Chap 54: Gặp Nguy Hiểm, Em Rể Trúng Đạn
"Anh nói tôi gái em tỉnh rồi? Thật tốt quá, cảm ơn anh! Tôi lập tức tới bệnh viện thăm em ấy ngay!" Kim Nhật cầm điện thoại vui sướng hét lên, khoé môi cũng giương cao nụ cười.
Không ngờ đã muộn thế này, bệnh viện đột nhiên gọi thông báo với cậu là em gái cuối cùng cũng tỉnh lại. Em ấy đã hôn mê suốt một tháng trời, cậu còn lo là em gái không tỉnh dậy, bây giờ em ấy tỉnh rồi, cuối cùng thì cậu cũng có thể yên tâm.
"Kim Nguyệt tỉnh?" Một còn Ngao Tây Tạng cực lớn nằm ở bên chân Kim Nhật, chơi đùa bàn chân xinh đẹp trắng trẻo của cậu, mở ra cái miệng thú to khủng khiếp nói.
"Vâng, em nghĩ giờ phải tới bệnh viện chăm em ấy." Kim Nhật cúi đầu nhìn người yêu, gật đầu mỉm cười nói.
Nghĩ đến chuyện sắp gặp được em gái đã tỉnh dậy, cậu bất giác có chút căng thẳng, bởi vì em ấy sẽ rất kinh ngạc khi nhìn thấy bộ dạng hiện giờ của cậu, cậu nên giải thích sao với em gái đây. Vú bự của cậu giờ đã không còn, hơn nữa hoóc-môn giống đực trong cơ thể cậu dường như nhân lúc hoóc-môn giống cái của cậu đang điều chỉnh mà tăng cao hơn rất nhiều, khiến cậu giờ trông càng ngày càng đẹp trai, càng ngày càng giống nam thanh niên hơn.
"Anh đi với em." Hách Mãnh nói.
"Không cần đâu, em đi một mình được rồi, anh như bây giờ thì sao mà ra ngoài được, bị ai nhìn thấy thì nguy to." Kim Nhật lắc đầu.
Tuy cậu rất muốn người yêu đi cùng mình tới bệnh viện, nhưng đêm nay là đêm trăng tròn, người yêu đã bị ánh trăng ảnh hưởng, tự động biến thành Ngao Tây Tạng, hơn nữa trước hừng đông không thể biến lại thành người. Cậu không thể dẫn người yêu ở dạng thú ra ngoài được, nếu bị ai đó nhìn thấy thì nguy to, rất có thể sẽ gặp mối nguy lớn.
"Bây giờ là đêm khuya, anh lo lắng khi để em đi một mình tới bệnh viện. Gần khu này anh ninh không quá tốt, thường xuyên có kẻ bắt cóc, giật tiền, cướp sắc, em để anh dẫn em đi đi. Đã muộn như thế này rồi, trên đường nhất định không có ai, mà người trong bệnh viện nhất định cũng rất ít, rất khó để gặp được ai. Hơn nữa anh có siêu năng lực, chẳng may gặp phải ai thì anh sẽ trốn đi trước khi bị họ nhìn thấy, tuyệt không để đối phương nhìn thấy anh." Hách Mãnh cũng lắc đầu, kiên quyết phải đi cùng người yêu tới bệnh viện.
Thật ra giờ đã quá muộn, hắn muốn bảo người yêu mai hãy tới bệnh viện, nhưng hắn biết cậu sẽ không đồng ý đâu. Mấy ngày nay cậu vẫn luôn lo lắng khi mãi không thấy con đĩ Kim Nguyệt kia tỉnh lại, mỗi lần đi thăm con đĩ Kim Nguyệt kia về là lại khó chịu, giờ nghe được tin rốt cuộc con đĩ Kim Nguyệt cũng tỉnh lại, người yêu nhất định phải lập tức tới bệnh viện thăm nó.
". . . . . . . Được rồi." Kim Nhật nghĩ nghĩ, rồi đồng ý. Cậu đồng ý ngoại trừ việc sợ gặp phải kẻ bắt cóc, giật tiền hay cướp sắc này nọ, còn bởi vì cậu biết nếu không đồng ý thì người yêu nhất định sẽ lo lắng và không cho cậu đi tới bệnh viện.
Bình luận