Chap 72: Phương hoa tuyệt đại (3)
Edit & Beta: La Quý Đường.
Do not copy!!!.
---------------------------------------------------------------------------------
Bắt không được con ma vật kia, còn bị cậu trêu chọc một trận, Càn Nguyên thần quân nơi nào còn không biết xấu hổ mà tiếp tục ở lại trước cửa thanh lâu nữa, vội vàng làm thủ thuật che mắt chạy.
Sở Từ ngồi ở trước cửa sổ, gió đi ngang qua cuốn ống tay áo của cậu lên, cậu không chút nào để ý, chỉ là cong đôi mắt, nhìn lão nhân kia thẹn quá thành giận mà rời đi, ý cười trong mắt càng thêm nồng đậm.
Cậu tự nhiên biết lão nhân kia là ai, bầu trời luôn có thiên binh hạ phàm, luôn muốn trảm yêu trừ ma, từ lúc cậu sinh ra vẫn luôn tìm mọi cách bắt cậu, đã sớm làm cậu phiền không chịu nổi.
Hiện tại trêu cợt lão nhân này một trận, cũng coi như làm cậu vui vẻ một chút.
"Công tử......"
Các mỹ nhân vờn quanh ở bên người cậu si ngốc mà nhìn cậu, thần thái cùng tiểu thiếu gia kia không khác biệt, chỉ là vị tiểu thiếu gia kia không dám đụng vào cậu một cái, các mỹ nhân lại nhu nhược không xương mà rúc vào bên cạnh cậu, vô cùng quyến luyến mà nắm lấy góc áo của cậu.
Thanh lâu này là nơi có các mỹ nhân nổi danh Kinh Thành, các nàng thân là con hát, gặp qua nam tử vô số kể, đã sớm đối với nam tử không còn hứng thú. Nhưng hiện tại, các nàng đều giống như những thiếu nữ ngây thơ, mặt mày e lệ ngượng ngùng, sóng mắt như nước.
Sở Từ rũ mắt xuống, trìu mến mà xoa xoa đuôi mắt sưng đỏ của mỹ nhân, ôn nhu hỏi: "Êm đẹp, sao lại khóc, là ta làm nàng khổ sở sao?"
Mỹ nhân nhẹ nhàng lắc đầu, châu thoa trên đầu cùng nhau lắc lư vài cái: "Không...... Không phải công tử sai...... Thiếp chỉ là nghĩ đến không thể làm bạn ở bên người công tử, khổ sở trong lòng."
"A?" Sở Từ đầu ngón tay tinh tế mà miêu tả đuôi mắt rơi lệ của mỹ nhân, thanh âm càng thêm ôn nhu, khiến người dễ dàng trầm luân ở trong ngữ điệu êm tai như vậy, lại không thể thoát ra: "Nàng muốn luôn bồi bên người ta?"
Mỹ nhân còn chưa trả lời, các mỹ nhân khác dựa vào bên người cậu lại nói trước: "Thiếp cũng muốn bồi ở bên người công tử."
"Thiếp cũng muốn."
Thanh âm các mỹ nhân khẩn cầu càng ngày càng nhiều. Sở Từ bất đắc dĩ mà cười rộ lên, ngón tay thon dài đặt ở bên môi mỹ nhân: "Suỵt."
Cậu chậm rãi nói: "Thời gian không còn sớm, ngủ đi."
Ma khí phiêu tán quấn lấy các mỹ nhân suýt té xỉu trên mặt đất, đem các nàng nhẹ nhàng đưa về giường.
Không có mỹ nhân vây quanh, hơi thở phấn son cũng phai nhạt rất nhiều, Sở Từ lấy đi kí ức của các nàng đối với chính mình, đứng dậy rời khỏi hoa lâu.
Đêm trăng gió cao, Sở Từ tùy ý nhảy lên tường hoàng thành.
Ma vật có thể cảm giác được cảm xúc âm u, mà ở trong kinh thành, hoàng cung là nơi đen tối nhất.
Bình luận