Chap 78: Phương hoa tuyệt đại (9)
Edit & Beta: La Quý Đường.
Do not copy!!!.
---------------------------------------------------------------------------------
Lão nhân người ta lớn tuổi, đầu óc cũng hồ đồ, nghe được câu này của Dao Quang, sửng sốt một lát, run rẩy hỏi: "Các ngươi không phải phu thê à? Vậy nàng là ai của ngươi?"
Bà đôi mắt không tốt, chỉ cảm thấy người kia lớn lên thật xinh đẹp, nam nhân lớn lên không thể có vẻ đẹp như vậy, liền đem cậu xem là nữ tử.
Dao Quang không nghe ra ý của bà, nhưng Sở Từ làm sao lại không phát hiện ra sự khác biệt về ngữ khí cùng tầm nhìn rất nhỏ của lão bà, cậu cười một chút, không vội không chậm trả lời: "Ta là ca ca của hắn."
Lão bà: "......"
Gì? Bà mới vừa rồi giống như còn nghe thấy tiểu lang quân nói muốn cưới cậu nhỉ?
Lão bà mơ hồ nửa ngày, thời điểm trì độn mà phản ứng lại, hai người kia đã sớm đi xa.
Dao Quang cố ý đi ở phía sau Sở Từ, duỗi tay chọc chọc sau eo cậu: "Ca ca?"
Sở Từ bắt lấy tay hắn: "Đừng chọc."
Chúng thần trên Thiên giới đều là lấy thần quân để xưng hô với nhau, không có quan hệ mạng nhện phức tạp như nhân gian, hắn lần đầu gọi người khác là ca ca, cảm thấy mới mẻ, dọc theo đường đi "Ca ca" "Ca ca" kêu không ngừng.
"Ca ca, ngươi vì sao không để ý tới ta?"
"Ca ca, ngươi cùng ta nói một câu đi."
"Ca ca tốt." Dao Quang thấy Sở Từ như thế nào đều không để ý tới hắn, dứt khoát đem cậu túm vào trong lòng ngực, cằm gác ở trên vai cậu, nhão dính dính mà làm nũng: "Ngươi có thích ta hay không?"
Khí tức Kim Ô ôm ấp quá nóng, Sở Từ nhỏ đến không thể phát hiện mà run một chút, quay đầu đi.
Dao Quang mắt thấy da thịt chỗ cổ cùng vành tai của cậu biến hồng một chút, trong lòng bỗng nhiên sinh ra một loại cảm giác khó có thể miêu tả, muốn làm màu hồng này trở nên càng đậm, trở nên càng nhiều.
Ý tưởng mơ hồ, chính hắn đều nghĩ không ra đến tột cùng là cái gì, nhưng hắn vẫn theo bản năng cảm thấy, nghĩ như vậy quá xấu rồi.
Hắn đem mặt vùi vào tóc dài đen nhánh, giống như như vậy, có thể ngăn trở những cảm xúc khống chế không được miên man suy nghĩ.
Sở Từ nhìn vị Tiểu Thần Quân tà tâm còn chưa rõ, duỗi tay nắm cổ áo của hắn, đem hắn xách đến trước mặt.
Dao Quang che lại mặt, giãy giụa thật sự không có lực: "Đừng nhìn, đừng nhìn."
Sở Từ cười rộ lên, tùy tay biến ra lá chắn, che khuất thân ảnh của hai người, tay đáp ở trên vai hắn, hạ giọng, ở bên tai hắn chậm rãi nói: "Tiểu Thần Quân, ngươi sao lại đỏ mặt?"
Thanh âm này là tiếng lòng câu người, Dao Quang chỉ cảm thấy mình muốn toàn bộ bùng cháy.
Hắn bất chấp tất cả mà buông tay, ngược lại ôm lấy eo Sở Từ, đem cậu ôm vào trong lòng ngực, lực cánh tay mạnh đến dọa người: "Ca ca...... A Từ...... Ta muốn......"
Bình luận