôn đều là sống không nổi nữa mới ly, đầu ngọn nguồn chuyện này người ngoài ai biết được......" Hắn nói tạm dừng một chút, nhìn chằm chằm dĩa của mình, "Anh ấy lần này đi tìm vợ mình hợp lại, chủ yếu vẫn là vì con cái đi?"
"Con trai ruột của anh ấy mọi người thấy sao?" Lưu Trạch Tiêu nói, "Em chưa từng thấy qua, nghe nói không đẹp bằng đứa con trước kia của anh ấy."
Nói đến chỗ Chu Ngôn, mọi người đều rất cảm khái, bọn họ cũng coi như là nhóm thúc thúc nhìn Chu Ngôn lớn lên.
"Hiện giờ cũng không biết Ngôn Ngôn thế nào, dương cầm còn học không." Lưu Trạch Tiêu nói, "Đáng tiếc."
Bình luận