Chap 45: Trời Má! Em Rể Là Người Biến Hình!!!
"Anh nói anh là người biến hình!"
Nằm ở trong lòng Hách Mãnh khi hắn đã biến về dạng người, Kim Nhật nhìn người đàn ông mình yêu nhất, vẻ mặt ngạc nhiên thốt lên đầy kinh ngạc.
"Ừm! Em nhìn ở bên ngoài thì chỉ biết anh là con lai, có huyết thống Hoa quốc, mẹ anh đến từ một tộc người biến hình cực kỳ thần bí xa xưa ở Hoa quốc, tất cả đàn ông của tộc đều có khả năng biến hình thần kỳ, khi tròn 18 tuổi sẽ biến thành Ngao Tây Tạng, hơn nữa còn có được siêu năng lực." Hách Mãnh gật đầu nói.
Hắn vừa mởi tỉnh ngủ, Kim Nhật cũng tỉnh dậy, vốn hắn định lập tức đè Kim Nhật xuống ch!ch tiếp, nhưng Kim Nhật không cho hắn ch!ch, muốn hắn mau nói cho mình vì sao lại biết biến thành Ngao Tây Tạng, còn biết cả siêu năng lực, hắn đành phải kiềm nén dục vọng để đáp lời Kim Nhật trước.
Nếu đã muốn yêu thương Kim Nhật, đánh dấu chính thức Kim Nhật, nến nói cho Kim Nhật bí mật lớn nhất của mình, cho Kim Nhật biết mình vì sao có thể biến thành Ngao Tây Tạng, còn có cả siêu năng lực.
"Thật thần kỳ nha! Em là người Hoa trong nước, chưa từng nghe tới tộc người biến hình ở Hoa quốc bao giờ." Kim Nhật hét lên, càng thêm kinh ngạc.
"Tất nhiên là em không biết rồi, có thể biến thành Ngao Tây Tạng còn có siêu năng lực chính là bí mật mà gia tộc mẹ anh luôn cố gắng giấu kín, rất ít người biết."
Nghe vậy, khoé miệng Kim Nhật cong lên, vui vẻ hỏi: "Anh chịu nói cho em biết bí mật động trời như vậy, có phải là đã không còn xem em là người ngoài, mà là vợ rồi đúng không?"
"Đúng, anh xem em là vợ, vợ của anh, lão bà của anh. Lúc trước sau khi em ngất đi lần thứ hai, anh đã đánh dấu chính thức em rồi, bây giờ em đã hoàn toàn là người của anh, chờ sau khi em gái em dẫn anh đi tới hành tinh Moji lấy sách xong, anh sẽ mang em về đế quốc Omeli để kết hôn." Hách Mãnh gẩy nhẹ cái mũi xinh đẹp của Kim Nhật một cái, khoé miệng cũng cong lên cười.
Hắn đã quyết định sẽ cưới Kim Nhật làm vợ, hắn muốn cùng với Kim Nhật - người đã khiến hắn chết mê chết mệt ở bên nhau mãi mãi.
"Thật sao? Anh thật tốt, em yêu anh chết mất!" Kim Nhật vui sướng như sắp nhảy cẫng cả lên, ôm lấy cổ của người đàn ông, hôn lên đôi môi mỏng cực gợi cảm của người đàn ông.
Hách Mãnh lập tức hôn đáp lại cậu, còn duỗi lưỡi vào trong miệng cậu, tục tĩu liếm hàm răng tuyết trắng xinh đẹp của cậu, phần lợi hồng hồng xinh đẹp của cậu, còn cả cái lưỡi đinh hương (?) cực xinh đẹp mỹ lệ, thậm chí còn ngậm cả đầu lưỡi vào mút nhẹ nhàng.
"Ô ư. . . . . . A ô. . . . . . Ư ha. . . . . . ." Kim Nhật lập tức thấy đầu choáng mắt hoa, thắt lưng mềm nhũn, sảng khoái tới mức nhịn không được mà phát ra tiếng rên rỉ dâm mị ngọt lịm.
Bình luận