Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 84: Phương hoa tuyệt đại (15)

Edit & Beta: La Quý Đường.
Do not copy!!!.

---------------------------------------------------------------------------------

Cuối mùa thu thời tiết hơi lạnh, chỉ là nơi người nhiều, tiếng ồn ào đủ để xua tan rét lạnh, quần chúng xem náo nhiệt phía dưới tất cả đều ngẩng đầu lên, chờ mong mà đợi mỹ nhân ngồi ở trà lâu đáp lại.

Sở Từ buông chung trà trong tay, nhìn Dao Quang, thong thả ung dung mà nói: "Mang ta về nhà có điều kiện."

Dao Quang yết hầu khẽ nhúc nhích, thanh âm cũng mang theo ý cười: "Được, ngươi nói."

"Tiểu lang quân nếu muốn cưới ta," Sở Từ dựa qua, đầu ngón tay trắng nhỏ nhẹ nhàng xoa cằm đường nét rõ ràng của Dao Quang, đuôi mắt không có ý tốt mà nhẹ híp, ngữ khí lại rất ôn nhu: "Không biết lang quân trong nhà có hoàng kim vạn lượng, ruộng tốt ngàn mẫu, lăng la tơ lụa ngàn phòng?"

Dao Quang: "......"

Hắn cẩn thận ngẫm lại, lắc đầu: "Không có."

"Xem ra ta cùng tiểu lang quân không có duyên."

Sở Từ đang muốn ngồi trở lại, bị Dao Quang bắt lấy cánh tay. Dao Quang nhướng mày, nói: "Nhưng mà ta có đồ so với hoàng kim ruộng đất càng sang quý hơn."

Sở Từ đuôi mắt đảo qua: "Hửm?"

Dao Quang nghiêm túc mà nói: "Ta."

Người phía dưới nghe không rõ lắm bọn họ hai người đang nói cái gì, chỉ thấy tiểu lang quân cầm cánh tay mỹ nhân. Ngay sau đó, mỹ nhân nhào vào lòng ngực của tiểu lang quân, hai người cư nhiên liền như vậy bay đi.

Nhóm quần chúng vây xem đến vừa kinh vừa than: "Thật là một đôi thần tiên quyến lữ, quá làm người hâm mộ."

"Cũng không phải, mỹ nhân như vậy, nhân gian có thể thấy được vài lần chứ, ta còn lần đầu tiên nhìn thấy người đẹp như vậy đấy."

Mọi người cảm khái vài câu, lại tản ra.

Dao Quang mở rộng hai cánh, ôm Sở Từ, dưới không trung không che không cản tùy tâm sở dục bay loạn trên dưới, một đôi cánh lộng lẫy loá mắt, nếu là để người dưới đất thấy, hơn phân nửa sẽ cho rằng đây là một ngôi sao băng không có quy củ, không thể hứa nguyện.

Hắn tâm tình phấn khởi, Sở Từ bị xoay đến đầu óc choáng váng, cuối cùng khi rơi xuống đất, cậu chỉ cảm thấy cả nhân gian đều lắc lư.

"Hỗn trướng......" Sở Từ đỡ cây chậm rãi ngồi xuống, không thể nhịn được nữa mà mắng một tiếng, Dao Quang mới lạ mà nói: "Ngươi đây vẫn là lần đầu tiên mắng ta."

"Chẳng lẽ ngươi còn muốn nghe thêm mấy lần?"

"Không phải, ta càng muốn nghe ngươi nói thích ta."

"Ồ." Sở Từ lãnh đạm mà nói: "Ngươi tiếp tục mơ đi."

"......" Dao Quang biết cậu sẽ không nói, nhưng tâm lý chung quy vẫn cầm lòng không đậu giấu một chút chờ mong, nghe nói thế, chút chờ mong này rốt cuộc vẫn thất bại.

Dù trong dự kiến, nhưng mà cũng không dễ chịu.

"Ngươi chừng nào thì có thể đối tốt với ta một chút đây," Dao Quang cẩn thận mà sờ sờ đôi mắt cậu, thấp giọng nói: "Ngươi chính là ỷ vào ta không thể rời khỏi ngươi, cho nên mới khi dễ ta như vậy."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...