Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 28: Chó con say mất rồi

Sở Nguỵ Lâm cũng không rõ bằng cách nào cậu có thể về được đến nhà. Kể từ lúc nhận điện thoại của hắn trong đầu cậu chỉ còn duy nhất một ý nghĩ là phải thật nhanh trở về, đến nỗi khi leo lên chiếc moto cậu cứ thế theo quán tính mà vặn tay ga lao vụt đi trong cái lạnh buốt da của trời đêm tháng 10. Con đường trước mắt không khi nào thẳng thóm, hết xiêu vẹo rồi lại loà nhoà phân hai xẻ ba, phải nói để mà bình an vô sự đứng trong ga-ra như bây giờ hẳn là tổ tiên Sở Nguỵ Lâm trên trời đã phải gánh còng lưng.

Cậu chật vật gỡ ra nón bảo hiểm rồi vung tay vứt luôn vào góc tường, đầu tóc rối mù, cậu loạng choạng chống tay dựa theo tường, xiêu vẹo mà đi lên nhà. Sở Nguỵ Lâm là đang đi tìm hắn, trong cái đầu mụ mị quay cuồng vì hơi men của cậu lúc này vẫn khư khư nhớ rõ Cao Thần Phong đang muốn gặp cậu, còn là chuyện gì đó rất gấp. Và có lẽ chỉ mỗi cái ý thức cuối cùng này sót lại trong đầu cậu bấy giờ là tỉnh táo mà thôi. Nếu như Sở Nguỵ Lâm là loại người uống tới lon thứ 10 sẽ bất tỉnh nhân sự, thì hiện tại cậu chính là đã ở mốc hốc cạn lon thứ 8. Bất tỉnh thì chưa chứ còn ý thức trái phải trước sau đều đã rủ nhau mà đi chơi xa cả rồi.

Mò mẫm một hồi cậu cũng đến được phòng khách, cậu nheo mắt nhìn vào thì đúng là có nhân dáng ai đó đang yên tĩnh ngồi trên sofa. Không hắn thì còn ai nữa. Sở Nguỵ Lâm bỗng dưng thấy nhịp tim mình lại vô thức đập nhanh. Cậu loạng choạng đi vào chậm rãi bước tới gần hắn.

" Ngài.. tôi về rồi. " Sở Nguỵ Lâm dùng chút tỉnh táo nhỏ nhoi cuối cùng còn sót lại đâu đó trong mình mà nặn ra một câu hoàn chỉnh để thưa với hắn nhưng thú thật nó khó hơn cậu nghĩ. Đầu óc cậu lúc này cứ như đang trôi trên mây vậy. Không ổn rồi, với cái đà này, sớm muộn sẽ không hay mất thôi...

Cao Thần Phong đã nghe thấy ồn ào từ khi Sở Nguỵ Lâm về đến nhà tung xe vào cửa ga-ra rồi cả khi cậu quăng nón bảo hiểm đùng đùng bên dưới đó. Hiện tại mùi bia phảng phất hoà với mùi cơ thể của Sở Nguỵ Lâm đang từng chút lan toả khắp gian phòng hắn cũng đã sớm nghe ra. Cao Thần Phong nâng điếu thuốc trên tay kề lên môi rít lấy một hơi thật sâu, tầm mắt dời khỏi màn hình điện thoại đưa sang chiếu thẳng lên gương mặt đỏ ửng của Sở Nguỵ Lâm đang từng bước đi tới trước mặt mình. Hắn cứ nhìn cậu một hồi như thế rồi dựa người về sau khẽ ngửa đầu nhả ra làn khói trắng mờ tiêu tán xung quanh.

" Đem cái bộ dạng gì về đây? " hắn cất giọng, tầm mắt cũng hờ hững dời sang chiếu vào cậu.

" Tôi.. uống bia. "

" Cái này còn cần em nói ta mới biết? Uống với ai. " âm giọng hắn vẫn bình ổn nhưng lại nghe rõ được tư vị không hài lòng.

" Uống với bạn.. nay là sinh nhật bạn... uống.. chúc mừng... " cậu đứng ngay cạnh chiếc ghế dài hắn đang ngồi, tay tự vò nghịch vạt áo bản thân đến nhăn cả lại.

Cao Thần Phong nghe câu từ hồi đáp của Sở Nguỵ Lâm lúc này có chút lạ, cậu không dùng chủ ngữ khi trả lời hắn, ý câu thì rời rạc, âm giọng lại không vững vàng, con chó nhỏ này đừng nói là đang không tỉnh táo?

" Có biết chừng mực không đây. Rốt cuộc đã uống bao nhiêu? "

" .... "

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...